Thần Hoán Thê

Chương 10



Ngoài cửa sổ là màn tuyết lạnh lẽo, trên bàn là những hồ sơ mới còn chưa được khép lại.

 

Đột nhiên ta cảm thấy mình thật sự đã bước lên một con đường khác.

 

Không phải con đường làm thê t.ử mà Tạ Trường Quý đã sắp đặt cho ta.

 

Cũng không phải số mệnh đổi hồn mà tà thần dành cho ta.

 

Mà là con đường do chính ta cầm đao, từng bước từng bước c.h.é.m mở ra.

 

12

 

Ta ở lại Ty Cấm Tà.

 

Ban đầu chỉ là hỗ trợ điều tra, về sau Bùi Quán Tuyết ghi tên ta vào danh sách, phong cho một chức gọi là Ngoại án tham nghị.

 

Tên gọi nghe rất nhã nhặn nhưng việc làm thì chẳng hề nhã nhặn.

 

Điều tra miếu tà, đập trận phù, thẩm vấn kẻ l.ừ.a đ.ả.o, lôi ra những thứ khoác lên mình lớp vỏ hôn ước, tình thân, hiếu đạo để trộm đi mạng sống của người khác.

 

Rất nhanh sau đó, trong kinh thành cũng bắt đầu có lời đồn về ta.

 

Có người nói Khương cô nương từ Giang Lăng tới từng đ.â.m vị hôn phu của mình.

 

Có người nói ta chuyên điều tra những vụ án tà thuật đổi thê t.ử, mượn xác do nam nhân gây ra.

 

Cũng có người nói trong tay áo ta luôn giấu đao, thấy ai không vừa mắt là c.h.é.m.

 

Xuân Hỉ nghe xong thì vô cùng vui vẻ.

 

“Tiểu thư, ở kinh thành người cũng đã nổi tiếng hung dữ rồi.”

 

Ta đang xem hồ sơ.

 

“Là chuyện tốt. Đỡ cho vài kẻ mắt mù tự tìm đến cửa.”

 

Bùi Quán Tuyết từ ngoài bước vào, vừa hay nghe thấy.

 

“Cũng không thể hoàn toàn dựa vào hung danh.”

 

Ta ngẩng đầu.

 

“Vậy dựa vào cái gì?”

 

Hắn đặt một bộ hồ sơ mới trước mặt ta.

 

“Chứng cứ.”

 

Ta mở ra xem một lượt.

 

“Sau đó thì sao?”

 

Hắn nhìn ta, trong mắt thấp thoáng một nụ cười rất nhạt.

 

“Đợi chứng cứ đầy đủ rồi hãy động đao.”

 

Ta hài lòng gật đầu.

 

“Bùi đại nhân rất hiểu chuyện.”

 

Hắn không phản bác.

 

Năm ấy, Ty Cấm Tà phá được mười bảy vụ án.

 

Những nữ t.ử được cứu trở về có người là phu nhân thế gia, có người là tiểu thư nhà buôn, có người là tiểu nha hoàn bị bán vào kinh thành, cũng có những lão phụ đã quá nửa đời người mới tìm lại được chính mình.

 

Có người quay về nhà, có người không muốn quay về.

 

Ta liền viết thư cho mẫu thân, bảo Khương gia thu nhận một số người vào tiểu đường.

 

Mẫu thân hồi âm nói rằng tiểu đường đã đổi tên rồi.

 

Tên là Quy Danh Đường.

 

Ý nghĩa là trở về với chính cái tên của mình.

 

Ta cầm bức thư ấy, nhìn thật lâu.

 

Bùi Quán Tuyết đi ngang qua, dừng bước.

 

“Nhớ nhà sao?”

 

Ta gật đầu.

 

“Nhớ.”

 

“Muốn về không?”

 

“Án còn chưa xử xong.”

 

“Hồ sơ án mãi mãi không thể xử hết.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta ngước mắt nhìn hắn.

 

Bùi Quán Tuyết đứng bên cửa sổ, ánh tuyết rơi lên bờ vai hắn.

 

Hắn nói:

 

“Cho nên càng nên thỉnh thoảng về nhà.”

 

Ta nghĩ ngợi rồi gật đầu.

 

“Bùi đại nhân nói có lý.”

 

Ngày trở về Giang Lăng, hắn tiễn ta tới tận cổng thành.

 

Xuân Hỉ ngồi trên xe ngựa, đôi mắt đảo qua đảo lại giữa ta và hắn.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta giả vờ không nhìn thấy, Bùi Quán Tuyết đưa cho ta một chiếc hộp dài.

 

“Dùng trên đường.”

 

Ta mở ra.

 

Bên trong là một thanh đoản đao nhẹ hơn thanh đao cúng.

 

Trên chuôi đao khắc những đường hoa quế rất tinh xảo.

 

“Tặng ta sao?”

 

“Ừ.”

 

“Tại sao?”

 

Hắn khựng lại một chút.

 

“Thanh đao cúng quá dễ gây chú ý.”

 

“Thanh này thích hợp mang theo bên người hơn.”

 

Ta bật cười.

 

“Bùi đại nhân tặng đao cho cô nương, quả thật đặc biệt.”

 

Vành tai hắn hơi đỏ lên.

 

“Cô dùng được là tốt.”

 

Ta nắm lấy thanh đoản đao, trong lòng bỗng nhiên mềm lại.

 

Người này chưa bao giờ nói những lời hoa mỹ nhưng hắn luôn biết ta cần gì.

 

Khi xe ngựa sắp lăn bánh, hắn lại gọi ta.

 

“Khương Vũ.”

 

Đây là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên ta như vậy.

 

Ta vén rèm xe lên.

 

“Hửm?”

 

Hắn nhìn ta, giọng nói rất ổn định.

 

“Mệnh của cô, sẽ không ai trộm được nữa.”

 

Ta ngẩn người một thoáng, sau đó cười đến không ngừng được.

 

Xuân Hỉ trong xe vội bịt miệng, nhịn cười đến đỏ cả mặt.

 

Ta giơ thanh đoản đao trong tay lên lắc lắc.

 

“Tất nhiên rồi. Ai tới, ta c.h.é.m kẻ đó.”

 

Xe ngựa dần dần đi xa, cổng thành kinh thành bị bỏ lại phía sau.

 

Ta ôm trong lòng thanh đao mới và bức thư báo tin được về nhà bỗng cảm thấy đời này thật dài.

 

Dài đến mức đủ để ta về nhà ăn bánh quế do mẫu thân làm, cũng đủ để ta quay lại kinh thành, tiếp tục c.h.é.m những tà thần đáng bị c.h.é.m, dài đến mức cuối cùng ta có thể dùng chính đôi mắt mình ngắm nhìn non sông.

 

Dùng chính miệng mình gọi một tiếng phụ mẫu, dùng chính tay mình viết tên mình và cũng dùng chính thanh đao của mình để bảo vệ mạng sống của bản thân.

 

Gió ngoài cửa sổ khẽ thổi qua, những bụi cỏ khô bên đường quan đạo nhẹ nhàng rạp xuống.

 

Ta cúi đầu nhìn mảnh xương sinh thần đã được lấy lại từ lâu trong lòng bàn tay.

 

Hai chữ Khương Vũ được khắc rõ ràng.

 

Ta nhẹ nhàng khép bàn tay lại.

 

Lần này, không ai có thể đổi ta đi được nữa.

 

 - Hoàn văn -