“Trẫm thích nhất dáng vẻ tức giận bất lực của Hoàng hậu.”
“Giống hệt một con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt… khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn hung hăng trêu đùa một phen.”
Ta điên cuồng đạp chân phản kháng, nhất quyết không để hắn toại nguyện.
“Họ Tiêu kia, ngươi cút ra ngoài!”
“Ta chịu đủ rồi!”
“Ngươi cút đi—”
Ta hét lớn một tiếng, cả người lập tức bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Tim đập thình thịch dữ dội, toàn thân mồ hôi đầm đìa.
Hai chân vẫn còn treo giữa không trung, giữ nguyên tư thế đá loạn, chăn đã rơi xuống đất từ lúc nào…
May quá.
Thì ra chỉ là ác mộng—
Ta thả chân xuống, cúi người nhặt chăn lên, định uống ngụm nước để bình tĩnh lại.
Ai ngờ vừa ngẩng đầu đã phát hiện một bóng đen đang đứng bên cửa sổ.
Không biết hắn đã đứng đó nhìn ta bao lâu rồi.
…
Ta lập tức bị dọa tới giật mình, tim suýt nữa nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Bóng đen kia chậm rãi lên tiếng, giọng điệu đầy thân mật ám muội.
“A Trăn vừa rồi là mơ thấy trẫm sao?”
“Trong mộng còn mắng trẫm đến như vậy, đúng là khiến trẫm đau lòng.”
“Để trẫm đoán xem…”
“Là vì cây Lục Ỷ cầm ban ngày đó sao?”
Răng ta run lập cập, chậm rãi lùi về phía cửa.
“Thái t.ử từ khi nào lại có sở thích đêm khuya xông vào khuê phòng nữ t.ử?”
Hắn tùy ý gảy dây đàn trên án, giọng điệu hờ hững.
“Muốn tới thì tới.”
“Nàng có thể làm gì cô đây?”
Ta tức đến đau cả tim.
Nhưng lại chẳng thể làm gì được hắn.
Hắn đêm khuya xông vào khuê phòng.
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, với hắn nhiều lắm chỉ là một giai thoại phong lưu.
Còn ta lại phải đ.á.n.h đổi cả đời mình.
“Cô hối hận rồi.”
“Lẽ ra ngay từ khi sống lại, cô nên nhốt nàng vào Đông cung.”
“Chứ không phải trơ mắt nhìn nàng hứa gả cho kẻ khác.”
“Nhưng may mà bây giờ vẫn chưa muộn.”
Hắn từng bước tiến lại gần, từ trong tay áo lấy ra hai món đồ rồi đầy ghét bỏ ném xuống chân ta.
“Nha đầu Lâm Chi kia đúng là làm hư nàng rồi.”
“Lại dỗ được nàng một lòng muốn gả vào Lâm gia.”
“Xem ra cô thật sự phải cho nàng ta một bài học.”
Dưới ánh trăng lờ mờ, ta nhận ra đó là hai dải lụa đỏ trên cây cầu phúc.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Một dải là của ta.
Dải còn lại là của Lâm Hành.
Tên tiện nhân này…
Vậy mà còn theo dõi rồi nghe lén chúng ta!
Hắn cười lạnh.
“Vĩnh kết đồng tâm, bạc đầu giai lão?”
“Nằm mơ!”
“Thẩm Trăn, nàng chỉ có thể là người của cô.”
Ta tức đến bật cười.
“Ngươi làm vậy, không thấy có lỗi với A tỷ sao?”
Hắn khựng lại trong thoáng chốc, rồi lại chẳng hề để tâm.
“Các nàng cùng vào cung chẳng phải rất tốt sao?”
“Nếu noi theo Nga Hoàng Nữ Anh, cũng có thể xem là một đoạn giai thoại.”
“Vân nhi ngây thơ hoạt bát, tính tình lại thích nhảy nhót.”
“Nàng ấy không thích hợp gánh vác trọng trách.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Làm một sủng phi vô ưu vô lo là thích hợp nhất.”
“Mưu tính tranh đấu nơi hậu cung, nàng ấy ứng phó không nổi.”
