Thanh Mai Nhà Bên Có Chút Ngọt

Chương 10



Ngoại truyện 2

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Hạ Chi là vào cái ngày cô ấy chuyển đến cạnh nhà tôi, khi ấy cô ấy đang ôm một chú b.úp bê vải đứng ở dưới lầu.

Nói thật thì lúc đó tôi đã nghĩ, đây là cô bé đáng yêu nhất mà tôi từng gặp, trông chẳng khác nào b.úp bê Barbie mà cô em họ của tôi vô cùng yêu thích.

Khi cô ấy ngẩng đầu lên nhìn, tôi vì quá căng thẳng mà làm rơi chiếc xe đồ chơi đang cầm trên tay xuống đất.

Bấy giờ bố tôi đang đứng dưới lầu trò chuyện với bố cô ấy. Tôi liền gọi với xuống nhờ bố nhặt hộ.

Chẳng ngờ cô ấy lại ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghiêm túc hỏi: "Cậu đang gọi tớ đấy à?"

Cô ấy nhặt chiếc xe đồ chơi lên giúp tôi, rồi chẳng chút ngại ngùng cứ thế tự nhiên chạy thẳng lên tầng hai tìm tôi.

"Anh ơi, xe của anh ngầu quá, cho em chơi chung với được không?"

Từ đó trở đi, hai chúng tôi bắt đầu thân thiết với nhau. Nói chính xác hơn thì lần nào cũng là cô ấy chạy sang tìm tôi trước. Cô ấy rất thích đấu khẩu với tôi, nhưng sau lưng lại thường xuyên đem tôi ra khoe khoang với bạn bè, nào là tôi lại được điểm tối đa trong kỳ thi, nào là tôi là người giỏi nhất trường.

Mấy chuyện này đều là do Tưởng Hiên kể lại cho tôi nghe cả.

Hồi học cấp hai, cô ấy vô cùng cuồng theo đuổi thần tượng.

Cô ấy mê mẩn xem phim truyền hình, rồi quay sang say đắm nam chính trong phim. Cô ấy cùng Hứa Miểu rủ nhau ra hiệu sách mua rõ nhiều áp phích và hình dán của nam minh tinh đó về, dán đầy lên tường, lên cả sổ tay, đi đâu cũng nhìn thấy.

Tôi cực kỳ ghét phải nhìn thấy gương mặt đó.

Cũng chính từ lúc ấy, trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ: Giá mà mình cũng là một ngôi sao nổi tiếng thì tốt biết mấy. Như vậy có phải cô ấy cũng sẽ sùng bái mình như thế, có phải cô ấy cũng sẽ quan tâm đến mọi thứ của mình giống như cách cô ấy dành tình cảm cho ngôi sao kia không?

Chính tôi cũng không hiểu nổi bản thân mình bị làm sao nữa, lại đi ghen tị với một người đàn ông chỉ xuất hiện trên màn ảnh ti vi.

Có lẽ cũng từ khoảnh khắc đó, tôi nhen nhóm ước muốn trở thành một diễn viên, muốn bản thân trở thành người tỏa sáng lấp lánh trong đôi mắt của cô ấy.

Lên cấp ba, có rất nhiều nam sinh thích Hạ Chi. Tôi cực kỳ ghét những tên con trai cứ lở vởn tiếp cận rồi ra sức lấy lòng cô ấy.

Cũng chính vào thời điểm đó, tôi nhận ra thứ ham muốn chiếm hữu đầy giày vò này có một cái tên gọi khác, chính là thích.

Tôi thích chú ý đến từng cử động nhỏ của cô ấy, thích nghe cô ấy luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất bên tai mình, thích cô ấy ngày nào cũng bám lấy bắt tôi phải giảng bài cho.

Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh, tâm trạng của tôi lúc nào cũng ngập tràn vui vẻ.

Tôi từng lén nhét thư tỏ tình vào trong sách của cô ấy. Nhưng cô ấy hoàn toàn không biết là do tôi để vào, chẳng thèm suy nghĩ lấy một giây đã thẳng tay ném bức thư vào thùng rác.

