Thánh Nữ Vương Phi

Chương 113



Loại kết quả này, Lạc Mộng Khê cũng đoán trước được, tuyết mâu híp lại, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia ngoan quyết: Nam Cung Phong, ngươi chờ thân bại danh liệt đi!



Quả nhiên không ngoài dự đoán của Lạc T.ử Hàm, sau khi Nam Cung Phong xoay người, giọng điệu khẳng định trả lời: “Ân nhân cứu mạng của Nhi thần là Nhị tiểu thư của Lạc phủ, Lạc T.ử Hàm, Đại tiểu thư của Lạc phủ Lạc Mộng Khê là giả mạo!”



Nam Cung Phong, ngươi muốn c.h.ế.t! Lạc Mộng Khê đồng t.ử hơi co lại: “Cảnh vương gia, ngươi khẳng định Lạc Mộng Khê là ân nhân giả mạo?”



Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía giọng nói truyền đến, Lạc Mộng Khê chậm rãi từ trong đám người đi ra, hai mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, trang phục tươi mát, bên dưới lớp mạng che mặt là đường cong duyên dáng làm cho người ta suy nghĩ miên man trong đầu, khí chất phiêu dật xuất trần, hơi thở sắc bén thu hút người khác làm cho mọi người đều nhìn đến choáng váng: Đây là Đại tiểu thư của Lạc phủ, người trong tin đồn của thế nhân: Lạc Mộng Khê quái dị sao? Làm sao có thể? Đây rõ ràng là thiên tiên a……



Tiếng chất vấn lạnh như băng của Lạc Mộng Khê truyền vào trong tai, Nam Cung Phong trong lòng cả kinh: Lạc Mộng Khê, nàng vẫn còn sống, chẳng lẽ ở trong hoa viên, quốc sư không thể đắc thủ……



“Cảnh vương gia, ngươi thật sự khẳng định Lạc Mộng Khê ta là ân nhân cứu mạng giả mạo sao?“ Thấy Nam Cung Phong đứng im tại chỗ thật lâu không nói, Lạc Mộng Khê hỏi lại một lần, nhưng mà, giọng điệu gai góc vừa rồi của nàng càng hung hiểm hơn.



Ánh mắt bách quan trong nháy mắt đã chuyển đến trên người Nam Cung Phong, Nam Cung Phong đã lâm vào thế đ.â.m lao phải theo lao, nhưng hắn không thể để cho Thanh Hoàng và bách quan biết, hắn vong ân phụ nghĩa, ngại xấu thích đẹp: “Đương nhiên khẳng định, một năm trước, bổn vương đưa cho ân nhân cứu mạng kia một tín vật, một năm sau, người cầm tín vật mang đến Cảnh vương phủ tìm bổn vương là Lạc T.ử Hàm không phải là Lạc Mộng Khê ngươi……”



Lạc Mộng Khê hiểu ý gật đầu, giọng điệu mang theo khinh thường: “Thì ra suy nghĩ của Cảnh vương gia vẫn như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa thay đổi, chỉ nhận tín vật, không hỏi sự thật.”



Trong khi Nam Cung Phong còn chưa kịp tức giận, Lạc Mộng Khê giành trước lớn tiếng mở miệng: “Tín vật là c.h.ế.t, là người có thể lấy nó, một năm trước, Cảnh vương gia thân trúng ‘Vật Tử’ chi độc, độc này bá đạo ở chỗ, không cần ta nói, vậy Hoàng Thượng cùng các vị đều biết,[ Lợi hại của Vật Tử, võ quan biết, trong quan văn ngoại trừ Thái y ra không mấy người biết, Lạc Mộng Khê nói như vậy, là cho bọn họ một chút mặt mũi ]”



