Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 21



NGOẠI TRUYỆN: 

 

Trong suốt ba mươi năm cuộc đời của Thẩm Lục Tiêu, hai chữ "quy củ" và "sạch sẽ" chính là mạng sống của hắn. Hắn căm ghét sự bẩn thỉu, bài xích mọi sự đụng chạm xác thịt, và luôn giữ một cái đầu lạnh lùng, lý trí đến mức tàn nhẫn để điều hành toàn bộ mạch m.á.u kinh tế của phủ Nhiếp chính vương.

 

Thế nhưng, toàn bộ thế giới quan kiên cố ấy của hắn đã hoàn toàn sụp đổ kể từ ngày Tiêu Thanh Phong ra biên ải, vứt lại cho hắn một "thằng nhóc" thế t.ử mười bốn tuổi tên Tiêu Hàn Tinh.

 

Năm Tiêu Hàn Tinh mười lăm tuổi, nàng bắt đầu bước vào giai đoạn trổ mã. Đối với Thẩm Lục Tiêu, đó là chuỗi ngày khai sinh ra cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong cuộc đời hắn.

 

Có một đêm mùa hạ oi bức, Tiêu Hàn Tinh đi học muộn về, y phục xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại chạy vào thư phòng của hắn, hồn nhiên túm lấy vạt áo trường bào màu tuyết trắng của hắn mà nhõng nhẽo: "Thẩm thúc thúc, hôm nay phu t.ử mắng ta, ta không muốn chép phạt đâu!"

 

Mùi hoa đào ngọt lịm, thanh khiết trên người "thằng nhóc" ấy đột ngột xộc vào mũi Thẩm Lục Tiêu. 

 

Theo bản năng bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối, hắn đáng lẽ phải đá văng bất kỳ gã nam nhân nào dám chạm vào người mình. Nhưng không. Lúc đó, Thẩm Lục Tiêu đứng ch ết trân tại chỗ, ánh mắt phượng dại đi khi nhìn vào bờ môi mọng, đỏ hồng tự nhiên và chiếc cổ trắng ngần, mịn màng của tiểu thế t.ử.

 

Đêm hôm đó, vị tổng quản lý trí lần đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác mất ngủ. Hắn đứng trước gương, tự nhìn vào bàn tay vừa mới chạm vào eo của Tiêu Hàn Tinh, rồi thô bạo dùng nước lạnh tẩy rửa đến mức da thịt đỏ ửng lên.

 

"Mày điên rồi, Thẩm Lục Tiêu." Hắn tự sỉ vả bản thân trong bóng tối, giọng nói khàn đặc đầy sự ghê tởm chính mình. "Nó là nam nhân! Là thế t.ử vương phủ! Mày là một gã đoạn tụ đồi bại, biến thái đến mức có ý đồ với cả một thằng nhóc sao?!"

 

Hắn bắt đầu điên cuồng kìm nén. Hắn ép bản thân phải trở nên nghiêm khắc, thô bạo vứt cho nàng hàng chục bài hịch chép phạt, ép nàng cài khuy áo đến nấc cao nhất, không cho nàng bắt chước đám vương tôn công t.ử ngoài phố cởi trần chạy nhảy. 

 

Hắn tự nhủ làm vậy là vì quy củ, nhưng sâu trong cái tư tưởng vặn vẹo của hắn, hắn chỉ là không muốn bất kỳ ai nhìn thấy làn da trắng trẻo của nàng.

 

Mỗi lần nhìn Tiêu Hàn Tinh cười híp mắt, lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu, trái tim sắt đá của Thẩm Lục Tiêu lại run lên một hồi dữ dội. 

 

Để rồi sau đó, hắn lại giam mình trong phòng, điên cuồng gõ gõ vào án thư, dùng toàn bộ lý trí để đè nén cái d.ụ.c vọng muốn kéo "thằng nhóc" ấy vào lòng mà nghiến ngấu. 

 

Hắn hận cái sự "đáng yêu" đó, vì nó đang từng ngày, từng giờ bẻ cong lòng tự trọng của một nam nhân trưởng thành như hắn.

 

Suốt bốn năm trời tự t.r.a t.ấ.n tinh thần, Thẩm Lục Tiêu đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mình sẽ phải mang cái danh "kẻ đoạn tụ bệnh hoạn" này xuống hoàng tuyền. Cho đến cái đêm mưa giông bão táp trên cỗ xe ngựa ấy.

 

Khi hắn không kiềm chế được cơn ghen tuông điên cuồng vì lời đồn nàng quấn quýt lấy Lâm Nguyện, hắn đã thô bạo đè nàng xuống, định bụng sẽ dùng sự tàn nhẫn để cảnh cáo nàng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng giây phút những ngón tay hắn chạm vào l.ồ.ng n.g.ự.c mềm mại ẩn sau lớp vải gấm, Tiêu Hàn Tinh tự nói ra thân phận nữ nhi hoàn mỹ của mình...

 

Có trời mới biết, đại não của Thẩm Lục Tiêu lúc đó đã nổ tung thành trăm vạn mảnh như thế nào!

 

Nàng là con gái.

 

Tiêu Hàn Tinh khóc lóc, nhõng nhẽo hét lên giữa cơn mưa: "Ta là con gái, ta thích người!"

 

Cái khoảnh khắc đó, sự ngỡ ngàng biến thành một luồng khí nóng rực dạt dào hormone nam tính, nổ bùng từ tận sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. 

 

Hắn không hề bệnh hoạn! Hắn không hề đoạn tụ! 

 

Bốn năm qua, bản năng đàn ông của hắn không hề sai, hắn bị thu hút bởi một người con gái, một tiểu cô nương bằng xương bằng thịt chứ không phải một gã nam nhân nào cả!

 

Sự vui mừng, điên cuồng và nhẹ nhõm đến tột cùng ấy đã triệt để thiêu rụi toàn bộ cái gọi là lý trí và kìm nén suốt bốn năm qua của hắn. 

 

Hắn nhìn bờ môi mọng ngậm nước của nàng, trong mắt trào dâng một sự chiếm hữu độc đoán và vặn vẹo đến cực hạn.

 

Con gái? Ha... Tiêu Hàn Tinh, ngươi lừa ta bốn năm, hại ta tự sỉ vả bản thân là gã đoạn tụ biến thái suốt bấy lâu nay...

 

Thẩm Lục Tiêu khàn giọng cười, nụ cười nửa chính nửa tà đầy sự cuồng loạn của một bạo chúa vừa tìm thấy báu vật. 

 

Hắn thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh mai của nàng, kéo mạnh một cái khiến cả cơ thể mềm mại của nàng dán c.h.ặ.t vào n.g.ự.c hắn.

 

Khoảnh khắc hắn cúi đầu xuống và tàn nhẫn cướp đi nụ hôn đầu tiên của nàng. Nụ hôn đó chứa đựng toàn bộ sự dồn nén, tức giận vì bị lừa, và cả sự vui sướng điên dại của một nam nhân được giải thoát khỏi ngục tù tâm lý. 

 

Hắn ngấu nghiến, càn quét, đóng dấu chủ quyền một cách thô bạo nhất, thầm nghĩ trong đầu:

 

Tiêu Thanh Phong, ngài lừa ta bốn năm, bắt ta tự bẻ cong chính mình. Bây giờ cừu non đã trổ mã, Thẩm Lục Tiêu ta tuyệt đối sẽ không buông tay, cho dù có phải đảo lộn cả cái giang sơn này!