Những bình luận mắng c.h.ử.i tôi trước đó đều bị đẩy xuống dưới cùng.
"Mấy đứa bôi nhọ đừng có nhảy múa nữa được không, nếu các người làm chị dâu sợ đến mức không dám đăng video nữa thì sau này Thẩm Cận Bạch biết xem cái gì?"
Cũng có không ít bạn học cùng khóa năm đó đứng ra làm chứng:
"Trời đất, anti-fan đúng là chỉ giỏi mở miệng bịa đặt, bảo người ta là hot girl mạng chứ không phải thanh mai trúc mã, tôi cạn lời luôn. Thẩm Cận Bạch và Hạ Chi đã được tụi tôi đẩy thuyền từ hồi cấp ba rồi nhé."
Cục diện dưới bài đăng khóc lóc của Tống Triều Nhạn cũng lập tức thay đổi ch.óng mặt:
"Chị tỉnh lại đi, người ta bên nhau mười năm rồi, chị đừng có diễn nhiều kịch quá được không?"
"Chiêu trò lấy lòng thương hại của người hâm mộ đúng là không ai làm lại chị."
Cô ta thấy thế liền vội vàng đăng thêm một bài viết khác:
"Xin lỗi mọi người nhé, không ai nhận ra tôi đang giúp đẩy thuyền cho họ à? Tôi cũng thấy cặp đôi Bạch Chi rất hợp nhau nên mới cố tình đăng như vậy đấy, thế mà cũng không hiểu sao?"
Cư dân mạng liền để lại lời nhận xét sắc sảo:
"Lần trước tôi cạn lời như thế này là vào lần trước."
...
Hứa Miểu lại chia sẻ cho tôi một đoạn video ngắn nhận được lượt thích rất cao.
Bức ảnh chụp chung tốt nghiệp năm lớp mười hai của tôi và anh bị người ta đào lại, đầu của hai chúng tôi đều bị khoanh tròn bằng mực đỏ.
Nhật Nguyệt
"Có cư dân mạng là bạn học cùng khóa với Thẩm Cận Bạch đã chia sẻ ảnh kỷ yếu tốt nghiệp năm đó của họ, thanh mai trúc mã đúng là chân ái, tôi chẳng muốn nói chuyện với mấy người không cảm nhận được độ đẹp đôi của cặp Bạch Chi này nữa đâu."
Năm đó, Thẩm Cận Bạch và tôi vừa vặn ngồi ở hàng trước hàng sau.
Mặc dù bức ảnh hơi mờ nhưng gương mặt chàng trai vẫn vô cùng thanh tú, khôi ngô, đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn vào ống kính một cách lơ đãng, tóc mái bay nhẹ, hiện rõ vẻ hăm hở, ngập tràn chí khí của tuổi trẻ.
"Tôi khóc mất, hai người họ hoàn hảo đúng như những gì tôi tưởng tượng về một cặp thanh mai trúc mã."
"Tôi không cần biết, dù có là ai đến đi chăng nữa thì tình yêu từ trên trời rơi xuống cũng không bằng thanh mai trúc mã đâu!"
Thậm chí có người còn chụp lại một câu trả lời trên diễn đàn zhihu.
Câu hỏi đó là: "Bạn biết những bí mật chân thực nào trong giới giải trí?"
Câu trả lời viết thế này:
"Hồi cấp ba tôi học cùng trường với Thẩm Cận Bạch, anh ấy có một cô bạn thanh mai gắn bó như hình với bóng, nói không ngoa chứ hồi đó cả trường đều đẩy thuyền hai người họ, đúng kiểu trai tài gái sắc. Hai người sáng cùng đi học, chiều cùng về nhà, khung cảnh vừa đi vừa trêu đùa nhau nhìn thích mắt lắm ha ha ha. Đã vậy hai người còn học cùng lớp, ngồi trước sau nữa chứ, nhưng nghe nói hai người họ vẫn giữ tình bạn trong sáng, có điều tôi cứ cảm giác sau này thế nào họ cũng yêu nhau thôi ha ha ha. Chỉ là giờ Thẩm Cận Bạch bước chân vào cái giới giải trí phức tạp này rồi, không biết có thay đổi gì không nữa, nghĩ mà lo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Câu trả lời này được vài tài khoản truyền thông chụp lại, dựng thành một đoạn video ngắn ngập tràn bong bóng màu hồng lãng mạn, khiến cho đội ngũ những người ủng hộ cặp đôi của chúng tôi lại càng thêm đông đảo.
