Thái Tử Sủng Thê

Chương 8



Trước khi vào Đông Cung, Cố Dực Chi đi đến hoàng cung một chuyến. Hắn giao cho vị thuộc hạ từng đi tìm đại phu lúc trước đích thân hộ tống ta và hảo đại nhi đến Đông Cung.

Con trai ta đúng là "nghé mới đẻ không sợ hổ", đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò, cái miệng nhỏ cứ líu lo không ngừng.

 Đến nỗi vị tướng quân kia cũng phải cảm thán: "Tiểu điện hạ thật là hoạt bát quá!"

...

Cố Dực Chi không hề nói dối, Đông Cung thật sự không có người nữ nhân nào khác. Dư công công, người phụ trách nội vụ, nói với ta:

 "Thái t.ử điện hạ vốn không thích nữ sắc, chưa bao giờ cho phép nha hoàn, nữ tỳ cận thân hầu hạ."

Được rồi, xem ra hắn cũng là một... người nam t.ử "tam tòng tứ đức" đấy chứ?

"Nương nương, lão nô đưa người đến tẩm cung của Điện hạ."

Cái gì cơ?? Không kịp bàng hoàng, ta xua tay liên tục:

 "Tùy tiện cho ta một căn phòng nào đó là được rồi, ta không đến tẩm cung của hắn đâu."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Gương mặt Dư công công hiện rõ vẻ khó xử:

 "Nương nương, Triệu tướng quân truyền khẩu dụ của Điện hạ, dặn lão nô nhất định phải sắp xếp người ở tẩm cung của ngài ấy."

Thấy ta mãi không chịu lên tiếng, Dư công công cuống quýt dùng ống tay áo rộng quét mồ hôi trên trán:

 "Nương nương, người đừng làm khó lão nô mà, lão nô chỉ là một kẻ nô tài..."

"Đừng nói nữa, Công công, ta đi là được chứ gì."

Cái tên Cố Dực Chi này, đúng là biết cách làm khó người ta mà!

Một kẻ chưa từng bước chân vào khách sạn năm sao như ta đây hoàn toàn bị choáng ngợp bởi những lầu son gác tía, chạm trổ long phượng xa hoa của Đông Cung. 

Chỗ gạch ngói này mà mang về hiện đại chắc chắn bán được khối tiền.

Đang mải suy nghĩ, một giọng nữ trong trẻo như chim oanh vang lên:

 "Dư công công, Dực Chi ca ca đã về chưa?"

Dực Chi... ca ca? Theo kinh nghiệm của ta, chuyện này không đơn giản đâu!

Dư công công nhìn ta một cái, rồi lại nhìn về phía cô nương rạng rỡ vừa đột ngột xuất hiện từ đâu đó. 

Cô nàng ăn mặc lộng lẫy, vừa nhìn thấy ta, nụ cười trên môi lập tức tắt ngóm, thay vào đó là ánh mắt dò xét đầy địch ý.

Địch ý dành cho đối thủ cạnh tranh. Rõ ràng quá rồi, "người cũ" của Cố Dực Chi đây mà.

"Dư công công, ả ta là ai?" Cô nương bĩu môi, hỏi một cách dứt khoát.

"Nô tài bái kiến Hoa Dương quận chúa." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dư công công hành lễ trước, rồi lại len lén nhìn ta đầy thận trọng.

 "Điện hạ bình an vô sự, hiện đang ở điện Thừa Càn bẩm báo với Hoàng thượng ạ."

"Dư công công!" 

Cô nương có vẻ bất mãn, gặng hỏi:

 "Đừng có trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia! Ta hỏi ả là ai?"

"Người này... là..."

"Ta là thê t.ử của Cố Dực Chi."

Ta đã nhìn ra rồi, Dư công công thực sự sợ người này từ tận đáy lòng nên mới ấp úng như vậy. Thôi thì để ta tự mình nói rõ cho nhanh.

"Bản quận chúa không hỏi ngươi! Ngươi nói là phải sao? Ngươi là cái thá gì chứ? Người đâu, kẻ này công nhiên không coi bản quận chúa ra gì, lôi xuống đ.á.n.h năm mươi đại bản!"

Ta còn chưa kịp phản ứng, Dư công công đã hớt hải quỳ xuống:

 "Không được đâu quận chúa! Vị này thực sự là người thê t.ử đã bái đường của Điện hạ đấy ạ! Quận chúa ơi!"

"Ta phì! Bái đường gì chứ? Cao đường của Điện hạ là Hoàng thượng và Hoàng hậu, ả ta tính là cái gì? Phụ mẫu đặt đâu con ngồi đó không có, mai mối sính lễ cũng không, mà cũng có gan dám nhận mình là thê t.ử của Điện hạ?"

Nàng ta tức tối phát điên, còn ta thì bật cười thành tiếng. Nàng ta càng điên tiết hơn.

"Ngươi cười cái gì? Ta nói sai sao? Chưa từng thấy nữ nhân nào mặt dày như ngươi, cứ thích bám lấy nam t.ử!"

 Nàng ta như sực nhớ ra điều gì, "A" lên một tiếng:

 "Ta biết rồi, chắc chắn là ngươi bám riết lấy Dực Chi ca ca của ta, mặt dày mày dạn đòi theo huynh ấy về chứ gì!"

Ta chỉ mỉm cười không nói.

"Phải đó, nàng nói đúng rồi! Nhưng mà ——" 

Ta nheo mắt suy nghĩ, giả vờ lộ ra vẻ mặt đắc ý xen lẫn bất lực:

 "Chúng ta đã có một đứa con rồi."

Vẫn chưa đủ, ta chớp chớp mắt, giữa cái nhìn kinh hãi của nàng ta, ta vuốt ve bụng dưới:

 "Đây là đứa thứ hai của chúng ta rồi đấy nhé!"

"Ngươi! Đồ không biết xấu hổ!"

Ta gật đầu.

"Chắc chắn là ngươi quyến rũ Dực Chi ca ca!"

Ta tiếp tục gật đầu: "Nhưng xem ra, ta thành công rồi đấy chứ!"