Thẩm Vân Nghi

Chương 11



Cố Hoài Từ kinh hãi lùi ba bước:

 

“Nàng... mua sát thủ g.i.ế.c người?”

 

Đến tận lúc này, hắn vẫn ngỡ đó chỉ là chuyện Thẩm Sùng Sơn không giữ nổi thắt lưng mà thôi.

 

Không còn thời gian nghĩ ngợi, hắn vội vàng phi ngựa đuổi đến bãi tha ma.

 

Nhưng đúng lúc ấy, hắn lại lướt qua ta.

 

Ánh mắt lơ đãng quét tới, đột nhiên hắn giật mình, lập tức nắm chặt lấy cổ tay ta:

 

“Vân Nghi!”

 

Thế nhưng khi ta chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt hắn ban đầu đầy chấn động, dần dần trở nên ảm đạm.

 

Bởi gương mặt này — hoàn toàn xa lạ. Không phải là Thẩm Vân Nghi.

 

Hắn buông tay.

 

“Nàng ta làm sao có đủ bản lĩnh để che trời lấp đất như vậy?”

 

Hắn thật đúng là mau quên.

 

Nếu không nhờ kế sách “che trời lấp đất” của ta, thì hắn có thể trèo lên cao giữa núi xác sông m.á.u thế kia sao?

 

Đến khi hắn chạy đến bãi tha ma, thì đám lang sói đói khát đã chực sẵn từ lâu. Vừa thấy t.h.i t.h.ể liền lao vào c.ắ.n xé, chẳng biết đã tha cái xác gầy guộc kia đi tận đâu.

 

Bới lên chỉ còn một đống mảnh xương vụn, ai có thể xác định đâu là xương của phu nhân?

 

Cố Hoài Từ cầm trong tay cây trâm chưa kịp tặng ta, lẩm bẩm:

 

“Cả mạng cũng mất rồi, tranh giành một hơi thở kia để làm gì…”

 

“Ta đã cho nàng một đứa con rồi, vì sao nàng vẫn không biết đủ?”

 

Ta chỉ là vì tranh một hơi thở sao?

 

Thứ xưa nay ta muốn… là mạng của các ngươi.

 

Huống hồ, đứa con như thế nuôi bên người ta, chẳng khác nào con d.a.o đ.â.m thẳng vào tim ta.

 

Từ xa, một tên hộ vệ phóng ngựa như bay, hô lớn:

 

“Hầu gia không hay rồi! Nhà họ Thẩm… bị xét nhà rồi!”

 

Cố Hoài Từ chấn động:

 

“Gì cơ?”

 

Người dẫn đầu đi xét nhà, không ai khác — chính là Chu thế t.ử Chu Cảnh Sơ, kẻ bấy lâu không đội trời chung với hắn.

 

Từng xấp tội chứng được rút ra từ trong n.g.ự.c áo, Chu thế t.ử ném thẳng vào mặt Thẩm Sùng Sơn:

 

“Nhà họ Thẩm kết bè kết đảng, tham ô nhận hối lộ, chứng cứ rõ ràng — lập tức giải vào đại lao, nghiêm hình thẩm vấn!”

 

“Khoan đã!”

 

Cố Hoài Từ lớn tiếng quát:

 

“Có chứng cứ xác thực chăng? Nếu là ép cung, thế t.ử có biết là tội gì không?”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chu Cảnh Sơ hờ hững hé mắt, liếc nhìn về phía ta đang đứng trong đám đông, khẽ gật đầu một cái như đã có dự liệu. Sau đó mới lạnh lùng cười khẩy:

 

“Vậy thì, để Hầu gia xem cho rõ.”

 

Trong đống chứng cứ thép bị ném ra, từng phong thư qua lại mua quan bán tước, đều là từ trong thư phòng của Cố Hoài Từ được lục ra.

 

Chân thật đến không thể chối cãi.

 

Mà bản ta đã chép tay kia — mới thật sự là mồi nhử ta cố ý giữ lại trong thư phòng để gạt hắn.

 

Cố Hoài Từ chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt tái nhợt:

 

“Là… là…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn không nói nên lời.

 

Là ta, Thẩm Vân Nghi, trả lại cho hắn món nợ m.á.u phải trả.

 

Khi hắn và Thẩm Thanh Thanh ngày ngày hoan ái nơi giường chiếu.

 

Khi bọn họ âm mưu đem đứa con rơi nhét vào lòng ta, để ta nuôi dạy như đích tử.

