Nếu Lạc vương Nam Cung Quyết không gần nữ sắc, Lạc T.ử Hàm bị hắn đ.á.n.h bay, cùng các nàng không quan hệ, ngược lại để cho các nàng tìm được lý do cười nhạo Lạc T.ử Hàm rồi, nhất cử lưỡng tiện, nhóm chi nữ Đại quan giảo hoạt vui vẻ hưởng thụ thành quả……
Nơi này là cổng hoàng cung, nhóm Đại thần và gia quyến tất cả đều xuống xe ngựa, đi bộ vào hoàng cung, gặp được người quen đương nhiên muốn bắt chuyện, không nghĩ tới bị trì hoãn, thế nhưng trì hoãn lại có trò hay để xem.
Đại thần cùng với gia quyến tụ thành nhóm, đứng chung một chỗ, bởi vì bọn họ vừa rồi chỉ nói chuyện phiếm, mà Lạc Mộng Khê ngoài người của Tướng phủ ra cũng không biết chi nữ Đại quan nào, cho nên một mình đứng cùng với đám người Băng Lam ở ngoài.
Nhìn Nam Cung Quyết ánh mắt thâm thúy, khóe miệng hơi mang ý cười, bước từng bước tao nhã, rõ ràng là đi tới hướng nàng, Lạc Mộng Khê oán thầm trong lòng:
Nam Cung Quyết sẽ không phải đi tới chỗ ta chứ, nếu thật sự là như vậy, có thể nâng cao địa vị cho ta, nhận hết ánh nhìn chăm chú của bách quan, nhưng cũng làm cho ta trở thành đối tượng thù địch của nhóm chi nữ Đại quan.
Lạc Mộng Khê không muốn làm náo động, nhất là, nàng tới tham gia tụ hội trong hoàng cung này là vì có mục đích nhất định, đến lúc đó chuyện mình muốn biết còn chưa tra ra, lại tự dưng rước lấy một đống địch nữa……
Đang nghĩ ngợi, một bóng dáng màu thiển t.ử đi qua trước mặt Lạc Mộng Khê, chậm rãi nghênh hướng Nam Cung Quyết, nhìn bước đi cứng nhắc của Lạc T.ử Hàm, Lạc Mộng Khê mâu quang chợt hiện, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia ý cười trêu tức: Có trò hay để xem, đây chính là thời cơ tốt để kiểm nghiệm xem rốt cuộc Nam Cung Quyết có gần nữ sắc hay không…..
Ánh mắt của Lạc Thừa tướng và Đại phu nhân vẫn tập trung ở trên người Nam Cung Quyết, trong lòng âm thầm tán thưởng tạo hóa lợi hại, để cho Nam Cung Quyết sinh ra hoàn mỹ như thế, khi bóng dáng yểu điệu của Lạc T.ử Hàm xuất hiện trong tầm mắt hai người, sắc mặt của hai người đều đại biến, đang muốn gọi Lạc T.ử Hàm trở về, bất thình lình Nam Cung Quyết khẽ cau mày, vượt lên trước một bước, lạnh giọng mở miệng:“Cô nương, thỉnh dừng bước!”
Lạc T.ử Hàm trong phút chốc hoàn hồn, đang đi đột nhiên dừng bước, nhìn khoảng cách giữa Nam Cung Quyết với mình trong lúc đó chỉ khoảng ba, bốn thước.
“Thần nữ Lạc T.ử Hàm tham kiến Lạc vương gia!” Lạc T.ử Hàm không kiêu ngạo không siểm nịnh, đối với Nam Cung Quyết dịu dàng thi lễ, trầm hạ mí mắt, trong đáy mắt hiện lên một tia đắc ý: Đã để Nam Cung Quyết biết nàng là ai, lại không có thất lễ, thật sự là nhất cử lưỡng tiện, huống chi, nàng là người đầu tiến dám đối diện với Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết khẳng định sẽ có ấn tượng sâu sắc đối với nàng.
Thông minh như Lạc T.ử Hàm, vừa rồi ngốc lăng bất quá chỉ là cố ý giả vờ, mục đích thực sự của nàng là làm cho Nam Cung Quyết chú ý tới nàng, chuyện Nam Cung Quyết không gần nữ sắc nàng sớm đã biết, cho dù Nam Cung Quyết không nói nàng dừng bước, nàng cũng sẽ thức thời đứng cách xa Nam Cung Quyết một thước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vậy Lạc T.ử Hàm cũng phải đưa ra kết luận: Nhóm chi nữ Đại quan ở đây cũng quá ngu xuẩn đi, không ai xứng là đối thủ của ta……
Lạc vương Nam Cung Quyết thật sự không gần nữ sắc! Lạc T.ử Hàm tiếp cận, mâu quang thâm thúy của Nam Cung Quyết chợt lóe rồi biến mất, tất cả mọi người đều thu hết ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn: Lời đồn quả nhiên là thật ……
Một tâm hồn thiếu nữ từ đám mây trên cao nhanh ch.óng rớt xuống đất, trong nháy mắt đã dập nát.
Tất cả thiếu nữ tuổi thanh xuân đều cay cay sống mũi, có mấy người còn cảm thấy kích động mà che miệng khóc: Lạc vương gia thật sự không gần nữ sắc, nam t.ử xuất sắc như vậy, làm sao có thể không gần nữ sắc chứ……
Lạc Thải Vân vừa tức vừa vội: Sốt ruột chính là Nam Cung Quyết không gần nữ sắc, nàng muốn chiếm được lòng hắn, cần phải suy nghĩ chu đáo, giận nhất chính là, Lạc T.ử Hàm rõ ràng đã cùng Nam Cung Phong đính tình, thế nhưng bây giờ lại cùng nàng đoạt Nam Cung Quyết, đáng ghét, thật sự là cực kỳ đáng ghét……
Lạc Mộng Khê mâu quang hơi trầm xuống: Hiện tại Nam Cung Quyết thật sự không gần nữ sắc, đáy mắt không hờn giận của hắn là phát ra từ tâm, không phải giả vờ, nhưng khi cùng ta ở một chỗ, tại sao đáy mắt hắn lại không có loại thần sắc này……
Nhưng mà, Nam Cung Quyết xác thực xuất sắc làm cho người ta đui mù hai mắt, nơi nào có hắn, Vương gia Nam Cung Phong của Thanh Tiêu quốc, người cùng cha khác mẹ của Nam Cung Quyết, chỉ có thể làm nền, lúc bé đã như thế, sau khi lớn lên cũng vẫn thế……
Ngay lúc Lạc Mộng Khê đang âm thầm trào phúng Nam Cung Phong, cách đó không xa Nam Cung Quyết thản nhiên ừ một tiếng, xem như chào hỏi Lạc T.ử Hàm, bóng dáng thon dài trong nháy mắt lướt qua Lạc T.ử Hàm, đi hướng Lạc Mộng Khê……
Lạc T.ử Hàm xấu hổ đứng im tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp từ hồng biến trắng, từ trắng chuyển xanh, từ xanh hóa thành đen……
Ha ha ha…… Vọng dưỡng (hy vọng+nuôi dưỡng) lại bị Nam Cung Quyết hoàn toàn không nhìn đến, khuôn mặt nhỏ nhắn Lạc của T.ử Hàm càng ngày càng đen, Lạc Thải Vân vui vẻ thiếu chút nữa nhảy lên, vì phòng chính mình luống cuống, nàng dùng hết toàn lực áp chế ý cười sắp phun ra khỏi miệng, nhưng bờ vai run run của nàng đã bán đứng suy nghĩ thật sự: