Khi Đường Kiều Kiều ở trong phòng trò chuyện cùng Lý Hành Viễn, thì Đường Tiểu Bạch đã sớm cưỡi ngựa rời đi.
Tuy mơ hồ cảm thấy bản thân hình như quên mất việc gì, nhưng nghĩ mãi không ra, đành tạm gác lại,bởi trước khi rời kinh nàng vẫn còn vô số việc cần chuẩn bị.
Đường Tiểu Bạch giục ngựa thẳng đến cửa Hàn Quang ở phía nam Hoàng thành, lặng lẽ đứng chờ.
Mặt trời dần ngả về tây, quan viên trong các nha môn nối nhau xuất ra. Thấy trong đám người có một vị thanh niên thân mặc quan phục xanh thẫm, Đường Tiểu Bạch lập tức bước lên hai bước.
Người nọ cũng nhìn thấy nàng, bèn rẽ lối tiến lại.
“Bái kiến Phí sư huynh!” Đường Tiểu Bạch khom mình thi lễ
Phí Tuyên chỉ đáp lễ nửa vời, ánh mắt thoáng liếc ra xa sau lưng nàng, rồi hỏi: “Nhị tiểu thư tìm ta có chuyện gì?”
“Ta đến là để từ biệt sư huynh,” Đường Tiểu Bạch đáp, “Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ theo quân triều đình đi Lương Châu.”
Phí Tuyên kinh ngạc: “Ngươi muốn đi Lương Châu? Ngươi..” Lời nghẹn nơi cổ họng một chốc, mới gượng nói, “Trong nhà… đều đã đồng ý rồi?”
Đường Tiểu Bạch khẽ cười: “Tất nhiên! Nếu không ta làm sao đi được?”
Phí Tuyên lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, mới gật đầu:
“Đọc vạn quyển thư, đi vạn dặm đường, cũng là điều tốt.” Dừng một thoáng, lại nói: “Đường xa gập ghềnh, Muội phải cẩn thận.”
Đường Tiểu Bạch khẽ gật, do dự chốc lát, rồi thấp giọng: “Trong lúc ta vắng mặt, không biết sư huynh có thể chiếu cố gia đình ta đôi phần không?”
Phí Tuyên hơi sững, trong mắt thoáng hiện vẻ ngần ngại, cuối cùng vẫn gật đầu:
“Trong phạm vi sức ta, quyết không chối từ.”
Trong lòng Đường Tiểu Bạch lập tức nhẹ nhõm.
Phí Tuyên đối với nàng có nửa phần là ân sư. Ban đầu là hắn nhất quyết muốn kèm cặp nàng, về sau nàng học rồi mới thấy sự quan tâm thực sự.
Lại thêm Phí Tuyên học vấn nghiêm cẩn, phẩm hạnh đoan chính, tuy tuổi còn trẻ, song đã có phong thái của một lão phu tử.
Tóm lại, là một vị sư huynh đáng kính, cũng đáng để nàng tin cậy. Nếu hắn đã hứa ắt sẽ thực hiện.
Đường Tiểu Bạch mỉm cười, đang định cúi người tạ ơn sau lưng bỗng vang lên một tiếng gọi xa lạ: “A huynh!”
Âm thanh trong trẻo, sáng sủa của một thiếu niên, mang theo vài phần khẩn trương.
Đường Tiểu Bạch quay đầu, quả nhiên thấy một thiếu niên đứng sau mình.
Chừng mười bốn, mười lăm tuổi, da dẻ trắng trẻo, mày mắt thanh tú, cách nàng độ năm bước. Ban đầu vốn dõi theo Phí Tuyên, nhưng khi thấy nàng quay lại, ánh mắt lại vội chuyển về phía nàng.
Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, thiếu niên kia mặt bỗng đỏ bừng.
Hử? Đỏ mặt gì vậy?
Đường Tiểu Bạch còn đang lấy làm lạ, thì thấy hắn lúng túng vội vàng né mắt, lại cuống quýt chắp tay hành lễ, chẳng rõ là bái ai.
“Đây là tiểu đệ ta, tên Hành Thập Nhất.” Phí Tuyên giới thiệu.
