Thẩm Quy, Nàng Ấy Không Cần Chàng Nữa

Chương 13



 

“Ta... ta muốn được cùng nàng trở về vùng Giang Nam thơ mộng kia.”

 

Ta đưa mắt nhìn đăm đăm vào gương mặt chàng một lượt đầy phức tạp.

 

Chàng gầy đi rất nhiều so với trước kia rồi, trên mái tóc cũng đã xuất hiện lác đác vài sợi tóc bạc trắng thấy rõ.

 

Mới có ba mươi tuổi đầu thôi mà trông già nua khắc khổ tựa như cái lão già bốn mươi tuổi vậy.

 

“Thẩm Chiêu Lâm, bức thư hòa ly năm xưa ta đã tự tay ném vào đống lửa thiêu rụi sạch sành sanh từ lâu rồi.”

 

Đôi mắt chàng bỗng chốc bừng sáng lên một tia hy vọng rạng rỡ tột cùng:

 

“Nàng...”

 

“Ngày hôm nay, ta sẽ đích thân viết một bản thư mới tinh trao cho ngài.”

 

Ta từ trong ống tay áo lấy ra một tờ giấy bản viết sẵn từ trước, chậm rãi đưa ra trước mặt chàng.

 

“Bản thư này không phải là thư hòa ly đâu, mà chính là thư hưu phu (thư bỏ chồng) đấy.”

 

Chàng hoàn toàn sững sờ tại chỗ như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

 

“Nàng... nàng vừa nói cái gì cơ chứ?”

 

“Ta bảo là, ta Thẩm Quy, ngày hôm nay chính thức viết thư hưu bỏ ngài Thẩm Chiêu Lâm ngài đấy.”

 

Ta thẳng tay nhét mạnh bản thư hưu phu vào trong lòng bàn tay đang run rẩy của chàng, giọng nói dứt khoát lạnh lùng.

 

“Từ nay trở đi, tình nghĩa phu thê giữa ta và ngài chính thức đoạn tuyệt sạch sành sanh, đường ai nấy đi không còn can hệ gì tới nhau nữa cả.

 

Ngài cứ việc đi trên con đường dương quan lộ đầy hoa lệ của ngài, còn ta sẽ tự đi trên cây cầu độc mộc nhỏ bé của riêng ta.”

 

“Quy Nhi...”

 

“Xin ngài hãy tự trọng mà gọi ta là Thẩm đại phu.

 

Hoặc giả là Thẩm Quy.

 

Quy Nhi không phải là cái tên để ngài tùy tiện mở miệng gọi đâu.”

 

Ta dứt khoát quay người bước lên xe ngựa, không thèm ngoảnh đầu lại nhìn lấy một cái.

 

“Phu xe, mau khởi hành đi thôi.”

 

Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh lăn đi.

 

Thẩm Chiêu Lâm vẫn đứng ch/ết trân bất động tại chỗ cũ như một pho tượng đá vô tri vô giác, trên tay nâng niu bản thư hưu phu đầy nhục nhã bất lực.

 

Thanh Hòa khẽ vén bức rèm xe lên, ngoái đầu nhìn lại phía sau một cái rồi tò mò lên tiếng báo cáo.

 

“Phu nhân ơi, Hầu gia ngài ấy vẫn còn đang đứng đực mặt ra ở cái chỗ cũ đằng kia kìa.”

 

“Cứ kệ xác ngài ấy muốn đứng đến bao giờ thì đứng.”

 

Ta dịu dàng ẵm bồng đứa con trai nhỏ vào lòng, cúi đầu nhìn ngắm gương mặt bầu bĩnh đáng yêu đang ngủ say sưa của con.

 

Thằng bé ngủ trông ngon lành lắm, bên khóe miệng vẫn còn vương chút nước miếng trông ngộ nghĩnh vô cùng.

 

Trông ngốc nghếch đáng yêu tựa như một đứa trẻ ngây ngô vậy.

 

“Ngoan nào con trai của nương.”

 

Ta thấp giọng vỗ về vuốt ve con nhỏ.

 

“Cái người đàn ông đang đứng ở phía ngoài đằng kia không phải là cha ruột của con đâu nhé.

 

Ngài ấy chỉ là một gã ngốc nghếch đáng thương mà thôi.”

 

Thanh Hòa nghe vậy chịu không nổi liền phì cười thành tiếng khúc khích đáng yêu.

 

Ta cũng không nhịn được mà nở một nụ cười hạnh phúc mãn nguyện tột cùng.

 

Cười cười một hồi, nước mắt lại cứ thế trào ra vì sung sướng giải thoát uất ức năm xưa.

 

Nhưng lần này rơi lệ, vị ngọt ngào hạnh phúc đã đong đầy trong tim rồi.

 

Giang Nam thơ mộng ơi.

 

Ta cuối cùng cũng đã được trở về bên vòng tay yêu thương của người rồi đây.

 

Ngoại tổ phụ đã sớm túc trực đứng chờ đón ta ở ngay bến tàu từ lâu rồi, mái đầu lão gia đã bạc trắng như cước, trên tay chống một cây gậy ba toong cũ kỹ.

 

Khoảnh khắc cụ nhìn thấy bóng dáng ta bước xuống thuyền, bậc lão niên tôn kính ấy đã không kìm được lòng mà khóc nấc lên t.h.ả.m thiết tựa như một đứa trẻ thơ vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Quy Nhi tội nghiệp của ta ơi... con ở nơi đất khách quê người đã phải chịu biết bao nhiêu là uỷ khuất khổ cực rồi hả con...”

 

“Ngoại tổ phụ kính yêu ơi, Quy Nhi của người không hề cảm thấy uỷ khuất chút nào đâu ạ.”

 

Ta vội vã quỳ sụp xuống trước mặt cụ, dập đầu ba cái thật lớn tạ ơn dưỡng d.ụ.c nuôi nấng năm xưa.

 

“Quy Nhi ngày hôm nay đã chính thức được trở về nhà bên người rồi đây ạ.”

 

Hiệu y quán của ta nhanh ch.óng được chọn ngày lành tháng tốt để khai trương hoạt động trở lại.

 

Vị trí được đặt ngay sát vách tư gia của ngoại tổ phụ kính yêu, mặt tiền hướng ra dòng sông nhỏ êm đềm lững lờ trôi, lưng tựa vào rặng núi xanh mướt thơ mộng.

 

Ngày ngày ta mở lớp dạy chữ miễn phí cho đám trẻ thơ nữ nhi trong vùng, cứu chữa bệnh tật cho những người dân nghèo khổ không có tiền mua thu/ốc, ngày tháng trôi qua vô cùng bình dị, thanh thản mà ngập tràn niềm vui hạnh phúc viên mãn.

 

Phụ thân ta ngày ngày rảnh rỗi lại ra ngoài khoảng sân nhỏ múa kiếm rèn luyện thân thể, cái chân tuy có phần khập khiễng tàn phế thật đấy, nhưng tinh thần sắc mặt của ông đã trở nên hồng hào khỏe khoắn hơn trước rất nhiều rồi.

 

Thanh Hòa cũng đã tìm được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình, con bé gả cho một vị phó tướng trẻ tuổi hầu cận dưới trướng của Chu Nhạc, tính tình vô cùng thành thật, bổn phận hiền hậu chịu thương chịu khó.

 

Cái ngày con bé xuất giá lên xe hoa về nhà chồng, ta đã đích thân tự tay gói một phong bao hồng bao to đùng chứa đầy ngân lượng vàng bạc để làm của hồi môn cho con bé.

 

“Phu nhân ơi, nô tì thật lòng không muốn phải rời xa người chút nào đâu ạ...”

 

“Cái con bé ngốc nghếch này, gả chồng lập gia đình rồi thì vẫn có thể thường xuyên quay về đây thăm ta được cơ mà.”

 

“Thế thì ngày ngày nô tì đều sẽ chạy về đây để tự tay xuống bếp nấu cơm phụng dưỡng người nhé phu nhân!”

