Thánh Nữ Vương Phi

Chương 137



“Nói cách khác, hai người bọn họ là thật tâm yêu nhau!” Nam t.ử áo trắng bình tĩnh trong giọng nói ngầm mang theo một tia nhẹ nhàng: “Một khi đã như vậy, không bằng bản cung giúp người hoàn thành ước vọng, thành toàn cho bọn họ……”



“Thiếu chủ, vạn lần không thể!” Nam t.ử trung niên vội vàng đ.á.n.h gãy lời nói của nam t.ử áo tráng, giọng điệu vội vàng: “Cung quy qua nhiều thế hệ của Tuyệt Tình cung, thiếu chủ phải cùng thánh nữ se duyên, nếu không, Tuyệt Tình cung sẽ gặp đại nạn, thánh nữ Thượng Mặc một mình ra khỏi cung, cũng cùng người ngoài thành hôn, khiến trăm năm cơ nghiệp của Tuyệt Tình cung tổn hại hơn phân nửa. Nếu Lạc Mộng Khê lại được gả cho Nam Cung Quyết làm phi, Tuyệt Tình cung của chúng ta sẽ chìm trong tai ương……”



“Đã như vậy, các ngươi còn thất thần làm gì, mau nghĩ biện pháp, trong thời gian ngắn nhất mang Lạc Mộng Khê đến gặp bản cung!” Ngữ khí của nam t.ử bạch y càng thêm âm lãnh



“Vâng, thiếu chủ!” Thấy nam t.ử bạch y không hề đề cập đến việc thành toàn cho Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết nữa. Vợ chồng trung niên âm thầm khẽ thở ra: “Lạc Mộng Khê tâm cao khí ngạo, năng lực phi phàm, tất nhiên sẽ không cam tâm tình nguyện theo chúng ta đến gặp thiếu chủ, hơn nữa, chúng ta đã âm thầm gài người ở bên cạnh thánh nữ, đến lúc đó, nàng chắc chắn sẽ trợ giúp chúng ta một tay……”



“Được rồi, được rồi!” Nam t.ử áo trắng không kiên nhẫn đ.á.n.h gãy lời nói của nam t.ử trung niên: “Nếu tả hộ pháp đã tự tin như vậy, chuyện của Lạc Mộng Khê sẽ giao cho hộ pháp xử lý……”



Nói xong, nam t.ử áo trắng không hề để ý tới hai vợ chống trung niên kia, sắc mặt âm trầm đi nhanh về phía trước.



Đúng vậy, hắn chính là một trong tuyệt thế tứ công t.ử, cung chủ của Tuyệt Tình cung, Lãnh Tuyệt Tình. Trong mắt người ở bên ngoài, hắn là cung chủ của Tuyệt Tình cung, nắm giữ toàn bộ vận mệnh của Tuyệt Tình cung, kỳ thật, hắn chỉ là thiếu chủ tạm thời, chờ sau khi thành thân xong mới là cung chủ, hơn nữa, hắn cũng là một người cơ khổ có thể tùy ý an bài vận mệnh của Tuyệt Tình cung.



Hắn là cung chủ tương lai của Tuyệt Tình cung, thời khắc hắn được sinh ra kia, vận mệnh của hắn sớm đã được an bài, từ nhỏ phải luyện công, học cách quản lý Tuyệt Tình cung, Sau khi lớn lên, cưới thánh nữ làm vợ, dẫn dắt Tuyệt Tình cung, đi hướng cường thịnh.



Hắn là thiếu chủ, thân thế cao quý, lại không có ai biết, trong lòng hắn rất đau khổ. Vận mệnh của hắn cho tới bây giờ không phải do hắn lựa chọn, vô luận hắn yêu hay không yêu thánh nữ, hắn đều phải cưới nàng làm vợ, vô luận hắn có muốn làm cung chủ của Tuyệt Tình cung hay không, hắn cũng phải làm, bởi vì đấy là vận mệnh của hắn, hắn trốn không thoát. Cả đời này, hắn nhất định vì Tuyệt Tình cung mà sống, cho đến khoảnh khắc sinh mệnh kết thúc.