Trong đầu Đường Tiểu Bạch vang một tiếng “oành”, mặt cũng bất giác đỏ lên. Phí Thập Nhất… chẳng phải chính là Phí Khoan sao?
Nàng… nàng đã gặp được rồi!
“Thập Nhất lang, đây là Đường nhị tiểu thư.”
Hai người đều rụt rè, ngượng ngập mà hành lễ chào nhau.
Đường Tiểu Bạch chỉ cảm thấy lúng túng vô cùng. Tuy chuyện nghị hôn kia mới chỉ là mầm mống chưa hề công khai, song trong quá trình tiếp xúc, vẫn ẩn hiện vài phần cảm giác mơ hồ.
Phí Khoan hẳn là biết đôi chút, cho nên mới vừa gặp nàng đã đỏ mặt. Đứa trẻ đơn thuần thế này… nàng chịu không nổi!
Quả thật không nên gặp nhau, vừa đối diện liền dấy lên cảm giác áy náy.
Đường Tiểu Bạch không chịu nổi ánh mắt thẹn thùng e ấp của thiếu niên kia, vội vã cáo biệt Phí Tuyên, nhảy lên ngựa mà đi.
Nào ngờ sau khi nàng đi rồi, Bùi Khoan mới quay sang nói với huynh trưởng: “ Ca ca, thì ra Đường nhị tiểu thư cũng thẹn thùng như vậy.”
Khóe môi Phí Tuyên khẽ cong, lộ ra một tia cười: “Nàng thường ngày không phải như thế.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Bùi Khoan lại đỏ mặt.
Hôm ấy trông thấy nàng cưỡi ngựa xuất thành, tư thế anh khí hiên ngang.
Chẳng lẽ hôm nay… là vì nhìn thấy hắn nên mới như thế?
…
Rời khỏi cửa Hàn Quang, Đường Tiểu Bạch thuận đường vòng sang phía tây, đi tới Tây thị.
Nàng cũng muốn đích thân cáo biệt cùng Văn Nhân Gia.
Nghe nàng nói xong, Văn Nhân Gia không hề tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ ôn hòa mỉm cười:
“Trước kia nghe nói triều đình muốn phái người tuần tra Lương Châu, ta đã đoán nhị tiểu thư ắt muốn đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Tiểu Bạch không nhịn được cười: “Sao huynh đoán được vậy?”
Trong lòng nàng dâng lên một niềm cảm động vì được người thấu hiểu.
“Những gì nhị tiểu thư học chỉ khi đến nơi ấy mới có đất dụng võ. Bị giam trong kinh thành, chỉ đành bó tay mà thôi.” Văn Nhân Gia chậm rãi nói.
Đường Tiểu Bạch ngẩn người, rồi mỉm cười gật đầu, trong lòng lại thoáng buồn bã.
“Nếu là ta, ta cũng sẽ muốn đi.” Văn Nhân Gia lại tiếp lời.
Đường Tiểu Bạch cong môi cười, đùa giỡn: “Vậy thì huynh cũng đi đi, biết đâu còn có cơ hội được nhìn tận nguồn Hoàng Hà.”
Ánh mắt Văn Nhân Gia khẽ lay động, bỗng bật cười: “Lời ấy quả nhiên chí lý.”
Đường Tiểu Bạch: “???”
“Chẳng hay… có thể cùng nhị tiểu thư đồng hành hay không?” Hắn mỉm cười hỏi.
Đường Tiểu Bạch: “!!!”
…
Ngày hai mươi tháng tư, tuần sát sứ tới Lương Châu khởi hành rời kinh.
Người đi chia làm hai toán: một bên là quan viên triều đình, một bên là đoàn của Đường Tiểu Bạch.
Nàng xem như tự bỏ tiền lập đội theo cùng, dù sao đường cái quan ai cũng có thể đi, nào có đạo lý không cho dân theo gót quan sai.
Bên nàng người cũng chẳng ít: hơn mười thị vệ cùng tỳ nữ, ngoài ra còn có Văn Nhân Gia, Cố Hồi và Đào Phần đồng hành.
