1
Tôi và Ứng Tuân lại bị nhốt chung trong phòng dụng cụ.
Cậu ta là học sinh mới chuyển đến, sở hữu gương mặt điển trai pha chút bụi bặm, vai rộng chân dài, tính tình ngang tàng ngỗ ngược.
Nghe đồn trong một lần chơi bóng rổ, cậu ta vô tình vén vạt áo để lộ cơ bụng tám múi, thành công thu hút sự bàn tán sôi nổi của nữ sinh toàn trường.
Giáo viên xếp cậu ta ngồi cùng bàn với tôi, còn tận tình giải thích lý do: thành tích của cậu ta không tốt, còn tôi đứng nhất lớp, biết đâu tôi có thể kèm cặp cậu ta.
Tôi không tỏ thái độ đồng tình hay phản đối, nhưng cũng không đưa ra ý kiến trái chiều. Sau khi làm bạn cùng bàn với Ứng Tuân, chúng tôi cũng chẳng nói với nhau mấy câu.
Chỉ là không hiểu sao, chúng tôi rất hay tình cờ gặp nhau sau giờ học.
Ở đủ mọi nơi, bao gồm nhưng không giới hạn ở siêu thị, hiệu sách, và cả phòng dụng cụ lúc này.
Hơn nữa không hề có ngoại lệ, nếu không phải trời mưa tầm tã thì cũng là mất điện bảo trì, nói chung luôn tạo ra một không gian kiểu "sơn trang bão tuyết".
Ví dụ như bây giờ, tôi chỉ định sau giờ tự học buổi tối đến trả vợt cầu lông thôi, thế mà lại có thể cùng Ứng Tuân bị khóa trái bên trong.
Bóng đèn ở đây kêu rè rè hai tiếng rồi "phụt" một cái tắt ngúm, có vẻ như đã bị chập cháy rồi.
Trong tháng này, đây đã là lần thứ ba xảy ra tình trạng như vậy.
Cho dù là ngẫu nhiên thì xác suất này cũng có phần hơi cao.
Ứng Tuân đứng cạnh cửa sổ, liếc nhìn lưới chống trộm, cất giọng hờ hững: "Có vẻ không ra được rồi, chúng ta bị nhốt ở đây thôi, Chúc Đình Vãn."
Điện thoại để trong lớp, căn phòng tối om không nhìn rõ vật gì, chỉ có ánh trăng hắt vào soi rõ đôi chút đường nét mờ ảo.
Từ xa xa, có thể nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vọng lại từ sân thể d.ụ.c.
Cùng với đó là tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc, tích tắc.
"Cậu có sợ bóng tối không?" Trong không gian thiếu sáng, tiếng tim đập dường như cũng bị phóng đại, Ứng Tuân khẽ động đậy, cất giọng trầm thấp: "Chỗ này có ánh sáng, qua đây đi."
Tôi suy nghĩ một lát: "Cậu có bật lửa không?"
Cậu ta khẽ cười: "Cậu không phải là học sinh ngoan sao? Thuốc lá thì tôi có mang, nhưng bật lửa thì vừa bị tịch thu rồi."
Nói xong, cậu ta im lặng vài giây: "Nicotine chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chỉ là đôi khi nó có thể gây tê liệt cảm xúc, cậu tốt nhất đừng nên hút."
Trong lời nói phảng phất chút cô liêu, gợi sự tò mò muốn khám phá.
Tuổi thơ của cậu ta rất bi t.h.ả.m sao, hay là gia đình có khiếm khuyết gì?
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác dần hiện lên trong đầu tôi, giống như những bọt bong bóng nổi lên, hay những quân bài domino bị xô đổ.
Cậu ta trông thật cô đơn, có lẽ tôi nên an ủi cậu ta, tốt nhất là trao cho cậu ta một cái ôm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bài domino mới đổ được một nửa, cảm xúc xót thương vừa mới nhen nhóm đã bị tôi nhíu mày dập tắt kịp thời.
