Thánh Nữ Vương Phi

Chương 121



Đột nhiên, trong đầu Lạc Mộng Khê lóe lên linh quang: Nam Cung Phong phái người ám sát ta, là không muốn để ta ở Cúc Hoa yến thượng phá hỏng kế hoạch làm hoàng đế của hắn. Đại phu nhân nghĩ ngàn ngôn trăm kế ngăn cản ta đến Cúc Hoa yến, chẳng lẽ là vì không muốn Phùng Thiên Cương bị ta chỉnh cho xấu mặt……

Nhưng bọn họ làm sao mà biết khi ta xuất hiện sẽ phá hỏng kế hoạch của bọn họ, sẽ làm Phùng Thiên Cương xấu mặt……



Còn có, nếu vừa rồi ta đoán là đúng, Lạc T.ử Hàm và Lạc T.ử Quận bằng tuổi nhau, đại phu nhân không có khả năng vừa ôm ấp hài t.ử của Lạc Thừa tướng, vừa ôm ấp hài t.ử của quốc sư, vẫn là nói, trong này có chuyện gì đó mà ta không biết……



Bên này, biết Nam Cung Quyết không gần nữ sắc, ánh mắt si mê, ái mộ của Lạc Thải Vân từ thủy tới chung chưa bao giờ rời khỏi hắn: Lạc Mộng Khê nói không sai, Quyết là ở lại Thiếu Lâm tự quá lâu, lục giới xâm nhập vào tâm, nếu muốn cho Quyết gần nữ sắc, phải cho chàng thời gian nhất định. Quyết, ta nhất định sẽ chờ chàng……



Mặt khác, chi nữ đại quan được cha mẹ của mình dặn dò, lúc rảnh rỗi phải tiến đến chào hỏi Nam Cung Quyết. Lạc Thải Vân cười đắc ý, bước nhanh đến hướng Nam Cung Quyết, lau một tầng phấn thật dày trên khuôn mặt nhỏ nhắn, cười ngượng ngùng: Người đầu tiên nói chuyện với Quyết là Lạc Thải Vân ta, chàng khẳng định sẽ có ấn tượng sâu sắc với ta……



Theo Lạc Thải Vân tới gần, một cỗ mùi son phấn nồng nặc bay vào trong mũi, Nam Cung Quyết hơi hơi nhíu nhíu mày, mâu quang thâm thúy hiện lên một tia không hờn giận, Lạc Thải Vân vẫn đang nhìn hắn đương nhiên đã nhận ra bất thường, vội vàng dừng cước bộ ‘tao nhã’.



Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Thải Vân tươi cười, đang muốn tự giới thiệu với Nam Cung Quyết, thì đột nhiên một cơn đau nhức trong nháy mắt lan khắp toàn thân. Lạc Thải Vân theo bản năng lấy tay ấn vào chỗ đau truyền đến, nhưng khi nâng tay lên lại phát hiện, da thịt nơi cổ tay của nàng đang hư thối rất nhanh……



“A, cứu mạng ~ a!” Một tiếng thét kinh hãi xuyên thấu tầng mây, vang tận mây xanh, cũng đ.á.n.h gãy tiếng mọi người nói chuyện với nhau trong đại sảnh, ngoài Nam Cung Quyết ra, tất cả mọi người đều nhìn hướng tiếng thét truyền đến.



Da thịt nơi cánh tay, cổ và khắp nơi trên cơ thể của Lạc Thải Vân đều đang hư thối rất nhanh, tản ra từng trận mùi tanh tưởi, không ít tài t.ử, tài nữ trẻ tuổi tất cả đều bụm c.h.ặ.t cổ. Lạc Thải Vân không hề giữ hình tượng thét ch.ói tai, lăn lộn trên mặt đất: “Cứu ta, cứu ta a……”



“Thải Vân, Thải Vân……Con làm sao vậy……Không được dọa nương a……” Tam phu nhân đứng không xa Lạc Thải Vân lắm, muốn tới gần, lại tới gần không được, sốt ruột đảo quanh tại chỗ……



