Tôi bấm mở tài khoản của mình lên.
Lời bình luận nhận được lượt thích cao nhất hiện tại được viết thế này: "Thẩm Cận Bạch chắc chắn là thầm thích Hạ Chi!!! Cả nhà nếu đồng ý với những gì tôi nói thì giúp tôi đẩy bình luận này lên top với nhé!"
"Đồng ý!!!"
"Chị em ơi đẩy lên nào! Hai người họ thật sự chỉ còn thiếu một bước là chọc thủng tờ giấy dán cửa sổ để đến với nhau thôi."
Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn ngoác lên tận mang tai, nhấn tặng một trái tim nhỏ cho mấy lời bình luận có đến cả vạn lượt thích này.
Đúng lúc này, Thẩm Cận Bạch từ phía sau áp sát lại gần, hai tay anh chống xuống mặt bàn ở hai bên người tôi, bao trọn lấy tôi vào lòng: "Em đặc biệt sang đây tìm anh chỉ để lướt điện thoại thôi đấy à?"
Tôi nhanh tay lật úp màn hình điện thoại xuống bàn, chỉ sợ anh nhìn thấy lời bình luận vừa rồi.
Thế nhưng trên đỉnh đầu lại vang lên tiếng cười trêu chọc đầy ẩn ý của anh: "Anh nhìn thấy rồi nhé, em vừa bấm thích lời bình luận đó."
Tim tôi đập mỗi lúc một nhanh hơn. Rõ ràng người ôm mối tình đơn phương là tôi cơ mà!
Tôi quay người lại cười ha hả để lấp l.i.ế.m: "Ha ha ha ha em chỉ thấy buồn cười thôi, mọi người muốn chèo thuyền thì cứ chèo, thế mà lại bảo anh thầm thích em, ha ha ha ha..."
"Chuyện này không có gì đáng cười cả," Anh thu lại nụ cười có chút tùy tiện trên môi, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, "Tất cả mọi người đều nhìn ra rồi, chẳng lẽ mình m vẫn chưa nhận ra sao?"
Đầu óc tôi vang lên một tiếng "oanh", giống như có hàng vạn bông pháo hoa rực rỡ vừa nổ tung.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói: "Thẩm Cận Bạch thực sự thầm thích Hạ Chi."
Trong mắt anh đong đầy sự chân thành, thuần khiết và trong trẻo như một chàng thiếu niên. Dáng vẻ tỏ tình của anh nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào, tình cảm yêu thương tựa như sóng triều dâng cuộn dạt dào về phía tôi.
"Anh thích em, Chi Chi."
"Sao anh lại tranh hết lời thoại của em thế hả, hôm nay em sang đây tìm ông cũng là vì chuyện này đấy."
Đôi mắt anh vì bất ngờ và vui sướng mà sáng bừng lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Thế bây giờ anh rút lại mấy lời vừa rồi để em nói lại một lần có được không?"
"Không được!"
"Bình thường lúc đấu khẩu với anh thì mồm mép lanh lợi lắm, sao bây giờ lại ngượng ngùng thế kia?"
Cánh tay rắn rỏi, mạnh mẽ của anh đột ngột luồn qua khoeo chân tôi, bế bổng tôi lên rồi sải bước đi thẳng ra phía cửa.
"Được thôi, nếu em không chịu nói thì anh cứ ôm em đi diễu hành một vòng quanh khu chung cư này nhé."
Dưới sự đe dọa của thế lực đen tối, mặt tôi đỏ bừng lên, lí nhí thú nhận: "Thật ra những năm ở nước ngoài, em thực sự rất nhớ anh, ngày nào cũng muốn được gặp anh. Mỗi lần anh sang tìm là em lại vui sướng phát điên lên được. Với lại mấy bộ phim truyền hình hay điện ảnh anh đóng em đều cày lại ít nhất hai lần rồi. Cho nên, em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ghé sát vào tai anh, nói khẽ: "Thích anh."
Anh bật cười, tiếng cười trong trẻo, sảng khoái nhưng lại trêu: "Nghe không rõ."
"Em thích anh!"
"Ai thích ai cơ?"
"Hạ Chi thích Thẩm Cận Bạch!"
"Đã thích rồi thì em có muốn hôn người ta một cái không?"
"Muốn chứ..."
Tôi vừa nói xong liền đột ngột khựng lại. Khốn thật, người thành phố sao mà lắm chiêu trò đào hố thế không biết!
"Cậu em đừng có mà được nước lấn tới..."
Anh cúi người xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Ấm áp, và khiến con tim tôi rung lên từng nhịp thổn thức.
Anh bế tôi đặt ngồi lên bàn làm việc của mình, lòng bàn tay nâng lấy má tôi, đầu ngón tay khẽ mơn trớn nhẹ nhàng: "Bạn trai hôn bạn gái của mình thì sao lại gọi là được nước lấn tới chứ?"
Tôi nhắm mắt lại. bờ môi ấm áp kia một lần nữa áp xuống. Vạt váy của tôi vương vít lấy chân anh, giống như một sự lưu luyến đầy tình tứ.
Bàn tay tôi vì luống cuống không biết đặt vào đâu mà túm c.h.ặ.t lấy gấu áo anh, liền bị anh gỡ ra rồi đặt vòng qua eo anh. So với sự vụng về của tôi, anh tỏ ra điêu luyện và làm chủ cuộc chơi hơn rất nhiều.
Đang hôn nhau say đắm thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân đang đến gần.
Là Tưởng Hiên. Anh ta vừa oang oang gọi tên Thẩm Cận Bạch vừa đi thẳng về phía phòng ngủ.
Tôi hốt hoảng nhảy phắt từ trên bàn làm việc xuống, nhưng lại vô tình va phải mô hình báu vật bên cạnh của anh, khiến nó rơi loảng xoảng xuống đất.
Tưởng Hiên vừa bước vào phòng liền đờ người ra một lúc: "Hai người ban ngày ban mặt đóng c.h.ặ.t cửa làm cái trò gì bên trong thế?"
Tôi mím c.h.ặ.t môi không dám ho he.
Thẩm Cận Bạch liếc anh một cái: "Cậu nói xem?"
"Có gian tình! Chắc chắn là có gian tình rồi!" Anh ta vừa nói vừa rất biết ý lùi ra ngoài, tiện tay "bạch" một cái đóng cửa phòng lại.
Nhật Nguyệt
Tôi vẫn đang lúi cúi nhặt mấy mảnh mô hình dưới đất thì bị Thẩm Cận Bạch kéo đứng dậy: "Kệ mấy thứ đó đi, hôn thêm lát nữa đã."
Aaa, điên mất thôi!