Chuyện này không đúng lắm.
Có gì đó rất kỳ lạ.
Tôi bối rối nhìn cậu ta một cái, cũng không giải thích gì thêm: "Không có bật lửa cũng được, cậu đưa bao t.h.u.ố.c lá cho tôi đi."
Tình cờ trong túi tôi có hai cục pin khô, là đồ dự phòng hôm nay mang đến phòng thí nghiệm nhưng chưa dùng tới, giờ có thể dùng để tạo lửa.
Ứng Tuân đưa bao t.h.u.ố.c tới, tôi dứt khoát rút giấy bạc ra, gấp đôi lại rồi xé thành hình dạng tôi muốn.
Trong phòng dụng cụ có một đống giấy vụn phủ đầy bụi, tôi ngồi xổm xuống đất, giữ c.h.ặ.t giấy bạc ở hai đầu cục pin.
Một giây, hai giây ——
"Xèo" một tiếng, giấy bạc bốc cháy, sau đó rơi xuống đống giấy vụn, làm bùng lên ngọn lửa sáng rực.
Cả căn phòng bừng sáng, từng luồng khói bốc ra ngoài cửa sổ, máy báo khói trên đỉnh đầu bắt đầu hoạt động, phun nước xuống.
Bên ngoài truyền đến tiếng kêu kinh ngạc, có vẻ như có người đang vội vã chạy tới.
Giây phút cửa phòng dụng cụ được mở ra, ánh đèn ch.ói lọi soi rõ vẻ mặt kinh ngạc của Ứng Tuân.
Tôi đứng dậy, cực kỳ khách sáo nói: "Cảm ơn bao t.h.u.ố.c của cậu, tôi sẽ mua một bao khác trả lại cậu."
Tôi không sợ bóng tối, đương nhiên cũng không hút t.h.u.ố.c.
Chỉ là những chuyện này tôi không có ý định nói nhiều với Ứng Tuân.
Xuất hiện vấn đề thì giải quyết ngay lập tức, đây là một trong những châm ngôn sống của tôi.
2
Phóng hỏa trong trường, tuy là để tự cứu, nhưng vẫn thuộc hành vi nguy hiểm, đương nhiên phải chịu phê bình.
Nhưng nói thật, nếu không phải Ứng Tuân một mực khăng khăng chuyện này do cậu ta làm và không liên quan gì đến tôi, thì tôi đã được thả ra ngoài từ sớm rồi.
Cậu ta cứ đòi gánh tội thay tôi, tôi thử tranh vài lần nhưng không cãi lại cậu ta, đành im lặng đứng nhìn thầy chủ nhiệm giáo d.ụ.c cậu ta bằng tình yêu thương 360 độ không góc c.h.ế.t.
Đợi đến khi Ứng Tuân đi khuất, thầy chủ nhiệm mới nhìn sang tôi, sắc mặt vốn đang như bão táp mưa sa lúc nãy chợt biến thành gió xuân hây hẩy.
Thầy mắng tôi vài câu lấy lệ, rồi ho khan hai tiếng: "Sắp phải đi tập huấn đội tuyển rồi nhỉ? Về mặt thành tích, thầy chưa bao giờ phải lo lắng về em. Chỉ là em Chúc Đình Vãn này, thầy thấy em vẫn gầy quá, học thì học nhưng đừng bỏ bê sức khỏe, có khó khăn gì cứ nói với thầy bất cứ lúc nào."
Tôi gật đầu tỏ vẻ đã quen: "Vâng ạ, em cảm ơn thầy."
Vừa rời khỏi văn phòng, Hạ Kim An đang đợi tôi ở cửa.
Cậu ấy sở hữu một đôi mắt rất đẹp, mí lót, khóe mắt hơi rủ xuống, trông ôn hòa và vô hại, lúc không cười thì hơi lạnh lùng, nhưng lúc cười lên lại chẳng có vẻ gì là gai góc, vô cùng điềm đạm.