 

Khi hắn uống cạn m.á.u thịt ta mà vẫn chưa vừa lòng…

 

Ta ngồi c.h.ế.t lặng nơi thư phòng, từng nét mực, viết nên con đường đưa bọn họ xuống địa ngục.

 

Và cuối cùng, chính là bản giấy nhận tội có chữ ký điểm chỉ của ả ngoại thất ở Dương Châu.

 

Chức quan là do Cố Hầu gia ban cho tên tiện chủng ấy.

 

Hắn mượn danh Hầu phủ, buôn quan bán tước, vơ vét tài sản, cướp đoạt dân nữ, gây ra vô số tội ác.

 

Từng tội, đều có giấy trắng mực đen xác thực.

 

Ra tay như sấm sét, khiến đối phương trở tay không kịp — xưa nay, đó chính là sở trường của Cố Hoài Từ.

 

Nhưng hôm nay, hắn lại chật vật không sao ứng phó, bị đ.á.n.h đến tan tác, không kịp trở mình.

 

Cả người hắn run lẩy bẩy:

 

“Là nàng… nàng báo thù ta như vậy ư? Đến biểu đệ của nàng, nàng cũng không màng sao?!”

 

“Ngươi nói là biểu đệ của Thẩm tiểu thư sao?”

 

Chu thế t.ử chắp tay, thản nhiên đáp: “Chu mỗ bất tài, nhưng vẫn theo di nguyện của Thẩm tiểu thư trước khi mất, đã thu nhận người ấy vào môn hạ, hiện đã sắp xếp ở quê nhà Lâm An.”

 

Thấy sắc mặt Cố Hoài Từ biến đổi đến kinh hãi, ta khẽ bật cười.

 

Hắn vẫn cho rằng chỉ cần nắm được biểu đệ ta trong tay, là có thể yên tâm.

 

Nhưng biểu đệ ta, từ hôm qua đã được đưa đi xa, trở thành một tiểu Thư lại trong thư viện nhà họ Chu tại Lâm An.

 

Mà Lâm An… lại là thiên hạ của nhà họ Chu.

 

Cố Hoài Từ muốn động đến a đệ của ta ư? Vậy thì hãy cân nhắc thật kỹ.

 

Thu lại chứng cứ, Chu Cảnh Sơ lướt ngang qua vai Cố Hoài Từ.

 

“...Nàng còn nói gì nữa?”

 

Chu thế t.ử hờ hững liếc nhìn hắn, rồi lạnh nhạt đáp:

 

“Nàng còn nói, nếu sớm biết bảy năm qua chỉ nuôi một con chó, chẳng thà… nuôi một con ch.ó biết trung thành.”

 

Cố Hoài Từ cả người khựng lại, sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

“Nàng lúc nào cũng như vậy… cái gì cũng muốn. Ta đã cho nàng không đủ sao? Làm Hầu phu nhân chưa đủ tốt ư? Vì sao không biết đủ? Vì sao cứ phải phân trắng đen, đến mức đ.á.n.h đổi cả mạng sống? Để giờ đây… tất cả đều bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan?”

 

Chu Cảnh Sơ bật cười khẩy:

 

“Năm đó ngươi phô trương khắp nơi rằng ngươi yêu nàng, chẳng phải là yêu cái tính phân rõ trắng đen, sống c.h.ế.t có nhau đó sao? Một nữ t.ử dám vì ngươi liều mạng, đổi cả m.á.u thịt lấy tiền đồ cho ngươi.”

 

“Giờ thì ngươi như cá gặp nước, lại quay sang trách nàng cố chấp. Vậy… chỉ có thể nói năm đó ngươi mù mắt.”

 

Ánh mắt Cố Hoài Từ chợt lóe lên sát khí.

 

Nhưng Chu Cảnh Sơ chẳng buồn để tâm.

 

Hắn chỉ nhấc tay, hộ vệ phía sau đã lập tức không nể nang, mặc kệ Thẩm Sùng Sơn đã bị gãy cả hai chân, vẫn bị lôi đi như kéo bao rác vào đại lao.

 

Mười tám hình phạt, từng món từng món lôi ra dùng.

 

Miệng bị bịt chặt, đến muốn nhận tội cũng không thể thốt ra lời.

 

Cách đó một bức tường, Tống Tuyết Mai cũng chẳng khá gì hơn.

 

Nửa người bị lửa thiêu, m.á.u thịt loang lổ, ngày ngày bị đổ nước muối, ép dùng kẹp nung — sống còn khổ hơn c.h.ế.t.