“Ngươi thích nhất là ai?”
Một câu hỏi như thế… Đường Tiểu Bạch khẽ quay đầu nhìn hắn.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Vừa rồi, hai người tiễn Lý Hành Viễn rời khỏi cửa ải. Nàng muốn cùng tiểu tổ tông nói đôi lời, nên sóng vai cùng hắn đi ngược trở lại.
Bất tri bất giác, đã cách xa mọi người một đoạn.
Doanh trại cùng ánh lửa vẫn còn mờ xa, lúc này chiếu rọi trên dung nhan hắn chỉ còn tinh quang.
Dịu dàng, m.ô.n.g lung….Vương vất trên đuôi tóc, phản chiếu tận đáy mắt.
Đường Tiểu Bạch ngắm nhìn hồi lâu, bỗng vội quay mặt đi, cất bước nhanh hơn: “Ta phải trở về chỉnh lý lại bản đồ vừa vẽ!”
Nàng vừa bước đi, đã bị hắn nắm lấy cổ tay.
Có lẽ bởi lâu ngày không gặp, Đường Tiểu Bạch luôn cảm thấy hắn như đã trở nên xa lạ.
Tỉ như cách hắn cầm cổ tay, đã chẳng còn giống khi xưa. Cảm giác cũng chẳng giống.
Ấn tượng ngày trước là mềm mại, ấm áp.
Giờ đây tuy không dùng nhiều sức, song vẫn cảm nhận rõ cốt cách cứng rắn đang kề sát nơi cổ tay, lớp da trên khớp xương mỏng manh, nóng rực.
Đường Tiểu Bạch bị nóng đến rút tay về.
Lý Mặc chau mày nhìn bàn tay vừa bị hất ra.
“Ngươi… quá gầy rồi!” Đường Tiểu Bạch nghiêm giọng, “Cốt xương cứng quá, làm đau ta đấy!”
Lý Mặc lặng lẽ giấu tay ra sau, trầm giọng nói: “Từ Điệp Châu ra, ta đã vượt Tây Khuynh Sơn, Tích Thạch Sơn, men theo Hoàng Hà ngược lên, từng xem xét nhiều địa thế.”
Đường Tiểu Bạch: “???”
Hắn lại nói: “Ta vẫn nhớ rõ, có muốn nghe không?”
Đường Tiểu Bạch: “…”
Nàng vô thức cũng giấu tay ra sau, lắp bắp: “À… đêm đã khuya, để hôm khác đi? Ta có chút mệt rồi…”
Lý Mặc khẽ “ừ” một tiếng: “Vậy thì lên trên kia đi.”
“Lên trên?”
“Trong sơn động tránh gió, cũng an toàn hơn.” Lý Mặc đáp.
“À…” Đường Tiểu Bạch ngẩng nhìn sơn động, “Chúng ta… cùng lên?”
Tuy nói ở nơi hoang dã, chẳng còn cách nào thì nam nữ ở chung cũng không tính gì. Nhưng hiện tại… dưới chân núi vẫn còn cả doanh trại, đâu phải lúc không còn lựa chọn?
Lý Mặc mấp máy môi, trầm mặc hồi lâu mới nói: “Ta đưa ngươi lên đó.”
“Thế còn ngươi?” Đường Tiểu Bạch hỏi.
Sơn động kia rõ ràng tối qua chính tiểu tổ tông ngủ qua, nàng mới đến liền chiếm mất chỗ nghỉ của hắn, cũng thấy áy náy.
“Vậy… ta ngủ ở trướng của ngươi?” Lý Mặc thuận miệng nói ra, nhưng vừa dứt lời, tim lại bất giác đập mạnh.
“Cũng được!” Đường Tiểu Bạch sảng khoái gật đầu, lập tức gọi Đào Tử và Oanh Oanh căn dặn.
Sơn động cũng rộng, một mình nàng ngủ thật uổng, chi bằng gọi cả mấy cô nương cùng vào!
Đang vui vẻ chuẩn bị đi, chợt bị tiểu tổ tông giữ lại.
“Đã là vì phu nhân cùng đại tiểu thư, ta sao lại tiếc một con tuấn mã?” Lý Mặc trầm giọng.
Nàng muốn ngựa, chỉ cần mở miệng là được, cần gì phải cố ý biện giải cho Lý Hành Viễn?
Chẳng lẽ trong mắt nàng, hắn còn chẳng bằng Lý Hành Viễn?
“Ngươi muốn gì, ta đều sẽ cho ngươi.” Hắn lại buông thêm một câu.
Ánh mắt hắn không sáng trong, mà u tối như mực, thậm chí có phần thâm trầm. Nhưng lúc này phản chiếu tinh hà, như vực sâu ẩn tỏa quang mang, thật khiến người chẳng dám nhìn lâu.
Lại thêm ánh mắt chuyên chú ấy, lời nói ấy— Đường Tiểu Bạch bỗng đỏ mặt, vội đáp:
“Cái đó… không cần đâu!”
Nói đoạn, nàng vội vàng thốt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta phải đi xem cần chuẩn bị gì đem lên động!” rồi hấp tấp chạy mất.
Lý Mặc đứng tại chỗ, khẽ nhíu mày. Nhị tiểu thư sao lại như có chút xa cách với hắn?
…
Đi sơn động ngủ tạm, cần gì phải mang theo lỉnh kỉnh?
Hành trang đường dài vốn đã đơn sơ, gối chăn càng chẳng có, những thứ khác lại càng không.
