Bà tiễn phu thê chúng ta ra cửa, cẩn thận dặn dò.
“Các con sống tốt là mẫu thân yên lòng rồi.”
Đến cuối cùng, bà nghẹn ngào ôm c.h.ặ.t lấy ta.
“Vậy mà mẫu thân lại vì người ngoài…để con gái ruột của mình chịu uất ức suốt bao năm nay!”
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng bà an ủi.
“Nữ nhi không trách người.”
“Người có nỗi khổ của mình.”
“Làm kế mẫu vốn đã khó, người đã làm rất tốt rồi.”
“Ít nhất bây giờ chúng ta đều bình an, chẳng phải sao?”
Kiếp trước, nữ nhi ruột gả cho Thái t.ử, kế nữ gả cho cử nhân.
Mẫu thân bị người đời chỉ trích bạc đãi nữ nhi của chính thất.
Đợi tới khi A tỷ vạch trần thân phận nữ t.ử đ.á.n.h đàn năm đó, cơn thịnh nộ của đế vương cũng liên lụy tới mẫu thân.
Khiến bà ở tuổi ấy còn bị tước bỏ danh hiệu Quận chúa, giáng làm thứ dân, kéo đi diễu phố thị chúng.
Còn ta bị nhốt trong cung.
Lúc tin tức truyền tới, mẫu thân đã không chịu nổi nhục nhã mà đ.â.m đầu vào cột tự vẫn.
Đêm ấy, đế vương như thường lệ vẫn ngủ lại Phượng Nghi cung.
Ta đ.á.n.h đàn trợ hứng cho hắn.
Đến lúc hắn mê loạn nhất, một cây trâm vàng trong tay ta đ.â.m mạnh vào cổ hắn.
Máu tươi phun ra tung tóe, thân thể đế vương mềm nhũn như ch.ó c.h.ế.t ngã xuống đất.
Miệng hắn đầy m.á.u, trong cổ họng lại phát ra tiếng cười quỷ dị.
“Hả giận chưa?”
“A Trăn…”
“Nàng không thoát khỏi trẫm đâu.”
“Vĩnh viễn chuộc tội…”
Ta sợ hãi tới cực điểm, lập tức nhào lên đ.â.m thêm mấy nhát nữa.
Sau đó phóng một ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ Phượng Nghi cung.
Từ ấy bụi về bụi, đất về đất.
Lần này vị biểu ca kia được cao nhân chỉ điểm, chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, còn cố ý kéo theo đại nghĩa của giới thư sinh.
Chuyện náo loạn đến mức quá lớn, dân chúng phẫn nộ sôi trào.
Đông cung lại từ đầu tới cuối không nói một lời.
Bệ hạ gọi Thái t.ử vào cung quở trách một trận.
Hoàng hậu cũng không thể ngồi yên được nữa.
Bà gọi A tỷ vào cung, vừa đe dọa vừa ban ân, ép hỏi suốt cả buổi sáng.
Lúc A tỷ trở về, bước đi khập khiễng, hai mắt khóc sưng đỏ.
Nghe nói đầu gối đã quỳ tím bầm cả lên.
Không lâu sau, Hoàng hậu ban xuống một đạo thánh chỉ tứ hôn.
Nói rằng cảm động trước tình sâu nghĩa nặng của vị biểu ca kia, nên cho A tỷ sớm chọn ngày thành thân với hắn.
Làm như vậy, bà liền hoàn toàn tách sạch quan hệ giữa Thái t.ử và A tỷ, tránh để sĩ t.ử trong thiên hạ chỉ trích công kích.
Điều kỳ lạ là, Thái t.ử không những không ngăn cản hôn sự này, thậm chí còn chưa từng tới tướng phủ thăm A tỷ lấy một lần.
A tỷ ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt.
Nàng ấy muốn gặp Thái t.ử, nhưng phụ thân giam nàng ấy trong phủ không cho ra ngoài.
Trước đó ông đã vì tội không biết dạy con mà bị bệ hạ trách phạt.
Mẫu thân lấy cớ về hầu hạ ngoại tổ mẫu, quay về nhà mẹ đẻ để thanh tĩnh.
Ngày A tỷ xuất giá, ta quay về tướng phủ thêm hồi môn cho nàng ấy.
Giờ lành đã tới.
Kết quả tân nương lại không thấy đâu nữa.
Nàng ấy bỏ trốn rồi!