Đây chẳng phải muốn ta vào cung làm mẹ già, làm ch.ó giữ cửa cho bọn họ sao!
Lúc rảnh rỗi còn tiện tay đem ta ra đùa bỡn vài lần.
Dựa vào cái gì chứ!
Ta tức tới nghẹn một hơi, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.
Thân thể mềm nhũn ngã xuống, hắn thuận tay ôm lấy, khẽ cười.
“Tính tình vẫn lớn như vậy.”
“Vào cung rồi phải từ từ mài giũa mới được.”
Lúc tỉnh lại, bên giường đã đứng đầy người.
Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Trăn Trăn, con làm mẫu thân sợ c.h.ế.t khiếp rồi.”
“Con sốt cao mê man suốt ba bốn ngày nay.”
Ta ngẩn người.
Không ngờ lại bệnh nặng đến vậy.
“Tiểu t.ử Lâm gia kia vẫn còn chờ ở tiền sảnh.”
“Mấy ngày nay ngày nào nó cũng dẫn thái y tới khám cho con, đúng là để tâm vô cùng.”
Ta há miệng muốn nói, mới phát hiện cổ họng đã khàn đặc, chẳng phát ra nổi tiếng nào.
Ta ra dấu bảo mẫu thân thay mình tiễn khách trước.
Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, đầu óc ta vẫn mê man nặng nề, lại ngủ thêm một ngày một đêm nữa.
Lần tiếp theo tỉnh lại, cả người đã thoải mái hơn nhiều.
Ta ăn liền một hơi ba bát cơm lớn, cũng có thể xuống giường đi lại được rồi.
Nha hoàn bước tới, ấp úng nói.
“Mấy ngày nay người tới thăm tiểu thư rất đông.”
“Người nhiều mắt tạp…”
“Không biết là ai đã làm hỏng cây cổ cầm rồi.”
Ta chăm chú nhìn sang.
Cây đàn đã bị phá hỏng tới mức không nỡ nhìn.
Dây đàn đứt sạch từng sợi, thân đàn vỡ nát, hoàn toàn không thể sửa lại được nữa.
Một cây đàn tốt như vậy…
Lại bị Thái t.ử hủy hoại thành bộ dạng này.
Ta phiền muộn không thôi, dặn nha hoàn lặng lẽ xử lý đi, đừng để ai nhìn thấy.
Nhìn bộ dạng điên điên khùng khùng của Thái t.ử, ta chỉ cảm thấy tương lai mịt mờ.
Lẽ nào kiếp này ta vẫn phải bị hắn nhốt trong thâm cung làm cấm luyến sao?
Đúng lúc ta đang phiền não vô cùng, A tỷ tới thăm bệnh.
Ta vòng vo dò hỏi tình hình giữa nàng ấy và Thái t.ử.
Không ngờ vẻ mặt nàng ấy lập tức trở nên rối rắm, giọng điệu đầy oán trách.
“Ta luôn cảm thấy…”
“Thái t.ử dường như không quá thích ta.”
“Hắn đối xử với ta rất ôn hòa lễ độ, chuyện gì cũng chu đáo.”
“Nhưng ta vẫn cảm thấy giữa chúng ta như có một tầng ngăn cách, rất khó thân cận.”
Ta lập tức nói rằng ở Thái Thương Giang Nam có một ngôi chùa Song Phượng vô cùng linh nghiệm.
Chi bằng để Thái t.ử đưa nàng ấy tới đó một chuyến.
Dù sao nàng ấy chẳng phải vẫn luôn muốn trở về Giang Nam nhìn lại sao.
Nàng ấy mờ mịt hỏi.
“Vậy ta phải lấy lý do gì đây?”
“Chẳng lẽ nói là đi cầu nhân duyên?”
“Ngại c.h.ế.t mất.”
Ta vội vàng đáp lời.
“Tỷ cứ nói muốn về quê cũ thăm mẫu thân ruột.”
“Cũng muốn dẫn Thái t.ử tới để bà xem giúp.”
“Như vậy Thái t.ử nào có lý do từ chối.”
Nàng ấy nghiêm túc suy nghĩ một lúc, cảm thấy quả thật rất hợp lý.
Ta không yên tâm, lại dặn dò thêm.