Thẩm Vân Nghi

Chương 5



Ta mỉm cười, đặt ba chiếc răng bị đ.á.n.h gãy của Tống Tuyết Mai vào lòng bàn tay ông ta.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ông ta biến sắc, kinh hãi đến ngây người.

 

Còn ta lại bật cười khoái trá:

 

“Có thù thì báo tại chỗ — chính là lời phu quân từng nói. Lần này mắng khó nghe thì rụng răng, lần sau còn dám vô lễ trước mặt ta, ta sẽ móc luôn mắt ả.”

 

“Người rõ tính ta mà, lời ta nói — là việc ta làm được.”

 

Sắc mặt phụ thân trắng bệch, thân thể run rẩy thấy rõ.

 

“Đủ rồi!”

 

Cố Hoài Từ thở phào nhẹ nhõm, tự ý kéo tay ta:

 

“Chỉ vì chuyện này mà phải làm đến mức ấy sao?”

 

“Răng cũng đ.á.n.h rụng rồi, cơn giận cũng trút xong rồi, vậy là được rồi chứ?”

 

Được rồi chứ?

 

Nếu vậy, mẫu thân ta chẳng phải đáng c.h.ế.t oan uổng?

 

Hai đứa con ta, chẳng phải là đáng đoản mệnh sao?

 

Nếu thực sự muốn trút giận — thì phải để các người nếm đủ từng chút đau đớn mà ta từng chịu!

 

“Vân Nghi, chúng ta đã đi đến vị trí này, thì không thể tuỳ ý xúc động nữa. Mọi việc phải biết điểm dừng, mới có đường lui cho cả hai.”

 

Hắn nói sai rồi.

 

Khi đã đến nước cá c.h.ế.t lưới rách, thì không còn điểm dừng nào nữa cả — chỉ xem ai hạ thủ tàn nhẫn hơn mà thôi.

 

“Vịt quay này là ta bảo Thẩm đại nhân mua cho nàng đấy, nếm thử xem.”

 

Cố Hoài Từ diễn vai “phu quân yêu vợ” đến mức hoàn hảo, đến độ ngang nhiên, mạnh mẽ, mà từ đầu đến cuối không thèm ngoái đầu nhìn lại thư phòng lấy một lần.

 

Ta không tin.

 

Nhưng Thẩm Thanh Thanh đang c.ắ.n môi tỏ vẻ ấm ức đứng bên cửa, lại tin.

 

Nhân lúc không có ai bên cạnh ta, nàng ta đã tự đến trước mặt ta.

 



 

Trên tầng hai trà lâu, nơi gần cửa sổ, ta đặt tờ giấy thân phận mới cùng ngân phiếu mười vạn lượng bạc trước mặt Chu Thế tử.

 

Hắn khựng lại trong giây lát, hơi thở cũng ngưng chừng:

 

“Cô nương thật sự muốn từ bỏ tất cả ở kinh thành, dùng thân phận này để bắt đầu lại?”

 

Ta khẽ gật đầu:

 

“Một nữ t.ử hái thuốc, không thân không thích, diện mạo tương tự ta, đột t.ử nơi thâm sơn, do ta thu thập thi thể. Thân phận của nàng — ta dùng là vừa vặn.”

 

Huống chi, thứ ta để lại cho nhà họ Cố và nhà họ Thẩm… chính là một đòn trí mạng.

 

Không bỏ trốn, chẳng lẽ lại ở đó chờ bị kéo c.h.ế.t cùng bọn họ?

 

Người trưởng thành, phải thực tế một chút.

 

Lợi ích phải nắm trong tay, còn tình ái, nếu không thể tô điểm thêm cho cuộc đời, thì cũng không cần cưỡng cầu — học cách dừng lại đúng lúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rơi vào vũng bùn, khóc lóc chẳng ích gì.

 

Phải nghĩ cách tự cứu lấy mình, rồi quay đầu hạ cho chúng một đòn trí mạng.

 

Nhà họ Cố đổ, nhà họ Chu tất sẽ nổi.

 

Một cuộc hợp tác, hai bên cùng có lợi.

 

Hắn là Chu Thế tử, cớ gì lại không vui?

 

Xoay nhẹ chén trà trong tay, hắn mỉm cười có phần hứng thú:

 

“Đã đến nước cá c.h.ế.t lưới rách, cô nương thật sự chẳng vương vấn chút tình nghĩa nào trong bảy năm cùng Cố Hoài Từ bên nhau sao?”