Lạc Mộng Khê lặng lẽ quan sát đại phu nhân, trong đáy nàng chợt lóe một tia kinh ngạc và khó hiểu rồi biến mất: Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, đoạn gấm tuyết kia thật sự có vấn đề. Nếu lúc trước ta không bán đoạn gấm tuyết cho Lạc Thải Vân, vậy hiện tại người lăn lộn trên mặt đất chính là Lạc Mộng Khê ta……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



“Thái y, Thái y……” Sắc mặt Lạc Thừa tướng âm trầm, gấp giọng gọi Thái y: Cúc Hoa yến lần này, cả ba nữ nhi trong Tướng phủ hắn đều nổi tiếng hết, đại nữ nhi Lạc Mộng Khê, vì làm sáng tỏ oan tình của mình, mà chỉnh Cảnh vương đến thân bại danh liệt, tiếng xấu lan xa. Chỉ sợ từ nay về sau, chủ đề mà dân chúng ở kinh thành nói về nhiều nhất chính là Lạc Mộng Khê thông minh như thế nào, lợi hại như thế nào, làm người ta vừa đồng tình lại kính nể như thế nào……



Nhị nữ nhi Lạc T.ử Hàm, tâm như rắn rết, đoạt tín vật của tỷ tỷ, giả mạo ân nhân cứu mạng của Cảnh vương, cùng Cảnh vương này ngại xấu thích đẹp, vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn, ngụy quân t.ử cấu kết với nhau làm việc xấu, hãm hại thân tỷ tỷ của chính mình, đến cuối cùng chính nghĩa chiến thắng, cái giỏ trúc múc nước công toi.



Tam nữ nhi Lạc Thải Vân, bình thường vẫn không hề lên tiếng, vừa xuất hiện lại bỗng nhiên nổi tiếng, toàn trường khiếp sợ, không hề giữ hình tượng mà lăn lộn trước nhiều người.



Tuy nói nàng trúng độc, mất mặt là không tránh khỏi, nhưng chuyện người trong một phủ tính kế lẫn nhau đã khắc sâu vào lòng người. Chuyện của Lạc Thải Vân sẽ chỉ làm cho mọi người có ấn tượng không tốt đối với Tướng phủ: Nhìn xem, Tướng phủ này lại bị người một nhà tính kế……



“Đến đây, đến đây……” Một lão giả hơn năm mươi tuổi, chòm râu dài rất nhanh từ trong đám người đi ra, nháy mắt đã đi đến trước mặt Lạc Thải Vân, cũng không biết hắn dùng phương pháp gì, Lạc Thải Vân đứng ở một chỗ bất động, tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng theo đó mà biến mất không dấu vết.



Lão giả bắt lấy cổ tay đã trở thành bộ dạng hư thối của nàng, dừng lại một lát, mâu quang hơi trầm xuống, rất nhanh lấy ra một viên t.h.u.ố.c nhét vào trong miệng Lạc Thải Vân:



“Lạc Thừa tướng, vị Lạc tiểu thư này là trúng cự độc, lão hủ đã cho nàng ăn thanh độc d.ư.ợ.c hoàn, độc tố tạm thời sẽ không khuếch tán nữa, chỉ có điều, cần phải lập tức giải độc, nếu không, tính mạng của Lạc tiểu thư sẽ khó giữ.”



Gọi thị vệ tới, nâng Lạc Thải Vân đang hôn mê bất tỉnh đi, các cung nữ bỏ thêm một lượng lớn hương xông ở đại sảnh, cuối cùng đã áp được cổ tanh tưởi kia xuống.





Các đại thần giao đãi việc xong, tất cả đều rời khỏi đại sảnh. Nhóm nha hoàn, nô bộc đương nhiên cũng đều thức thời mà rời đi. Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại sảnh chỉ còn lại nhóm tài t.ử, tài nữ trẻ tuổi.