Thánh Nữ Vương Phi

Chương 110



Lạc Mộng Khê không nhanh không chậm, cũng không chút hoang mang, chậm rãi mở miệng: “Sức của Mộng Khê quá yếu, sợ là không thể kéo Tứ hoàng t.ử lên, Tứ hoàng t.ử cố gắng chống đỡ một lát, Mộng Khê đi tìm thị vệ tới cứu người, đúng rồi Tứ hoàng t.ử, ngươi có sợ rắn nước không?”



“Rắn nước! Đừng dọa người như vậy, bổn hoàng t.ử đương nhiên sợ!” Bắc Đường Diệp đang muốn hỏi Lạc Mộng Khê vì sao lại hỏi như vậy.



Lạc Mộng Khê đã đi trước một bước mở miệng nói: “Nghe nói trong khóm hoa Sen thường hay có rắn nước, Tứ hoàng t.ử ngươi nên cẩn thận một chút, Mộng Khê ta sẽ đi gọi thị vệ cứu Tứ hoàng t.ử!”



Nói xong, Lạc Mộng Khê xoay người, bước nhanh rời khỏi hồ nước, gió thổi tay áo màu trắng của nàng khẽ bay, tôn cả người nàng lên giống như tiên t.ử ở thiên cung.



Lạc Mộng Khê nói trong khóm hoa Sen có rắn nước, Bắc Đường Diệp trong lòng cả kinh, theo bản năng quay đầu nhìn lại, trên mặt nước cách đó không xa, hai con rắn nước xanh lè đang bơi nhanh về phía hắn, Bắc Đường Diệp vừa dùng sức đạp nước, vừa kinh hô ra tiếng: “Có rắn…… Có rắn, người đâu, cứu mạng ~ a……”



Phía sau truyền đến tiếng kêu cứu kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp đảm của Bắc Đường Diệp, Lạc Mộng Khê bất đắc dĩ lắc đầu: Bắc Đường Diệp cũng thật là ngốc nghếch, nơi này là hồ nước trong hoàng cung, không thể có rắn nước, khẳng định là mắt bị viễn thị, mà cho dù thật sự có rắn nước, khinh công của hắn cao như vậy, khi rắn nước tấn công hắn, với tài năng của hắn có thể ở trong nước bay lên bờ kia mà……



Thân ảnh yểu điệu của Lạc Mộng Khê càng lúc càng xa, một tên nam t.ử mặc hắc y, áo choàng cũng màu đen không biết từ đâu xuất hiện ở trước hồ nước.



Nhìn Bắc Đường Diệp ở trong nước không ngừng chìm nổi với hô to cứu mạng, trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của hắc y nhân lại hiện lên một tia ý cười trêu tức, hắn chính là đầu lĩnh Phượng Túy của Kiêu Ảnh Thập Bát Kỵ, thế lực ngầm của Nam Cung Quyết.



“Tứ hoàng t.ử, phía sau ngươi là lá Sen, không phải rắn nước.” Trong giọng nói lạnh lùng của Phượng Túy mơ hồ mang theo bất đắc dĩ.



“Thật sao.” Biết được phía sau không phải rắn nước, Bắc Đường Diệp lại đột nhiên bình tĩnh lạ thường, cũng quay đầu nhìn lại, phía sau là lá Sen thoáng trồi lên mặt nước, xa xa nhìn lại, tựa như con rắn nước: Đáng ghét, Lạc Mộng Khê cũng dám gạt ta……



“Tứ hoàng t.ử nhìn được quỷ nhan của Lạc Mộng Khê chưa?” Phượng Túy giọng điệu bình tĩnh, làm cho người ta đoán không ra trong lòng hắn đang suy nghĩ gì.