Tân lang mặt mày xanh mét, ngay trước mặt mọi người tuyên bố tướng phủ nhất định phải cho hắn một lời giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu không hắn sẽ cáo trạng lên tận long nhan.
Ta cùng tìm kiếm, cuối cùng nhìn thấy A tỷ ở cửa hông Đông cung.
Nàng ấy mặc giá y đỏ thẫm, quỳ dưới chân Thái t.ử, khóc đến vô cùng thương tâm.
“Điện hạ…”
“Ta không muốn gả cho biểu ca.”
“Ta chỉ muốn ở bên chàng.”
Thái t.ử mặt lạnh như băng, hoàn toàn không lay động.
“Nàng đã lừa cô hai lần!”
“Một lần vì tình lang của mình mà cố ý tiếp cận cô.”
“Một lần lại giúp Thẩm Trăn lừa cô xuống Giang Nam.”
“Cả đời này cô ghét nhất bị người khác lừa gạt.”
“Nàng dựa vào cái gì cho rằng mình là ngoại lệ?”
“Cút về đi!”
“Ngoan ngoãn lên kiệu hoa của nàng.”
“Nếu không nàng hẳn là biết thủ đoạn của cô.”
Ta trốn trong góc tối, nghe tới đó chỉ cảm thấy lạnh cả người.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tàn nhẫn như vậy…
Thái t.ử căn bản chẳng yêu ai cả.
Hắn chỉ yêu chính bản thân mình thôi.
Kiếp trước, hắn có thể chiều theo ý mình mà tha thứ cho A tỷ.
Cũng có thể vừa thâm tình nhớ thương nàng ấy, vừa tìm hết thế thân này tới thế thân khác.
Lúc hắn còn để tâm tới A tỷ, hắn có thể nhẫn nhịn những thủ đoạn nhỏ chẳng ra gì của nàng ấy.
Nhưng một khi A tỷ động chạm tới lợi ích của hắn, hắn sẽ không để lại dù chỉ một chút đường lui.
A tỷ thất hồn lạc phách đứng dậy.
Mặc cho hai tiểu thái giám nhét nàng ấy lên xe ngựa đưa về tướng phủ.
Còn ta cũng lặng lẽ rời đi.
Cuối cùng A tỷ vẫn gả cho vị biểu ca kia.
Ngày hồi môn, phu thê hai người thoạt nhìn vẫn tương kính như tân.
Trong khuê phòng ngày trước, A tỷ đầy vẻ phiền muộn.
“Cuộc sống tuy bình bình đạm đạm…nhưng ít ra trước đây chúng ta từng thật lòng yêu nhau.”
“Hắn đối với ta cũng xem như không tệ.”
“Cứ thế sống tiếp thôi.”
“Đây là hôn sự thiên gia ban xuống.”
“Hòa ly đâu phải chuyện dễ dàng.”
“Chi bằng chấp nhận hiện thực, bình yên mà sống.”
A tỷ thật ra nhìn cũng rất rõ ràng.
Trong lòng ta thầm thở dài.
Thật ra chính ta là người tìm người báo tin cho vị biểu ca kia về hành tung của A tỷ.
Ý của ta chỉ là muốn hắn quấn lấy A tỷ, khiến Thái t.ử không rảnh tới phá hôn sự của ta.
Không ngờ lại trực tiếp phá tan giấc mộng Thái t.ử phi của nàng ấy.
Nhưng cuộc sống bình lặng sau này e rằng cũng chỉ là hy vọng xa vời.
Vốn dĩ được thiên gia tứ hôn, cưới thiên kim tướng phủ làm thê là chuyện vô cùng vinh hiển.
Nào ngờ A tỷ lại bỏ trốn ngay ngày đại hôn, khiến vị biểu ca kia mất hết mặt mũi trước thiên hạ.
Bị người đời cười nhạo là ăn bám còn bị ghét bỏ.
Hiện giờ phụ thân vẫn là Thừa tướng, còn có thể đè ép hắn, nên hắn đương nhiên phải ra sức lấy lòng.
Nhưng một ngày nào đó hắn thật sự đắc thế, nhất định sẽ quay lại thanh toán mối nhục hôm nay.
Đợi tới khi phụ thân cáo lão, A tỷ mất đi chỗ dựa, cuộc sống ở nhà chồng của nàng ấy e rằng sẽ rất khổ sở.