Thanh Khê Hữu Niệm

Chương 21



Thôn Thanh Khê năm ấy mưa thuận gió hòa, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tận chân trời. Vân Niệm, cô gái mồ côi mười sáu tuổi với đôi mắt trong veo, sống nương tựa vào người hàng xóm thanh mai trúc mã là Tiêu Thừa Dụ. Thừa Dụ là một thư sinh lưu lạc, dáng vẻ thanh mảnh, đôi bàn tay đầy vết chai nhưng luôn mang lại cho Niệm Nhi cảm giác an toàn tuyệt đối. Họ sống trong căn nhà tranh, chia nhau từng bát cháo loãng, từng miếng bánh ngô mật ong, tưởng chừng sự bình yên ấy sẽ kéo dài mãi mãi.

Nhưng số phận trêu ngươi, tiếng vó ngựa dồn dập phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Vân Thiết Định Quốc Đại Tướng Quân, người phụ thân mà nàng ngỡ đã hy sinh nơi biên ải bất ngờ xuất hiện. Với vết sẹo dài trên gương mặt phong trần và đôi mắt đầy đau đớn, ông nhận ra con gái nhờ vết bớt hoa mai trên cổ tay. Căn nhà tranh nhỏ bé không thể giữ chân nàng trước tiếng gọi của m.á.u mủ. Ngày Vân Niệm rời đi, Tiêu Thừa Dụ chỉ đứng lặng lẽ dưới bóng cây, nhìn theo đoàn xe ngựa sang trọng. Hắn không hề nao núng trước sự khinh miệt của vị tướng quân già, chỉ nhẹ nhàng nói: "Niệm Nhi đi đâu, tiểu sinh sẽ theo đó."

Hành trình về kinh thành là một bước ngoặt lớn. Vân Niệm từ một thôn nữ bỗng chốc trở thành thiên kim tiểu thư. Tuy nhiên, chốn kinh thành vốn là nơi "cá chép hóa rồng" nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Sự đố kỵ của mẹ con Liễu phu nhân và những âm mưu thâm hiểm của giới quý tộc nhanh ch.óng bao vây nàng. Trong đêm khuya thanh vắng tại một dịch trạm, nàng bàng hoàng phát hiện ra Thừa Dụ ca ca hiền lành ngày nào thực chất mang thân phận Thái t.ử Đông Cung. Hắn không hề yếu đuối, mà là người đang chờ thời cơ để nắm lấy giang sơn.

Đỉnh điểm của sóng gió là vụ bắt cóc do Lâm Tố Tố, ái nữ nhà Thừa tướng, dàn dựng. Nàng bị giam cầm trong mật thất tối tăm, đối mặt với lưỡi d.a.o sắc lạnh của kẻ ghen ghét. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, cánh cửa mật thất bị đá văng. Vân Thiết xông vào như một vị thần sát, theo sau là Tiêu Thừa Dụ với ánh mắt lạnh lẽo như băng. Cuộc giải cứu đẫm m.á.u ấy không chỉ cứu mạng nàng, mà còn là hồi chuông khai t.ử cho phủ Thừa tướng. Lâm gia sụp đổ, nhưng đồng thời cũng đẩy mối quan hệ giữa ba người vào một cuộc chiến tâm lý phức tạp.

Vân Niệm không còn là cô gái ngây thơ năm nào. Nàng nhận ra mình là điểm yếu của những người đàn ông nàng yêu thương nhất. Tại kinh thành, nàng dần học cách cầm kiếm, học cách nhìn thấu lòng người. Trong buổi tiệc thưởng hoa chấn động, khi phe phái đối nghịch cố tình vu khống phụ thân nàng tội phản nghịch, chính Vân Niệm đã đứng lên, dùng tài trí và bằng chứng xác thực để lật ngược thế cờ. Nàng không còn là quân cờ, mà đã là người cầm quân, bảo vệ danh dự của gia tộc họ Vân và tương lai của Thái t.ử.

Sau những cuộc thanh trừng nội bộ, khi Tam hoàng t.ử bị giáng chức và cục diện triều đình dần ổn định, sự nghiệp trị quốc của Tiêu Thừa Dụ bắt đầu khởi sắc. Tuy nhiên, ngôi vị cao quý nhất không phải là mục tiêu cuối cùng của hắn. Khi mùa xuân lại về, kinh thành đã thái bình, Tiêu Thừa Dụ chọn cách rời xa ngai vàng đầy rẫy sự tranh đoạt.

Ba năm sau, tại thôn Thanh Khê, một chiếc xe ngựa giản dị dừng lại trước ngôi nhà gỗ năm xưa. Vân Niệm và Tiêu Thừa Dụ cùng quay về nơi tình yêu bắt đầu. Ở đó, người phụ thân Vân Thiết đã rũ bỏ chiến bào, trở về làm một ông lão nông dân nhàn hạ. Tiêu Thừa Dụ nắm c.h.ặ.t bàn tay của người con gái mình yêu, nhìn ra cánh đồng lúa vàng óng ả.

"Niệm Nhi, nàng có hối hận khi từ bỏ tất cả không?" – Hắn hỏi, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Vân Niệm mỉm cười, đôi má lúm đồng tiền hiện rõ: "Chỉ cần ở bên huynh, nơi nào cũng là nhà."

Họ đã cùng nhau đi qua giông bão, từ bùn đất lên tận lầu cao cung cấm, để rồi cuối cùng nhận ra hạnh phúc thực sự không nằm ở quyền lực mà nằm ở sự tự do. Mối tình thanh mai trúc mã ấy đã vượt qua bao sóng gió, trở thành một huyền thoại về sự kiên định. Tại thôn Thanh Khê, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, họ lại bắt đầu một cuộc đời mới, nơi tình yêu không bị ràng buộc bởi vương quyền, mà vĩnh cửu trong tiếng cười và mùi hương của quê hương ấm áp.

Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm về lòng quả cảm của Vân Niệm và sự chân thành của Tiêu Thừa Dụ vẫn mãi là một khúc ca đẹp về tình yêu vượt mọi rào cản

Dưới đây là một ngoại truyện ngọt ngào, viết tiếp cuộc sống bình dị sau ngày Tiêu Thừa Dụ và Vân Niệm từ bỏ ngai vàng để trở về thôn Thanh Khê.

Hạnh phúc nơi mái tranh nghèo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ba năm sau ngày trở về, thôn Thanh Khê không còn là nơi hẻo lánh mà người đời quên lãng. Người ta vẫn thường truyền tai nhau về một đôi vợ chồng trẻ sống trong căn nhà nhỏ dưới chân núi, nơi có vườn trà xanh mướt và khói bếp lan tỏa mỗi chiều.

Một buổi chiều mùa thu, nắng vàng rộm trải dài trên những cánh đồng lúa chín. Tiêu Thừa Dụ, giờ đây đã trút bỏ vẻ nghiêm nghị của một bậc quân vương, đang lúi húi nhặt mấy cọng củi khô dưới gốc cây đa cổ thụ. Hắn mặc bộ vải thô màu xanh nhạt, gương mặt tuy có thêm vài vết sạm nắng gió nhưng đôi mắt vẫn ôn nhu như ngày đầu mới gặp.

"Thừa Dụ ca ca, huynh lại quên dặn muội là tối nay ăn món gì rồi!"

Tiếng gọi thanh tú vang lên từ phía hiên nhà. Vân Niệm bước ra, trên tay nàng là rổ rau hái vội từ vườn sau. Nàng b.úi tóc đơn giản bằng chiếc trâm gỗ cũ — vật bất ly thân của nàng qua bao mùa nắng mưa.

hằng nguyễn

Tiêu Thừa Dụ đặt bó củi xuống, mỉm cười đi về phía vợ mình. Hắn nhẹ nhàng lấy rổ rau trên tay nàng, bàn tay thon dài dù đã chai sần vì làm ruộng nhưng vẫn dịu dàng nâng niu đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng. "Ta định tối nay sẽ nấu canh cá, cá này là do phụ thân vừa bắt ở suối đầu nguồn đấy. Niệm Nhi, hôm nay muội có mệt không?"

Vân Niệm lắc đầu, đôi má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện. "Không mệt. Nhưng mà... hôm nay muội thấy nhớ món bánh ngô mật ong mà lần đầu tiên huynh lấy trên vách đá cho muội ăn."

Tiêu Thừa Dụ sững lại một chút, ánh mắt hiện lên vẻ hoài niệm. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai của nàng, ánh mắt tràn ngập sự thâm tình: "Được, vậy tối nay ta sẽ làm cho nàng. Mật ong rừng năm nay rất ngọt, nàng ăn xong chắc chắn sẽ mơ thấy những giấc mơ đẹp."

Trong gian bếp nhỏ ám mùi khói bếp thân thuộc, hai người lại cùng nhau nhào bột, cùng nhau chụm lửa. Khung cảnh ấy chẳng khác gì mười mấy năm về trước, chỉ khác là giờ đây, họ không còn là hai đứa trẻ mồ côi nương tựa vào nhau, mà là đôi uyên ương đã cùng nhau đi qua giông bão, tìm về bình yên trong tâm hồn.

Vân Thiết ngồi bên thềm nhà, nhấp một chén rượu tự ủ, nhìn vào trong bếp rồi khẽ cười. Ông không còn là vị Đại tướng quân sát phạt năm nào, giờ đây niềm vui lớn nhất của ông là được thấy con gái mình cười, được thấy người con rể mà ông từng "không thuận mắt" nay đã trở thành người chồng mẫu mực. Ông thầm nghĩ, có lẽ đây mới là chiến công lớn nhất mà ông đạt được trong đời: giữ cho con gái mình một mái ấm vẹn tròn.

Đêm Thanh Khê trăng thanh gió mát. Sau bữa cơm giản dị, Tiêu Thừa Dụ dắt tay Vân Niệm đi dạo quanh con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng. Hương lúa chín thoang thoảng trong gió, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản nhạc yên bình.

"Niệm Nhi," Tiêu Thừa Dụ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng. "Nếu được chọn lại một lần nữa, nàng có muốn đi theo ta vào kinh thành không?"

Vân Niệm không cần suy nghĩ, nàng mỉm cười, đôi mắt sáng rực dưới ánh trăng: "Có chứ. Bởi vì nếu không đi, làm sao muội biết được Thừa Dụ ca ca dù ở vị trí nào cũng vẫn yêu muội như thế? Làm sao chúng ta biết được mình đã cùng nhau vượt qua những gì để có được ngày hôm nay?"

Tiêu Thừa Dụ siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng. Hắn hiểu, cuộc đời này vốn dĩ không có "nếu như", chỉ có hiện tại là đáng trân trọng nhất. Mọi danh vọng, tiền tài, quyền lực đều đã trở thành cát bụi, chỉ còn lại tình yêu này là vĩnh cửu.

Đêm ấy, trong ngôi nhà nhỏ, ánh đèn dầu vẫn le lói. Ngoài kia, sương mù giăng lối trên những tán lá trà như ngày đầu nàng thức dậy, nhưng trái tim họ giờ đây đã không còn bất cứ nỗi lo âu nào nữa. Mùa xuân hay mùa thu, nắng vàng hay mưa bụi, miễn là có người kia bên cạnh, mọi ngày ở thôn Thanh Khê đều là những ngày hạnh phúc nhất.