“Đương nhiên, quả thật là giống quỷ, xấu đến dọa người a.” Bắc Đường Diệp nhẹ giọng trả lời, chậm rãi bơi lên bờ:



Kỳ thật hắn biết bơi, vừa rồi chỉ là muốn thử Lạc Mộng Khê, không nghĩ tới Lạc Mộng Khê đáng ghét kia lại đối với tuyệt thế Ngũ công t.ử là hắn mà mặc kệ không hỏi, để lại hắn trong nước, một mình rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Còn có Nam Cung Quyết kia, bày đặc tính tình ôn nhu, thiện lương, thông minh, nữ t.ử xinh đẹp như tiên thì không thích, lại cố tình thích Lạc Mộng Khê xấu như quỷ, lòng dạ hẹp hòi, lấy oán trả ơn……Nữ t.ử đanh đá, điêu ngoa mà hắn thích thật đúng là không giống người thường……



Nhìn Bắc Đường Diệp tức giận bất bình, nổi giận đùng đùng, Phượng Túy nghi hoặc: Lạc vương gia ở trong sơn cốc khi nhìn thấy dung mạo của Lạc Mộng Khê rất bình tĩnh, không có phản ứng quá khích nào, vì sao phản ứng của Tứ hoàng t.ử lại dữ dội như thế, chẳng lẽ là người với người đối với khái niệm xinh đẹp không giống nhau……



Từng cơn gió nhẹ thổi qua, Bắc Đường Diệp lạnh run cả người: “Phượng Túy, ngươi đừng có thất thần, mau giúp bổn hoàng t.ử tìm một bộ quần áo, hiện tại là mùa thu, ngâm ở trong nước một thời gian dài, khẳng định sẽ bị nhiễm phong hàn!”



Lát nữa còn phải tham gia Cúc Hoa yến, ta là Tứ hoàng t.ử của Kì Thiên quốc, tuyệt thế Ngũ công t.ử, dù sao cũng phải có thể diện một chút, không thể quá mất mặt……



Lại nói sau khi Lạc Mộng Khê rời khỏi hồ nước, nhanh ch.óng quay trở về, nàng đi ra ngoài cũng đã một thời gian, Thanh Hoàng sợ là đã ra đến đại sảnh rồi……



“Khụ khụ khụ……” Một trận ho kịch liệt quen thuộc truyền vào trong tai, Lạc Mộng Khê đột nhiên dừng cước bộ, mâu quang hơi lóe: Nam Cung Quyết!



Lạc Mộng Khê liếc mắt nhìn phía tiếng ho khan truyền đến, dưới tàng cây Quỳnh hoa cách đó không xa, Nam Cung Quyết quần áo màu trắng, tuấn mỹ bất phàm đang che miệng ho khan không ngừng, từng đợt cánh hoa Quỳnh rơi trên vai hắn……



Bệnh của Nam Cung Quyết có phải đã nặng thêm hay không? Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê đang âm thầm đoán, Nam Cung Quyết chỉ cảm thấy một trận khí huyết dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c:”Phụt” Một tiếng phun ra một ngụm m.á.u tươi……



Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, không kịp nghĩ gì khác, bước nhanh đến hướng Nam Cung Quyết, có lẽ ngay cả chính Lạc Mộng Khê cũng không nhân ra, trong giọng nói luôn trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng lại tràn ngập thân thiết:“Lạc vương gia, ngươi không sao chứ?”



Trong khi đang nói Lạc Mộng Khê đã lấy ra khăn lụa mà Băng Lam thêu cho nàng, đưa cho Nam Cung Quyết lau khóe miệng dính đầy m.á.u tươi: Khăn lụa của Nam Cung Quyết sớm đã bị m.á.u thấm ướt……



Mà khi Lạc Mộng Khê lơ đãng nhìn đến hoa văn được thêu trên khăn lụa, nhất thời sững sờ tại chỗ: hoa Khương Dã, Băng Lam làm sao có thể trên khăn lụa đều thêu hoa Khương Dã……



Sáng sớm sau khi nàng đã trang phục ổn thỏa, thời gian đã không còn sớm, thì Băng Lam đem mấy cái khăn lụa giao cho nàng, nàng nhìn cũng không nhìn đã nhét vào ống tay áo: Sớm biết Băng Lam thêu hoa Khương Dã, để tránh hiểu lầm không cần thiết, ta tuyệt đối sẽ không mang theo chúng tới tham gia Cúc Hoa yến……