Thâm Tình Đã Cũ

Chương 4



"Nghe nói gì chưa? Nhị công t.ử hôm qua bao trọn Vọng Giang Lâu chỉ để đổi lấy nụ cười của Tô cô nương."

"Đã là gì, sáng sớm nay còn có người thấy công t.ử đi cùng cô ta ra trường đua ngựa phía Tây thành đấy. Tô cô nương mặc bộ đồ cưỡi ngựa đỏ rực, oai phong dũng mãnh, khiến mắt công t.ử nhìn thẳng cả ra."

"Chao ôi, các ngươi nói xem Tần cô nương này rốt cuộc nghĩ gì nhỉ? Hôn sự tốt thế này không muốn lại đòi từ hôn, giờ thì hay rồi, tim của công t.ử e là không bao giờ quay lại nữa."

Những lời này như gió, lọt vào tai ta từ khắp ngõ ngách trong phủ, nhưng ta chỉ coi như gió thoảng qua tai, thổi xong liền tan biến. Giang phu nhân vì chuyện này mà tức đến ngã bệnh, nằm bẹp trên giường, nắm tay ta không ngừng thở dài, mắng Giang Hoài Châu là "đồ khốn nạn", lại khuyên ta "hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa".

Ta chỉ im lặng đút t.h.u.ố.c cho bà. Đối với những lời bà nói, ta không hứa hẹn cũng chẳng phản bác. Bà dần dần cũng không nói nữa, chỉ có ánh mắt nhìn ta, ngoài sự thương cảm còn vương chút thẫn thờ bất lực.

6.

Nửa tháng sau, bệnh tình của Giang phu nhân có khởi sắc.

Nghĩ đến việc phụ thân và huynh trưởng sắp về kinh, lúc đi bọn họ mặc áo tù, khi về nhất định phải có y phục mới. Ta bèn dắt theo Xuân Đào ra khỏi Giang phủ, chuẩn bị đến Cẩm Tú Các – tiệm lụa lớn nhất kinh thành để chọn vài xấp vải.

Đường phố kinh thành vẫn phồn hoa như trước, ngựa xe như nước, tiếng người ồn ã. Tâm trạng bị đè nén bấy lâu, trong không khí náo nhiệt này dường như cũng được giãn ra đôi chút.

Trong Cẩm Tú Các, đủ loại gấm vóc lụa là rực rỡ khiến người ta hoa cả mắt. Ta tĩnh tâm lựa chọn, đầu ngón tay lướt qua một xấp vân cẩm màu trắng trăng, chất vải mịn màng, độ bóng kín đáo, rất hợp với tuổi tác của phụ thân. Lại chọn thêm một xấp lụa vân chìm màu xanh đá trầm ổn, dành cho huynh trưởng là vừa đẹp.

Một giọng nữ trong trẻo mang theo vài phần kiêu kỳ đột nhiên vang lên từ cửa:

"Hoài Châu, huynh xem xấp vải Lưu Quang Cẩm này, may váy áo chắc chắn sẽ rất đẹp."

Đầu ngón tay ta khựng lại trên xấp vân cẩm. Ta không quay đầu lại, chỉ đưa xấp vải đã chọn cho gã sai vặt, giọng nói bình thản không chút gợn sóng:

Tinhhadetmong

"Làm phiền gói lại giúp ta."

"Tần tỷ tỷ?" Giọng Tô Uyển tiến lại gần hơn, mang theo sự tò mò cố ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta xoay người, quả nhiên nhìn thấy Tô Uyển. Cô ta đang khoác tay Giang Hoài Châu, trên người mặc một bộ váy dài màu đỏ lựu rực rỡ, gương mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên đúng mực. Còn Giang Hoài Châu bên cạnh, khoảnh khắc nhìn thấy ta, ánh mắt bỗng chốc lạnh hẳn xuống. Huynh ấy theo bản năng định rút tay ra khỏi khuỷu tay Tô Uyển nhưng lại bị cô ta siết c.h.ặ.t hơn.

Động tác của huynh ấy rất nhỏ, nhưng ta đã nhìn rõ, trong lòng thầm dấy lên một tia giễu cợt.

"Tô cô nương." Ta nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt không dừng lại trên người Giang Hoài Châu dù chỉ một giây.

"Chà, thật là khéo." Tô Uyển cười đến híp cả mắt, thân mật kéo Giang Hoài Châu tiến lên một bước, cứ như thể chúng ta là hảo hữu lâu năm. "Hoài Châu ca ca vẫn thường nhắc đến tỷ đấy, huynh ấy nói Tần tỷ tỷ dịu dàng hiền thục, là đại gia khuê tú hàng đầu kinh thành. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."

Lời cô ta nói không nghe ra nửa phần ác ý, nhưng từng chữ đều như đang tuyên bố chủ quyền. Cô ta dán c.h.ặ.t người vào Giang Hoài Châu, xấp vải Lưu Quang Cẩm sáng rực mắt kia đang được gã sai vặt nịnh nọt dâng lên trước mặt cô ta, tạo thành một sự tương phản nực cười với bọc vải bông mộc mạc trong tay ta.

Vẻ mặt Giang Hoài Châu xám xịt, có lẽ vì cảm thấy bị Tô Uyển vạch trần mối quan hệ giữa đám đông, hoặc giả là cảm thấy mất mặt trước ta. Huynh ấy nhìn chằm chằm ta, giọng điệu cay nghiệt:

"Sao cô lại ở đây? Không ở trong phủ mà lại ra ngoài phô trương thanh thế, còn ra thể thống gì?"

Ta còn chưa kịp mở miệng, Tô Uyển đã nhanh nhảu giải vây giúp ta. Cô ta khẽ lay cánh tay Giang Hoài Châu, nũng nịu:

"Hoài Châu ca ca, huynh đừng hung dữ thế mà. Tần tỷ tỷ ra ngoài mua chút đồ cũng là lẽ thường tình. Hơn nữa, thời buổi này nữ t.ử ra ngoài dạo phố là chuyện thường, đâu còn nhiều quy tắc như vậy."

Cô ta vừa nói, ánh mắt vừa rơi xuống bọc vải trên tay ta, cố ý thốt lên "Á" một tiếng kinh ngạc:

"Tần tỷ tỷ, sao tỷ lại mua loại vải này? Vừa mộc vừa cũ, chẳng có chút độ bóng nào cả. Con gái nhà người ta vẫn nên mặc màu sắc tươi sáng một chút mới tốt."

Cô ta hất cằm, chỉ về phía xấp Lưu Quang Cẩm kia:

"Giống như xấp này này, đẹp biết bao. Có những thứ ấy mà, cũ rồi thì nên thay cái mới, tỷ thấy đúng không Tần tỷ tỷ?"

Câu nói mang hai tầng nghĩa này như một mũi kim tẩm độc, đ.â.m thẳng về phía ta. Gió nơi góc phố thổi tung một lọn tóc mai bên tai, ta giơ tay vén lên, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhạt.

"Tô cô nương nói đúng lắm." Ta đón lấy ánh mắt cô ta, bình tĩnh đáp. "Đồ cũ rồi thì sẽ bám bụi, mất đi độ sáng, đương nhiên không thể sánh được với đồ mới rực rỡ bắt mắt. Nếu chủ nhân cũng chán ghét rồi, thì đúng là... không còn thiết yếu phải giữ lại nữa."