“Lúc ấy Cảnh vương gia trúng độc đã đem toàn bộ độc bức lên người Lạc Mộng Khê, mới có thể bảo toàn tính mạng, lúc ấy, Lạc Mộng Khê ta chỉ là một thiếu nữ, chịu không nổi cự độc, đến nỗi khi độc tố xâm nhập, biến thành xấu nhan.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tỷ tỷ, T.ử Hàm biết thân thế tỷ đáng thương, nhưng tỷ chung quy vẫn không thể vì mình mà làm náo động, oan uổng muội!“ Lạc T.ử Hàm che mặt khóc, làm cho trong lòng người ta sinh ra trìu mến, đáy mắt bị khắn lụa che, thoáng hiện hàn quang: Lạc Mộng Khê c.h.ế.t tiệt, ta tuyệt đối không tha cho ngươi……



Lạc Mộng Khê hừ nhẹ một tiếng, trong giọng nói sắc bén mang theo khinh thường và trào phúng: “Lạc T.ử Hàm, ta có oan uổng ngươi hay không, trong lòng người so với ta rõ ràng hơn, ngươi lại không hiểu y thuật, nếu thật sự ngươi vì Cảnh vương gia mà giải độc, tuyệt đối không thể hoàn hảo không tổn hao gì mà đứng ở chỗ này!”



Đáng c.h.ế.t, Lạc Mộng Khê, đồ đáng ghét! Sắc mặt của Lạc T.ử Hàm và Đại phu nhân âm trầm, đáy mắt hàn quang lòe lòe, bàn tay nhỏ bé đột nhiên nắm c.h.ặ.t, ngón tay cắm thật sâu vào trong thịt, nhưng không cảm thấy đau.



Tam phu nhân và Lạc Thải Vân nhìn nhau liếc mắt một cái, mâu quang lóe lên vui sướng khi người khác gặp họa: Các nàng đã châm ngòi thành công, Đại phu nhân, Lạc T.ử Hàm và Lạc Mộng Khê khẳng định sẽ đấu đến ngươi c.h.ế.t ta sống….



Lạc Thừa tướng cũng là sắc mặt âm trầm: Lạc Mộng Khê và Lạc T.ử Hàm đều là nữ nhi của hắn, việc tỷ muội đ.á.n.h nhau loạn đến cả hoàng cung, làm sao Lạc Hoài Văn hắn ngóc đầu lên nổi, chuyện tới nước nay, đã không còn đường cứu vãn, chỉ hy vọng tình thế không quá xấu……



Thanh Hoàng sắc mặt âm trầm, giọng điệu lạnh như băng: “Hồ Thái y, Lạc Mộng Khê nói đúng sự thật?”



“Bẩm Hoàng Thượng……” Hồ Thái y do dự: Nói thật, nhất định sẽ đắc tội với Cảnh vương gia, không nói thật, Hoàng Thượng sớm hay muộn cũng sẽ điều tra rõ chân tướng sự việc, đến lúc đó hắn phạm vào tội khi quân, cũng bị c.h.é.m đầu……



Hồ Thái y băn khoăn, Thanh Hoàng cùng với chúng Đại thần trong lòng há lại không hiểu, thấy hắn đứng im tại chỗ, trầm mặc thật lâu không nói, mọi người trong lòng đương nhiên là có cân nhắc: Thì ra Lạc đại tiểu thư mới là ân nhân cứu mạng của Cảnh vương gia, Cảnh vương gia đúng như mọi người đồn đãi, vong ân phụ nghĩa, ngại xấu thích đẹp……



“Lạc Mộng Khê, dung nhan xấu xí của ngươi cũng không phải do‘Vật Tử’!“ Nam Cung Phong dưới tình thế cấp bách, thốt ra một câu.



Nếu tình hình cứ phát triển theo hướng này, Nam Cung Phong hắn chắc chắn sẽ thân bại danh liệt, tiếng xấu lan xa, ngôi vị hoàng đế mà hắn tha thiết ước mơ tuyệt đối sẽ không thể thuộc về hắn.