Tôi hỏi cô ấy sao không mở ra xem thử.

Cô ấy đáp: "Yêu đương thì có gì vui đâu chứ. Hứa Miểu từ ngày yêu vào là chẳng thèm chơi với tớ nữa, đã vậy còn suốt ngày ủ rũ, tâm trạng thất thường."

Thế là tôi lại lẳng lặng thu hồi chút tâm tư thầm kín của mình lại. 

Thôi thì cứ chờ thêm chút nữa vậy, có vẻ như cô ấy vẫn chưa biết thế nào là rung động đầu đời.

Để ngăn không cho những tên con trai khác đến gần cô ấy, tôi thường xuyên chạy sang lớp cô ấy để mượn cái này cái kia. Trong trường bắt đầu râm ran tin đồn hai chúng tôi là một cặp.

Tôi dần không còn nhận được thư tỏ tình từ những bạn nữ khác nữa. Nhưng sâu trong lòng, tôi lại dâng lên một niềm vui sướng chưa từng có, chỉ là tôi chưa bao giờ biểu hiện ra ngoài, vì sợ cô ấy nhận ra rồi sẽ né tránh và giữ khoảng cách với tôi.

Lần xảy ra vào năm lớp mười một đó.

Tôi vừa tắm xong, định bụng không mặc áo bước ra khỏi phòng tắm thì vừa vặn bị cô ấy bắt gặp cảnh tượng này. Khoảnh khắc ấy, tim tôi gần như ngừng đập, lập tức tháo chạy quay ngược trở lại phòng tắm.

Vậy mà cô ấy đứng ngoài cửa vẫn ra sức giải thích và xin lỗi: "Ngại quá Thẩm Cận Bạch ơi, thực ra vừa rồi tớ chẳng nhìn thấy gì cả đâu."

Nhưng cô ấy càng nói, người tôi lại càng nóng bừng lên. Tôi không thể nói cho cô ấy biết, vừa rồi tôi đã nảy sinh vài ý nghĩ không đứng đắn trong đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Bà đi trước đi, tôi vẫn chưa tắm xong đâu."

Sau lần đó, tôi còn nằm mơ thấy cô ấy thêm vài lần nữa...

Còn về cái lần lén hôn cô ấy vào kỳ nghỉ hè năm ấy, tôi thừa nhận là mình có ý đồ xấu. Nhưng ai bảo cô ấy lại nằm quay mặt về phía tôi, mấy sợi tóc mai nghịch ngợm còn cứ cọ cọ vào cánh tay tôi làm gì chứ?

Tôi đã lén hôn cô ấy, nhưng không ngờ cái hôn đó lại làm cô ấy giật mình thức giấc. Lúc ấy tôi chỉ còn biết giả vờ như đang chăm chú làm bài tập, sợ đến thót tim vì lo cô ấy sẽ phát hiện ra điều bất thường.

"Tai ông sao thế kia?"

"Có sao đâu, tại lúc ngủ bà chảy nước miếng đấy."

"Làm gì có chuyện đó, aaa..."

Cô ấy cuống cuồng ngồi bật dậy. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm vì đã thành công đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của cô ấy, nhưng đồng thời trong lòng cũng dấy lên nỗi muộn phiền: Biết đến bao giờ mình mới có thể đường đường chính chính hôn cô ấy đây?

Nếu có thể luôn ở bên cạnh cô ấy, dù cho tạm thời chưa phải là người yêu thì tôi cũng đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi.

Thế nhưng sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô ấy lại quyết định sang Anh du học. Cô ấy bảo muốn đi ra ngoài để ngắm nhìn thế giới rộng lớn hơn. 

Khi nói câu đó, đôi mắt cô ấy sáng rực lên, tràn đầy sự hào hứng.

Những lời tỏ tình định nói đành phải nuốt ngược vào trong lòng. Trước đây cô ấy từng nói với tôi rằng, yêu xa thì chẳng bao giờ bền lâu được cả.

Tôi ủng hộ mọi quyết định của cô ấy. 

Ngày cô ấy đi, sau khi tiễn cô ấy ở sân bay và quay trở lại xe, tôi đã ngồi một mình khóc rất lâu.

Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi không ít lần vào Douyin để theo dõi tình hình của cô ấy. Tôi nhớ cô ấy đến phát điên. Cứ hễ rảnh rỗi là tôi lại nhắn tin cho cô ấy. Vì lệch múi giờ nên phải đến ngày hôm sau tôi mới nhận được câu trả lời, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến tôi vui vẻ suốt cả ngày trời.

Nhật Nguyệt

Năm đầu tiên vì chưa quen với cuộc sống mới nên cô ấy thường xuyên gọi điện cho tôi. Về sau cô ấy kết giao được thêm vài người bạn, tôi vừa yên tâm nhưng lại vừa lo lắng. 

Mãi cho đến khi cô ấy bày tỏ rằng ở đại học cũng không có ý định yêu đương, tôi mới có thể hoàn toàn bỏ được tảng đá trong lòng xuống.

Khi cô ấy về nước, tôi luôn suy nghĩ về chuyện phải theo đuổi cô ấy như thế nào. Nhưng ngặt nỗi thời gian này tôi lại quá bận rộn. Xung quanh tôi có biết bao bạn bè đồng nghiệp trong giới diễn viên phải chia tay nhau chỉ vì lý do xa mặt cách lòng, thế nên tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Diễn xong bộ phim đang dang dở, tôi lập tức xin công ty cho nghỉ ngơi một thời gian. 

Cô ấy thì đang tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi ở nhà sau khi tốt nghiệp. Đối với tôi mà nói, chuỗi ngày đó đẹp đẽ tựa như một giấc mơ vậy, giống như cảm giác hồi nhỏ hai đứa được nghỉ hè ở nhà cùng nhau. Chỉ có điều, lần này không còn là cô ấy ngày nào cũng chạy sang tìm tôi nữa, bởi vì tôi sẽ tìm đủ mọi cách để sang gặp cô ấy.

Tôi cũng thừa nhận rằng, đường ống nước nhà tôi thực ra chẳng dễ vỡ đến thế đâu. 

Chẳng qua là tôi nghe Hứa Miểu nói Hạ Chi thích những anh chàng có vóc dáng đẹp, mà mấy năm nay tôi lại kiên trì tập thể hình và cũng gặt hái được chút thành quả, cho nên mới nghĩ ra hạ sách này. 

Dù sao thì xét về khoản diễn xuất, tôi cũng là người chuyên nghiệp mà.

Những rắc rối xảy ra sau đó hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.

Ban đầu, người quản lý đưa ra phương án là thuận nước đẩy thuyền, muốn Hạ Chi phối hợp với tôi để tạo chiêu trò cặp đôi, sau đó sẽ chính thức công khai chuyện tình cảm.

Tôi đã thẳng thừng từ chối phương án đó. 

Tôi thích cô ấy, muốn được danh chính ngôn thuận ở bên cô ấy, nhưng tuyệt đối không phải bằng cách này. Tôi không cần một mối quan hệ hợp đồng giả tạo, thứ tôi muốn là một tình yêu đích thực. Tôi đã thích cô ấy bao nhiêu năm nay, chuyện tỏ tình phải được diễn ra một cách nghiêm túc và đàng hoàng, tôi không muốn đem chuyện này ra làm trò đùa hay công cụ truyền thông.

Phản ứng của khán giả và cư dân mạng làm tôi vô cùng hài lòng. Họ thi nhau đẩy thuyền cặp đôi của hai đứa cũng chẳng có gì lạ, bởi vì chính bản thân tôi còn tự chèo thuyền của mình cơ mà.

Nói thật lòng, tôi đã tự vẽ ra viễn cảnh cuộc đời của tôi và cô ấy trong đầu không biết bao nhiêu lần rồi. 

Nhưng thật may mắn, quá trình ấy giờ đây không còn là những ảo tưởng chỉ tồn tại trong suy nghĩ của riêng tôi nữa.

Nó đã trở thành sự thật rồi — kể từ cái ngày cô ấy gật đầu đồng ý lời tỏ tình của tôi.

(Toàn văn hoàn)