Một tháng trước ngày cưới, tôi và Lục Hằng đã cãi nhau không biết bao nhiêu trận.
Tôi cứ nghĩ trước khi kết hôn thì ai cũng sẽ bận rộn, luống cuống như vậy, và chúng tôi chỉ đang trong giai đoạn dung hòa ý kiến của nhau mà thôi.
Vì thế, lần nào tôi cũng chấp nhận cúi đầu, là người chủ động làm lành trước.
Thế nhưng Lục Hằng chẳng vì vậy mà thay đổi.
Từ việc nhỏ nhặt như hoa cưới trong hôn lễ, cho đến việc lớn như danh sách khách mời, Lục Hằng gần như phủ nhận mọi sự lựa chọn của tôi.
Nhưng cứ hễ tôi để anh tự quyết định, anh lại phủi tay phó mặc mọi chuyện.
Thế là tôi thỏa hiệp, bảo anh: "Nếu anh thực sự không hài lòng đến thế, em có thể giao toàn quyền lại cho anh."
Song, Lục Hằng vẫn không vừa ý: "Có chút chuyện nhỏ nhặt này mà em cũng không làm được, sau này làm sao lo toan cho gia đình nhỏ của chúng ta?"
Tôi kiệt sức, định hỏi anh rốt cuộc phải thế nào thì mới vừa lòng?
Thế rồi, tôi vô tình nhìn thấy đoạn tin nhắn này trên điện thoại của anh: [Anh Lục, tâm tư con gái em đều hiểu hết mà. Bây giờ anh không át vía, nắm thóp được chị ấy thì sau này xác định làm người sợ vợ đi nhé.]
Hóa ra, suốt một tháng qua Lục Hằng soi mói, bới lông tìm vết với tôi... là vì anh coi lời của cô em bạn thân khác giới mà tôi chẳng hề quen biết này như thánh chỉ.
1
Cô em bạn thân khác giới tên Tưởng Phi Phi này quả thực rất hiểu tâm lý của phần lớn con gái.
Cũng chính vì vậy, mỗi một lời khuyên cô ta đưa ra gần như đều giẫm đạp và nhảy múa trên giới hạn chịu đựng của tôi.
Nhưng đồng thời, cô ta lại giống như đang thả diều, cứ mỗi lần tôi sắp sụp đổ đến nơi, cô ta lại bày cách cho bạn trai tôi dỗ dành tôi.
Hóa ra, đây mới là nguyên nhân thực sự khiến Lục Hằng không vừa mắt tôi ở bất cứ điểm nào suốt một tháng qua.
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại của Lục Hằng, trong nhóm chat anh em của anh ta, tin nhắn lúc này vẫn đang nhảy lên liên tục.
[Anh Lục, anh cứ nghe em đi, ngày mai chị ấy không phải đi thử váy cưới sao? Anh cứ ở ngay cửa hàng váy cưới mà cãi nhau to một trận với chị ấy.]
[Đến lúc đó chị ấy chắc chắn sẽ lại đến xin lỗi anh thôi, thế là quyền chọn váy cưới chẳng phải sẽ lọt vào tay anh sao?]
[Mấy người đi tiệm váy cưới đều thế cả, hai người cứ cãi nhau một trận, đến lúc đó tiền thuê váy cưới còn được bớt đi ấy chứ.]
Dưới mấy dòng tin nhắn này, hội anh em chiến hữu của Lục Hằng cũng tích cực hiến kế cho anh ta.
Có người bảo, ngày mai Lục Hằng có thể thẳng thừng chê eo tôi dạo này thô ra ngay trước mặt người ngoài.
Có người nói, anh ta có thể chỉ tay vào bộ váy cưới tôi chọn rồi mắng nó quá hở hang, c.h.ử.i tôi không biết giữ chừng mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lại có người bảo, anh ta cứ chê bộ váy cưới mặc lên người tôi trông chẳng ra làm sao, không hề vừa vặn.
Nhìn những dòng tin nhắn này, tôi chỉ cảm thấy lòng mình lạnh ngắt.
Hóa ra suốt một tháng qua, mọi sự nỗ lực và trả giá của tôi bị phủ nhận, mỗi một lời nói cay nghiệt mà Lục Hằng nhắm vào tôi... lại đều là do bọn họ cùng nhau bàn bạc, cân nhắc từng câu từng chữ trong cái nhóm chat này mà ra.
Nhưng tôi vẫn không tài nào tin nổi, rõ ràng tình cảm giữa tôi và Lục Hằng vốn rất ổn định, tại sao chỉ trong vòng một tháng này lại đột nhiên trở nên như thế này?
Thế là, tôi không ngừng lướt ngược lên trên để xem lại lịch sử trò chuyện.
Tôi muốn tìm ra chân tướng thực sự của chuyện này.
2
Cuối cùng, ánh mắt của tôi dừng lại ở những tin nhắn từ trước đó rất lâu.
Đó là chuyện của khoảng một tháng trước, khi mấy người anh em chí cốt của Lục Hằng rủ anh ta đi uống rượu. Lúc đó, giọng điệu của anh ta vẫn rất bình thường.
[Thẻ lương nộp hết rồi nha, sau này tôi là người đàn ông có vợ rồi, không thể cứ tùy tiện ra ngoài uống rượu được nữa đâu.]
Mọi người trong nhóm đều hùa vào trêu chọc anh ta, chỉ có cô bạn thân nối khố Tưởng Phi Phi là gửi một đoạn tin nhắn thoại.
Tôi ấn mở, dù Tưởng Phi Phi luôn xưng huynh gọi đệ với đám đàn ông, nhưng giọng nói lại hay một cách bất ngờ.
"Anh Lục, sao bây giờ anh đã sợ vợ thế rồi? Thẻ lương cũng nộp luôn, anh định bỏ mặc hội anh em này đấy à?"
Lục Hằng trả lời không phải, còn trêu đùa lại một câu: "Bỏ ai thì bỏ chứ sao bỏ Phi Phi của chúng ta được."
Thế là Tưởng Phi Phi bắt đầu hiến kế cho anh ta.
"Anh Lục, tâm tư con gái chẳng lẽ em lại không hiểu sao? Anh nộp thẻ lương sớm quá rồi, sau này ở nhà chắc chắn sẽ chẳng có chút tiếng nói nào đâu."
"Chuyện anh hút t.h.u.ố.c uống rượu chị ấy đã quản rồi, giờ đến thẻ lương cũng bị thu mất, muốn ra ngoài cũng chẳng ra được."
"Anh nghe em đi, cứ làm mình làm mẩy với chị ấy một trận, đừng có chuyện gì cũng thuận theo chị ấy nữa."
Có lẽ Lục Hằng đã lọt tai câu nói này của Tưởng Phi Phi.
Vì vậy, anh ta bắt đầu thực hiện gợi ý đầu tiên của cô ta: dùng tàn t.h.u.ố.c làm cháy quần áo tôi đang phơi ngoài ban công.
Cũng chính ngày hôm đó, tôi và Lục Hằng đã cãi nhau một trận nảy lửa.
Tôi vốn ghét Lục Hằng hút t.h.u.ố.c.
Không chỉ vì tôi không chịu được mùi t.h.u.ố.c lá, mà còn vì Lục Hằng một khi đã hút là không biết chừng mực.