Vì nguyện vọng của bản thân mà sống, hắn chỉ có thể nghĩ.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Lãnh Tuyệt Tình rời đi, không đi đâu khác, mà vào rừng cây mà Lạc Mộng Khê nói. Đây là lần đầu tiên hắn xuất cung, giống như một đứa nhỏ lớn xác, đối với hết thảy bên ngoài, đều cảm thấy tò mò, kỳ thật, hắn cũng vừa mới tròn hai mươi tuổi, áp lực sống trong Tuyệt Tình cung hàng năm, làm cho hắn trưởng thành quá sớm, gánh nặng trên vai không hợp với lứa tuổi.



Trong rừng cây có quả rừng, nhưng còn chưa chín, phần lớn không thể ăn, Lãnh Tuyệt Tình theo rừng cây đi vào bên trong, một tiếng cười duyên của nữ t.ử truyền vào trong tai, Lãnh Tuyệt Tình trong lòng sinh tò mò, theo bản năng đi về hướng âm thanh truyền đến.



Bên dòng suối nhỏ, Lạc Mộng Khê đã nướng xong món ăn thôn quê, tản ra mùi thơm mê người. Đồ ngon ở trước mặt, Lôi Viễn, Lôi Thanh, Băng Lam cũng bất chấp phân biệt chủ tớ, một người cầm một cái đùi gà lớn gặm lại gặm……



“Ăn ngon, ăn ngon thật…… Tiểu thư, không thể tưởng được thủ nghệ của người lại tốt như vậy……” Băng Lam vừa ăn vừa liên tục tán thưởng.



Lạc Mộng Khê khẽ cười, lật cá nướng trên đống lửa, đang muốn nói chuyện, một cỗ hơi thở ưu thương lại từ trong lòng dâng lên, Lạc Mộng Khê hơi hơi nhíu nhíu mày, theo bản năng quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy được Lãnh Tuyệt Tình đứng ở bên cạnh rừng cây, cách bọn họ hơn hai mươi thước, lúc này đang dung ánh mắt ưu thương nhìn phía bọn họ.



Cuộc sống như vậy mới là cuộc sống của người bình thường, không phải sao? Có vui có buồn, có suy nghĩ, có tình cảm, không giống ta, vĩnh viễn cũng chỉ có một loại cảm xúc.



Người này tại sao lại suốt ngày ưu thương như vậy, càng lạ hơn là, khối thân thể này không chỉ có thể cảm giác được ưu thương của hắn, mà còn có thể phát ra ưu thương đồng cảm với hắn……



Đợi một chút, sự ưu thương của nam t.ử kia có thể lôi cuốn khối thân thể này, vậy sự vui vẻ của khối thân thể này có phải cũng có thể cuốn hút hắn hay không. Không phải Lạc Mộng Khê muốn làm cho Lãnh Tuyệt Tình vui vẻ, chính là, nàng không muốn để bản thân bi thương khó hiểu.



Nghĩ xong, cầm lấy một con cá đã nướng chín, Lạc Mộng Khê đứng dậy đi về hướng Lãnh Tuyệt Tình. Lôi Viễn, Lôi Thanh nhìn theo hướng Lạc Mộng Khê, thấy được Lãnh Tuyệt Tình, mâu quang phát lạnh, lắc mình chắn trước người Lạc Mộng Khê: “Tiểu thư!”



“Không có việc gì, chúng ta vừa rồi đã gặp qua, nếu hắn muốn g.i.ế.c ta, căn bản sẽ không chờ tới bây giờ!” Nói xong, Lạc Mộng Khê lướt qua Lôi Viễn, Lôi Thanh, chậm rãi đến gần Lãnh Tuyệt Tình.