 

Ta mỉm cười hiền hậu gật đầu đồng ý.

 

“Được thôi, ta chờ con.”

 

Thẩm Chiêu Lâm đã bỏ ra một số tiền lớn để mua lại một căn phủ đệ tư gia khang trang ở ngay vùng Giang Nam này từ lâu rồi.

 

Vị trí lại trùng hợp nằm đối diện ngay sát bên cửa hiệu y quán của ta.

 

Ngày ngày chàng cứ thích đứng tựa cửa ở ngay trước cổng phủ, đưa mắt đăm đăm nhìn theo bóng dáng ta ra ra vào vào bận rộn khám bệnh.

 

Ta hoàn toàn xem chàng như không khí, chẳng thèm bận tâm màng tới làm gì cho mệt thân.

 

Chàng cứ thế kiên trì đứng đực mặt ra đó từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận đêm khuya thanh vắng, bất động tựa như một khúc gỗ mục vô tri vô giác vậy.

 

Đám người dân lối xóm xung quanh thấy vậy không khỏi hiếu kỳ mà bàn ra tán vào xôn xao bàn tán liên hồi.

 

“Cái người đàn ông anh tuấn kia là ai thế nhỉ?

 

Sao ngày nào cũng thấy đứng đực mặt ra đó nhìn trộm Thẩm đại phu của chúng ta thế kia?”

 

“Nghe đâu bảo đó chính là đấng lang quân cũ năm xưa của phu nhân ấy mà.”

 

“Lang quân cũ sao?

 

Thế còn hiện tại thì thế nào rồi hả?”

 

“Hiện tại á?

 

Hiện tại Thẩm đại phu của chúng ta đã chính thức viết thư hưu bỏ cái gã khốn kiếp ấy từ lâu rồi!”

 

“Đáng đời lắm!

 

Thẩm đại phu tốt tính hiền hậu như tiên nữ giáng trần thế kia mà năm xưa gã lại nhẫn tâm ghẻ lạnh bỏ rơi, giờ đây hối hận xanh ruột thì cũng đã quá muộn màng rồi nhé!”

 

Ta căn bản chẳng thèm để tâm bận lòng đến những lời bàn tán xôn xao ngoài kia làm gì cả.

 

Tiện tay đóng c.h.ặ.t cánh cửa viện lại để cách biệt với thế giới ồn ào bên ngoài, bế đứa con trai nhỏ vào lòng ngồi trên chiếc ghế tre sưởi ấm ánh nắng ban mai dịu dàng.

 

“Ngoan nào con trai của nương, sau này khôn lớn trưởng thành rồi thì tuyệt đối không được phép học theo cái thói xấu xa của cha ruột con đâu nhé.”

 

Đứa con trai nhỏ đáng yêu nghe vậy như hiểu ý liền quơ quơ đôi bàn tay nhỏ xíu mở miệng ê ê a a vài tiếng non nớt.

 

Tựa như đang muốn trả lời nương thân của nó rằng — con biết rồi, con biết rồi mà nương thân ơi.

 

Ngày tháng cứ thế êm đềm bình dị trôi qua từng ngày một.

 

Trôi qua rất chậm rãi, nhưng lại vô cùng ấm áp ngập tràn niềm vui hạnh phúc viên mãn.

 

Câu chuyện cuộc đời của riêng ta, Thẩm Quy, đến đây là có thể viên mãn kết thúc được rồi.

 

Còn về phần kết cục sau này của Thẩm Chiêu Lâm rốt cuộc sẽ ra sao, ta không biết.

 

Và thực chất trong lòng ta cũng chẳng có nhu cầu muốn được biết làm gì cho bận tâm thêm nữa.

 

Có những người trên đời này, một khi đã vô tình bỏ lỡ đi mất rồi, thì tức là đã vĩnh viễn bỏ lỡ nhau suốt cả kiếp này rồi.

 

Kiếp này đời này, ta quyết sẽ không bao giờ quay đầu lại nhìn về phía quá khứ đau thương ấy thêm một lần nào nữa cả.