Dựa vào vốn kiến thức ít ỏi của mình, ta biết mình đã xuyên vào một cuốn cổ ngôn đang cực kỳ hot.
Bi kịch ở chỗ, ta không phải nữ chính, nhưng đám nhóc tì này lại đích thực là cốt nhục của nam chính!
Nam chính vốn là Thái t.ử đương triều, lá ngọc cành vàng, chẳng may bị gian thần hãm hại, lúc vi hành bị ám sát dẫn đến trọng thương ở đầu, mất trí nhớ rồi lạc đến chốn này.
Đúng ra, người cứu hắn phải là nữ chính dịu dàng xinh đẹp, khí chất như hoa lan.
Nhưng vì hắn trông quá tuấn tú, nên đã bị "ta" – con gái cưng của thôn trưởng (thực chất là nữ bá vương trong thôn) cướp về, mạo nhận danh nghĩa ân nhân cứu mạng, rồi lừa gạt hắn thành thân.
Thế nhưng nữ chính thực sự lại quá đỗi hiền lương, hiểu chuyện, là "dòng suối trong" của cả thôn Đại Sơn này.
Nam chính dù đã ở bên "ta" nhưng vẫn nảy sinh tình cảm với nữ chính theo lẽ tự nhiên.
Còn "ta", nhìn hai người họ ngày ngày đưa mắt đưa tình thì ghen tuông đến phát điên, tìm cái c.h.ế.t bằng cách điên cuồng hãm hại nữ chính.
Đặc biệt là sau khi sinh đứa con đầu lòng, "ta" càng ngang ngược vô lý, thậm chí chẳng buồn che giấu tâm địa độc ác nữa.
Lúc đầu, nam chính vì nể tình cứu mạng và nghĩa phu thê nên còn khách sáo đạo lý với ta.
Nhưng ta vẫn chứng nào tật nấy, lún sâu vào con đường hại nữ chính, thậm chí còn muốn lấy mạng nàng ta.
Nam chính rốt cuộc không thể nhịn nổi nữa, đã đề nghị hòa ly .
Theo diễn biến truyện, hiện tại chính là lúc nam chính vừa đòi hòa ly xong rồi phẫn nộ bỏ đi.
Trong tiểu thuyết, lần này nam chính đi là không bao giờ trở lại nữa.
Chỉ một tháng sau, một nhóm người đột nhiên xông vào mang đứa con lớn và "ta" đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng đi.
Từ đó về sau ta không bao giờ thấy con trai mình nữa.
Không chỉ vậy, "ta" còn bị giam lỏng, đến cửa phòng cũng không ra được. "ta" hoàn toàn phát điên, tự phóng hỏa kết liễu đời mình.
Đến đó là hết vai của ta.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi rùng mình một cái.
Nam chính bỏ đi chắc chắn là để khôi phục trí nhớ, và nữ chính chắc chắn cũng đã nói cho hắn biết sự thật năm xưa.
Ta không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng ôm bụng bầu chạy thẳng tới nhà nữ chính.
Tầm này, nam chính chắc chắn đang ở đó.
Dựa vào sơ đồ đường xá ít ỏi trong sách và khả năng định hướng chính xác của bản thân, ta đi vòng vèo mãi cũng tới được trước cửa nhà nữ chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn chưa kịp vào cửa, ta đã nghe thấy một giọng nữ yếu ớt, nhỏ nhẹ:
"Cố đại ca, Diệu Doanh tỷ chắc chắn là vô tâm thôi, tỷ ấy hiện giờ còn đang mang thai, huynh đừng chấp nhặt với tỷ ấy..."
Ta tựa vào cửa thở dài, cái độ lượng này của nữ chính... ta thực sự bái phục!
Đến mạng mình còn sắp mất đến nơi rồi mà còn đi cầu tình cho kẻ thủ ác.
Ta đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát, đập vào mắt là hai căn nhà nhỏ hẹp đến t.h.ả.m thương.
Sân tuy trống trải nhưng được cái sạch sẽ, cạnh tường còn trồng vài loại rau không tên.
Ngày tháng của nữ chính đúng là khổ thật mà! Bảo sao nam chính cứ hở ra là đi bán tranh chữ để trợ cấp cho nàng ta.
Thế nhưng nam chính giúp người ta mà chưa bao giờ giải thích với "ta", cứ trưng ra cái bộ mặt chính nhân quân t.ử, thanh cao chính trực, thử hỏi gặp ai mà không tức cơ chứ?
Trong gian nhà phụ lại vang lên tiếng ho khẽ. Ta lí nhí bước vào trong.
Còn chưa kịp vào hẳn, vừa tới cửa đã bị nam chính "tặng" cho một ánh mắt sắc như d.a.o cau, chân ta nhũn ra, đi tới cạnh giường quỳ sụp xuống.
Đúng là phong thái Thái t.ử có khác!
Lúc này ta thật sự kính nể nguyên chủ, cái uy áp thế này mà nàng ấy cũng dám "ra tay" cho được, gan bằng trời à!
Coi hắn như không khí... hắn không tồn tại... hắn không tồn tại!
Ta thầm niệm chú trong lòng.
Nữ chính nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn giọt m.á.u, đúng là khiến người ta xót xa.
"Muội muội tốt, tỷ tới để xin lỗi muội, chuyện này là lỗi của tỷ."
Nam chính đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng. Ta lập tức sởn gai ốc, rợn cả tóc gáy.
Vẫn là nữ chính lương thiện, nàng chống tay định ngồi dậy đỡ ta:
"Diệu Doanh tỷ, tỷ làm gì vậy, tỷ mau đứng lên đi, dưới đất lạnh lắm!"
Ta nắm ngược lại tay nàng, vừa mở miệng đã nước mắt ngắn nước mắt dài, trông vô cùng cảm động:
"Chung quy vẫn là lỗi của tỷ!"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nói đoạn, ta quay sang nhìn Cố Dực Chi.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc, có lẽ hắn không ngờ một kẻ "mỏ nhọn" c.h.ế.t cũng không nhận lỗi như ta lại có thể chủ động nhận sai thế này.