 

Tay ta khựng lại trên vành chén, sau đó bật cười:

 

“Bảy năm bị lừa dối lợi dụng ấy? Ngài sẽ hoài niệm à?”

 

“Con đường sống của người trưởng thành — là phải tự mình tìm lấy.”

 

“Hắn phụ ta, thì ta không thể lại phụ chính mình. Ngài nói xem, có đúng không?”

 

Chu Cảnh Sơ thấy rõ quyết tâm trong mắt ta, bảo ta yên tâm đợi tin tốt.

 

Thế t.ử vừa rời đi, Thẩm Thanh Thanh đã không mời mà đến, ngồi đối diện ta, nở nụ cười thắm thiết.

 

“Ngươi muốn mượn tay hắn để g.i.ế.c ta, thế mà hắn lại cứ muốn c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt trên người ta kia kìa.”

 

Ả cười rạng rỡ, cây trâm cài trên đầu lắc lư loang loáng — đúng là món mà Cố Hoài Từ từng hứa sẽ tặng ta, rồi lại viện cớ không tìm được.

 

“Ngươi có biết không, ngày giỗ mẫu thân ngươi năm ngoái, hắn nói có việc trong cung, để mặc ngươi một mình ngoài ngoại ô... Ngươi có biết, hắn đi đâu không?”

 

“Là ta đấy, ta sai người đưa cho hắn một chiếc yếm thêu thân thể nõn nà. Nam nhân đang tuổi huyết khí phương cương, ngươi nói xem — hắn chịu nổi sao? Ba ngày sau đó, hắn đều ở trên giường của ta.”

 

“Ngay cả hôm sinh thần của ngươi, hắn mãi chẳng xuất hiện — cũng là vì đang cùng ta chọn phủ đệ mới đấy.”

 

Ả vuốt bụng mình, ánh mắt chan chứa niềm vui:

 

“Tỷ phu ấy mà, nhìn bề ngoài thì lạnh nhạt, nhưng thật ra rất ham mê sắc dục. Tỷ tỷ có đoán được, một ngày hắn nhiều nhất là đòi ta mấy lần không? Những… bảy lần đó.”

 

“Tỷ thử đoán xem, hôm nay hắn sẽ về Hầu phủ lúc nào? Hay là — liệu hôm nay có về không?”

 

“Cái loại ái tình cuồng nhiệt, trắng trợn như thế — chắc tỷ chưa từng nếm trải đâu nhỉ? Nếu thật sự chịu không nổi, chi bằng nhân lúc ta đang mang thai, tỷ cũng học thử vài món quyến rũ trong thanh lâu xem sao. Nam nhân ấy à, chính là thích cái thứ mà các tiểu thư thế gia như tỷ khinh thường ấy.”

 

Đến nước này rồi, nàng ta vẫn còn cho rằng ta còn để tâm đến cái gọi là chuyện giường chiếu với Cố Hoài Từ sao?

 

Đối diện với ánh mắt khiêu khích của ả, ta mỉm cười, hỏi:

 

“Nếu ngươi thật sự đã được như ý nguyện, vậy sao còn phải lén lút đến trước mặt ta gây sự?”

 

Ta đột ngột siết chặt lấy tay ả, cười mỉa mai:

 

“Không bằng — ta kéo ngươi đi nói rõ ràng với Cố Hoài Từ một phen.”

 

Thẩm Thanh Thanh lập tức hoảng loạn, vừa mắng ta là đồ điên, vừa vội vàng giằng tay bỏ chạy.

 

Thấy ả cuống cuồng, ta mới buông tay, đẩy một cái khiến ả loạng choạng suýt ngã.

 

Dẫm lên dáng vẻ chật vật kia, ta khẽ phủi tay áo:

 

“Chẳng qua cũng chỉ là một món đồ chơi, nuôi thì sao? Có t.h.a.i thì sao? Dù sinh ra rồi — chẳng phải cũng chỉ là một đứa con hoang, mang thân phận tiện tỳ như ngươi thôi sao?”

 

“Hay là… nếu đó là một nữ nhi, ngươi cũng sẽ giống như mẫu thân ngươi, tự tay truyền hết kỹ nghệ, rồi dạy nó cả đời làm người không thể sống một cách danh chính ngôn thuận?”

 

Thẩm Thanh Thanh không cười nổi nữa, sắc mặt vặn vẹo, trở nên điên dại.