Tôi không thể xem tiếp những thứ này nữa rồi.
Cứ xem nữa, tôi lại tưởng Thẩm Cận Bạch thầm thích mình mất.
Trước năm đại học, hầu như ngày nào tôi và Thẩm Cận Bạch cũng gặp nhau.
Trước khi lên cấp ba, chiều cao của anh cũng xấp xỉ tôi, nhưng vừa vào cấp ba một cái là vóc dáng anh nhổ giò cao lớn hẳn lên, vọt một cái lên hơn mét tám.
Hộc bàn của anh lúc nào cũng nhét đầy thư tình.
Đi trên đường, anh thường xuyên bị các chị khóa trên và các em khóa dưới hỏi xin cách thức liên lạc, thậm chí có những bạn nữ còn chặn đường nhờ tôi chuyển quà giúp.
Lúc đó tôi mới nhận ra, gương mặt mà mình nhìn từ nhỏ đến lớn này quả thực cũng có vài phần nhan sắc.
Nhưng chẳng biết từ bao giờ, bỗng nhiên có người bắt đầu đồn hai chúng tôi là một cặp.
Những người theo đuổi anh cũng giảm đi rõ rệt.
Vì chuyện này mà tôi còn trêu chọc anh một trận, anh liền bảo tôi: "Sau này nếu anh không tìm được vợ thì em phải chịu trách nhiệm đấy."
Nhưng khi ấy tôi vẫn chưa nhận ra bản thân thích anh.
Tôi chỉ mơ hồ cảm nhận được rằng Thẩm Cận Bạch đối với tôi có vị trí hoàn toàn khác biệt so với những người khác.
Cho đến khi tôi tốt nghiệp cấp ba rồi sang Anh du học, đột nhiên hai đứa cách nhau tới vạn dặm.
Từ chỗ ngày nào cũng gặp mặt chuyển thành chẳng thể nhìn thấy nhau, tôi mới sâu sắc cảm nhận được rằng mình nhớ anh đến nhường nào, khao khát được gặp anh biết bao.
Khi đó anh đã bắt đầu tiếp xúc với công việc diễn xuất, bận rộn như một con quay, vừa phải lo việc học vừa phải lo sự nghiệp. Vậy mà vào đúng ngày sinh nhật của tôi, giữa trăm công nghìn việc, anh vẫn lặn lội từ Bắc Kinh sang Luân Đôn để đón sinh nhật cùng tôi.
Tôi nhớ ngày hôm đó Luân Đôn đổ tuyết.
Anh xuất hiện với dáng vẻ phong trần mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Lúc ấy tôi ở nơi xứ người cũng chưa quen biết nhiều bạn bè.
Chóp mũi anh bị gió lạnh thổi đến đỏ ửng, tôi mỉm cười chạy nhỏ bước đến chào anh: "Ồ, đại minh tinh nhà ai thế này?"
Nhưng anh lại đi thẳng tới trước mặt tôi, dang tay ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
"Anh không phải đại minh tinh gì cả, anh là Thẩm Cận Bạch." Tuyết Luân Đôn rơi trên hàng mi, trên bờ vai anh, anh đứng dưới ánh đèn đường vàng nhạt nói với tôi.
"Chi Chi, sinh nhật vui vẻ."
Sống mũi tôi bỗng chốc cay xè.