09
Bữa tiệc ép vía cuối cùng không ai ăn nổi.
Bạch Thanh Hành được đưa tới khách viện.
Tiêu Thừa Nghiễn cũng không thể quỵt nợ.
Hắn sai quản gia mở tư khố của mình, gom được một ngàn lượng, lại đem ngọc bội bên hông cùng hai con ngựa tốt trong chuồng cầm cho Triệu chưởng quầy, lúc ấy mới miễn cưỡng thanh toán xong số tiền tối nay.
Lúc Triệu chưởng quầy rời đi, ngay cả đầu cũng không dám ngoái lại.
Đám tộc thân tan còn nhanh hơn.
Bọn họ tới là để xem náo nhiệt Hầu gia c.h.ế.t đi sống lại, lúc đi lại tận mắt thấy công quỹ Hầu phủ trống rỗng, chính thê bị ép uống t.h.u.ố.c phá thai, ân nhân cứu mạng thì ôm một tờ hôn thư Giang Nam đóng tư ấn.
Đủ để bọn họ trở về nhai đi nhai lại nửa tháng.
Bà mẫu tức đến phát chứng đau đầu, quay về Phật đường.
Tiêu Thừa Nghiễn ở lại.
Trong tiền sảnh chỉ còn ta và hắn.
Cùng Thanh Chi.
Hắn liếc nhìn Thanh Chi một cái.
“Ra ngoài.”
Thanh Chi không động.
Ta đè lên vết thương trên mu bàn tay, thấp giọng:
“Thanh Chi ở lại.”
Lồng n.g.ự.c Tiêu Thừa Nghiễn phập phồng một chút.
“Hiện tại ngay cả ta nàng cũng đề phòng?”
Ta thấy câu này thật nực cười.
Nhưng nói ra miệng lại thấy phí sức.
Hắn bước tới hai bước, hạ thấp giọng.
“Lệnh Nghi, hôm nay là ngày ta vừa hồi phủ. Nàng làm mọi chuyện thành thế này, sau này để mẫu thân làm sao gặp người trong tộc?”
“Lúc bà ấy đưa t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cho ta, có từng nghĩ sau này ta phải sống thế nào không?”
Tiêu Thừa Nghiễn trầm mặc chốc lát.
“Chuyện t.h.u.ố.c, ta sẽ điều tra.”
“Điều tra thế nào?”
Ta nhìn hắn.
“Điều tra tới cuối cùng là ma ma tự ý làm bậy, hay lúc nhà bếp sắc t.h.u.ố.c cầm nhầm gói t.h.u.ố.c?”
Hắn không đáp.
Bởi vì điều ta nói, chính là việc hắn vốn định làm.
Tiêu Thừa Nghiễn day day mi tâm, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt.
“Ta biết nàng ấm ức. Chuyện ở Giang Nam, là ta có lỗi với nàng.”
Câu ấy quá nhẹ.
Nhẹ đến mức như thể hắn chỉ về muộn một đêm.
Ta hỏi hắn:
“Chàng và Bạch Thanh Hành bái đường rồi?”
Môi hắn mím c.h.ặ.t.
“Khi ấy tình thế ép buộc.”
“Có bái đường không?”
Hắn nhìn ta, rất lâu sau mới nặn ra được một chữ.
“Có.”
“Động phòng rồi?”
Ánh mắt Tiêu Thừa Nghiễn đột nhiên lạnh xuống.
“Khương Lệnh Nghi.”
Ta biết đáp án rồi.
Thật ra không hỏi cũng biết.
Bạch Thanh Hành dám mặc Vân Cẩm của ta, đeo vòng vàng của ta, theo hắn vào Hầu phủ.
Chỗ dựa của nàng tuyệt đối không chỉ là một tờ hôn thư.
Tiêu Thừa Nghiễn không kiên nhẫn quay mặt đi.
“Ta đã nói rồi, khi ấy là để thoát thân.”
“Thoát thân cần phải bái đường, đóng tư ấn, giấu hôn thư, còn phải động phòng?”
Chút áy náy trên mặt hắn cuối cùng cũng bị ta ép sạch.
“Nàng nhất định phải bám lấy mấy chuyện này không buông?”
Ta đứng dậy.
Thanh Chi lập tức đỡ lấy ta.
Ánh mắt Tiêu Thừa Nghiễn rơi xuống bụng ta, dừng lại một chút.
“Đứa nhỏ sắp sinh rồi.” Giọng hắn dịu xuống đôi phần. “Lệnh Nghi, mặc kệ thế nào, nó cũng là huyết mạch của ta.”
Tuế An trong bụng bỗng nhiên im lặng.
Ta cúi đầu nhìn một cái.