Văn Nhân Gia là chính mình muốn đi, Cố Hồi là phụng mệnh hộ tống. Chỉ có Đào Phần là do Đường Tiểu Bạch đích thân mời.
Đào Phần tinh thông kiếm thuật, lại giỏi giao tế đi cùng khiến người yên tâm hơn nhiều.
Xem ra, nhân thủ như vậy đã đủ đầy.
Nào ngờ đến lúc xuất phát, tỷ tỷ lại nhét thêm cho nàng một người.
Một quả b.o.m thật sự.
Nhìn gương mặt rậm râu mà vẫn cứ cười hồn hậu kia, đúng là thế tử Lý gia, Đường Tiểu Bạch trong lòng chấn động đến cực điểm.
Mãi tới khi đêm xuống, mọi người dừng chân nghỉ tạm, Đường Tiểu Bạch mới nhịn không được, lôi Lý Hành Viễn ra một chỗ, vội vã chất vấn:
“Sao ngươi lại ở đây!”
“Là tỷ tỷ ngươi không yên lòng, bảo ta theo để bảo hộ ngươi.” Lý Hành Viễn cười hiền hòa, một bộ dáng nhân từ.
“Không phải… chẳng phải ngươi nên ở Trấn Châu thu nạp binh quyền sao?” Trong lòng nàng gào thét: Nam chủ gì mà toàn đầu óc tình ái vậy trời!
Lý Hành Viễn thản nhiên:
“Ở Trấn Châu, kẻ nào không nghe lệnh ta đều đã chém..” Thấy tiểu cô nương trước mắt đôi mắt tròn xoe còn vương nét ngây thơ, hắn liền đổi giọng, “đều đã xử lý xong, phần còn lại giao cho Tô Thuấn Khanh, không thành vấn đề.”
“Nhưng người Thổ Cốc đang công đánh Nhạn Môn Quan kia mà!” Đường Tiểu Bạch liều mạng hạ thấp giọng, cố nén cơn gào thét, “Ngươi bỏ chạy tới đây làm gì! Xong phía Trấn Châu chẳng phải ngươi nên đi giúp A Tiêu sao?!”
Lý Hành Viễn sắc mặt nghiêm túc:
“Ta hiện còn đang chịu tang, không thể lĩnh binh, vốn không giúp được hắn!”
“Ngươi chịu tang mà còn theo ta đi Lương Châu!” Đường Tiểu Bạch hận không thể lắc mạnh hắn vài cái.
Lý Hành Viễn chỉ cười khẽ:
“Binh mã ta đều giao cả cho hắn. Nếu còn phải để ta thân chinh chỉ huy, thì là hắn thực sự không được, hay là trong mắt ngươi xem thường hắn?”
Đường Tiểu Bạch bị nghẹn lời, sau đó trừng mắt: “A Tiêu tất nhiên là được!”
Chợt nhớ ra điều gì, nàng híp mắt nhìn hắn:
“Có phải ngươi sợ tỷ tỷ ta gả cho kẻ khác, nên mới từ Trấn Châu chạy về đây?”
Lý Hành Viễn chỉ cười, không nói.
Đường Tiểu Bạch nghiêm giọng cảnh cáo: “Chuyến đi này hệ trọng, ngươi chớ có làm loạn!”
Thật sự là hết biết nói gì.
Ban đầu vốn định cho Tiết Thiếu Miễn làm tuần sát sứ, Cố Duyên làm phó sứ.
Không hiểu sao, sau lại chen thêm Vương Tiệm, giờ lại thêm một Lý Hành Viễn.
Đường Tiểu Bạch chỉ cảm thấy mình mang theo một đoàn… tỷ phu.
Nhưng lúc này tuyệt không phải trò đùa, nàng nào dám để xảy ra cảnh tranh giành ghen ghét gây hao tổn khí lực.
“Ta sao có thể cùng bọn họ so đo?” Lý Hành Viễn hừ khẽ một tiếng khinh thường, rồi ánh mắt thoáng lóe:
“Nói tới A Tiêu… chuyện ngươi đi Lương Châu, đã báo cho hắn chưa?”
Đường Tiểu Bạch ngây ra. Chẳng trách luôn có cảm giác mình quên mất điều gì…