Nào ngờ, khi Đào Tử và Oanh Oanh đang trải cỏ khô, Mặc Cấp liền vác một gói lớn ném vào động, chẳng nói nửa lời, người đã biến mất.
Mở gói ra xem, ô hô, gối chăn đủ cả.
“Bọn họ hành quân mà còn mang đủ thế này ư?” Đường Tiểu Bạch ngạc nhiên.
Oanh Oanh cầm lấy góc chăn khô ráo, cười: “Có lẽ cũng chỉ mang mỗi một bộ này thôi.”
Đường Tiểu Bạch mặt nóng bừng, khoát tay: “Thôi, mau ngủ đi! Sáng mai còn phải sớm lên đường!”
…
Sáng hôm sau, quả là dậy sớm, nhưng—
“Quân Nam lộ hồi doanh cũng sẽ đi ngang nơi này, chi bằng ta ở đây chờ.” Lý Mặc nói.
Nửa đêm về sau mưa rơi lất phất, tuy chưa quá lạnh, nhưng cũng không dễ chịu.
Trời vừa hửng sáng, mọi người tiễn Cố Duyên cùng A Lâm rời đi. Đến khi bàn chuyện khởi hành đi tiếp về phía Tây, lại bị Lý Mặc phản đối.
Càng tiến Tây, khí hậu càng khắc nghiệt, hiểm nguy khó lường, hắn không muốn Đường Tiểu Bạch mạo hiểm.
Huống chi, gặp Đường Tử Khiêm sớm muộn cũng thế, có gì gấp?
Thấy nàng có vẻ không bằng lòng, Lý Mặc lại nói: “Tiến về Tây chỉ tổ uổng công, chẳng bằng lưu lại tĩnh dưỡng. Nhị tiểu thư nếu sốt ruột, có thể phái người đi trước, tìm được đại công tử Nam lộ quân rồi dẫn tới đây, khỏi phải đi đường vòng.”
Đường Tiểu Bạch nghe cũng động lòng. Đang định gật đầu, phía sau chợt có tiếng:
“Nếu chư vị không định đi tiếp về Tây, tại hạ e phải từ đây cáo biệt.”
“Ngươi muốn đi tiếp về Tây?” Đường Tiểu Bạch vội quay lại hỏi.
Văn Nhân Gia mỉm cười gật đầu:
“Từ kinh thành tới đây vốn chẳng dễ dàng, nay đã vượt Tích Thạch Sơn, Tinh Tú Xuyên hẳn không xa nữa. Nếu giờ quay đầu, e để lại tiếc nuối cả đời.”
Mộng tưởng là gì, Đường Tiểu Bạch tự nhiên hiểu.
Nhưng Văn Nhân Gia từ kinh thành đi ra chỉ một thân một mình, chẳng có lấy một gia nhân.
Bọn họ đông người đi đã cảm thấy gian nan, huống hồ để một mình Văn Nhân Gia đơn độc tiếp tục, thì chẳng phải quá nguy hiểm sao?
Thế nhưng lời hắn nói đầy tiếc nuối, lại là thật tình.
Với điều kiện nơi thời thế này, phàm ai muốn đi sâu vào chốn Thanh Hải, cả một đời có được một lần cơ hồ đã là hiếm có. Nay chỉ còn cách đích không bao xa, lại phải quay đầu trở về, e rằng kiếp này khó còn cơ hội thứ hai.
Đối với Văn Nhân Gia là thế, mà đối với nàng cũng chẳng khác. Nàng cũng khát khao có thể tiến thêm đôi chút, ngắm nhìn thêm vài phần, ghi nhớ thêm đôi điều.
Nhưng nàng không thể kéo theo cả đoàn người, khiến họ phải vất vả vì mình…
“Nhị tiểu thư không cần bận lòng,” Văn Nhân Gia mỉm cười ôn hòa, “được theo tiểu thư đi đến đây, tại hạ đã vô cùng may mắn. Quãng đường còn lại, để ta tự mình đi là được.”
Ánh mắt Đường Tiểu Bạch thoáng ảm đạm. Chỉ e cũng chỉ có thể như thế thôi.
Nàng vừa định gật đầu thuận theo, thì tiểu tổ tông bên cạnh bỗng cất tiếng:
“Hôm qua đã có người bị thương, trước nên nghỉ ngơi nửa ngày, chờ mưa tạnh rồi tính tiếp.”
Đường Tiểu Bạch ngoảnh mặt nhìn hắn
.
Những năm chinh chiến trong quân ngũ Hà Đông khiến khí độ hắn thay đổi không ít. Gương mặt lạnh lùng, giọng nói vang lên liền mang theo uy thế ra lệnh, không cho ai phản bác.
Tựa như lúc này—chưa cần biết Văn Nhân Gia có đồng ý hay không, những người khác đã đồng loạt lên tiếng:
“Tuân lệnh!”
Thanh âm đồng thanh, khí thế hùng hồn, tựa như một câu liền định càn khôn. Ngay cả Văn Nhân Gia cũng gật đầu, nói: “Ta trở về trước, chỉnh lý lại bút ký ngày hôm qua, xem có điều gì sơ sót không.” Nói đoạn, hành lễ rồi quay gót.
Đường Tiểu Bạch ngơ ngẩn nhìn theo.
Nàng bỗng có cảm giác… dường như quyền quyết đoán trong tay mình đã bị đoạt mất rồi?