Lúc ngẩng lên, ta hỏi Tiêu Thừa Nghiễn:
“Chàng muốn đứa bé này?”
Sắc mặt hắn dịu đi chút ít.
“Đương nhiên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vậy vì sao lại để ta uống t.h.u.ố.c phá thai?”
“Ta không biết mẫu thân sẽ làm chuyện như vậy.”
“Vậy di thư của chàng thì sao?”
Mi tâm hắn giật mạnh.
Ta bảo Thanh Chi lấy tờ giấy ban ngày đưa tới.
Trên giấy chỉ có mấy câu.
Chói mắt nhất chính là câu “đứa bé trong bụng không cần giữ lại”.
Tiêu Thừa Nghiễn nhìn thấy tờ giấy, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hắn đưa tay muốn lấy.
Ta tránh đi.
“Không phải chàng viết?”
Hắn trầm giọng:
“Đó là di ngôn chuẩn bị sẵn trên chiến trường. Nếu ta thật sự xảy ra chuyện…”
“Nếu chàng thật sự xảy ra chuyện, điều nhớ nhất chính là bắt ta phá bỏ đứa con?”
Yết hầu Tiêu Thừa Nghiễn khẽ động.
Cuối cùng hắn cũng có chút nóng nảy.
“Biên quan hung hiểm, ta sợ nàng ôm đứa nhỏ mà sống khổ.”
Ta nhìn hắn.
Có lẽ chính hắn cũng biết lời này đứng không vững.
Trong phòng yên lặng một lúc.
Tiêu Thừa Nghiễn bước tới, giọng mềm xuống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Lệnh Nghi, chúng ta làm phu thê hai năm, ta không phải không có tình cảm với nàng. Chuyện của Thanh Hành, ta sẽ cho nàng một lời giải thích. Phía mẫu thân, ta cũng sẽ khuyên.”
Hắn đưa tay, giống như trước kia muốn chạm lên vai ta.
“Đưa hôn thư cho ta.”
Hóa ra trải đường lâu như vậy, là vì thứ này.
Ta lùi về sau một bước.
Tay hắn rơi vào khoảng không, chút ôn hòa trong mắt cũng nhạt đi.
“Nàng giữ nó lại, chỉ khiến Hầu phủ khó coi.”
“Hầu phủ khó coi, liên quan gì tới ta?”
Tiêu Thừa Nghiễn nhìn chằm chằm ta.
“Nàng là Hầu phu nhân.”
“Lúc các người ép ta uống t.h.u.ố.c, còn nhớ ta là Hầu phu nhân sao?”
Hắn bị chặn đến sắc mặt xanh mét.
Bên ngoài bỗng lóe lên một tia chớp.
Tiếng sấm ầm ầm kéo tới.
Trước mắt ta lại hiện ra hàng chữ chu sa.
【Giờ Tý ba khắc, Khương thị bị mời tới từ đường.】
【Bất kính với bà mẫu, chống đối phu quân, phạt quỳ một đêm.】
Ta nhìn mấy hàng chữ ấy, bỗng bật cười.
Tiêu Thừa Nghiễn nhíu mày:
“Nàng cười cái gì?”
Ta không đáp.
Chỉ quay sang dặn Thanh Chi:
“Đi chuẩn bị đệm mềm, áo choàng, túi chườm nóng.”
Thanh Chi sững người trong chớp mắt, lập tức hiểu ra.
“Vâng.”
Tiêu Thừa Nghiễn nhìn chúng ta, sắc mặt càng lúc càng trầm.
“Nàng lại muốn làm gì?”
Ta xoa bụng.
“Hầu gia muốn mời ta tới từ đường, dù sao cũng phải cho ta chuẩn bị trước chứ.”
Đồng t.ử hắn co lại.
Trong khoảnh khắc ấy, trên mặt hắn cuối cùng cũng lộ ra một tia kinh nghi.
Bởi vì ý định này, hắn còn chưa kịp nói ra.
10
Giờ Tý ba khắc, quả nhiên từ đường phái người tới.
Người đến là Ngô ma ma bên cạnh bà mẫu.
Bà ta dẫn theo bốn bà t.ử làm việc nặng, bước vào cửa ngay cả lễ cũng không hành.
“Phu nhân, lão phu nhân mời người tới từ đường.”
Thanh Chi khoác áo choàng lên vai ta.
Ngô ma ma nhìn thấy đệm mềm và lò sưởi tay ta đã chuẩn bị sẵn, sắc mặt có chút kỳ quái.
“Phu nhân trông như đã biết trước nô tỳ sẽ tới.”
Ta khép áo choàng lại.
“Lão phu nhân thương ta như vậy, ta đương nhiên phải hiểu chuyện hơn.”
Ngô ma ma nghẹn lời.
Bên ngoài mưa vẫn rơi.