Thánh Nữ Vương Phi

Chương 145



Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, ngay tại lúc bàn tay của Lăng Khinh Trần sắp chạm tới cổ tay của Lạc Mộng Khê, bóng dáng màu trắng thon dài của Nam Cung Quyết không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở trước mặt hai người, đưa tay nắm lấy tay của Lạc Mộng Khê, kéo nàng ra sau lưng mình:



“Lăng công t.ử, xin tự trọng, Mộng Khê là Vương phi của bổn vương!” Lại không nể mặt người khác mà tự tiện cướp giật!



Lăng Khinh Trần khinh thường hừ lạnh một tiếng, giọng điệu mang theo trào phúng: “Nam Cung Quyết, Mộng Khê không yêu ngươi, ngươi cưỡng bức nàng làm phi của mình là có ý gì, thực ra, Lạc Thừa tướng đã gả Mộng Khê cho tại hạ trước, nếu không phải cửa hàng ở Thương Châu gặp chuyện không may, tại hạ đã sớm mang theo Mộng Khê về Tô Châu bái kiến gia phụ, gia mẫu rồi!”



Cái gì, Lạc Thừa tướng đã gả ta cho Lăng Khinh Trần? Đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hiện lên nồng đậm khiếp sợ, sau đó thì chuyển sang phẫn nộ:



Khó trách khi Lạc Thừa tướng chuẩn bị của hồi môn cho ta lại được chuyển đến Tường phủ nhanh như vậy, thì ra ông ta đã có định đoạt, là của hồi môn để ta gả vào Lăng phủ, ma xui quỷ khiến thế nào, lại dùng vào hôn sự của ta cùng với Nam Cung Quyết…



Lạc Thừa tướng cũng không mua bán lỗ vốn, xem ra ông ta đang nhờ Lăng Khinh Trần giúp gì đó, mới đem ta ra trao đổi, giao cho Lăng Khinh Trần……



Nam Cung Quyết và Lăng Khinh Trần cùng nhìn về một người, ánh mắt của Lạc Mộng Khê cho bọn họ biết, Lạc Mộng Khê cũng không biết chuyện này, Nam Cung Quyết âm thầm khẽ thở ra, mà trong mắt Lăng Khinh Trần lại lộ ra khiếp sợ: “Nàng không biết chuyện này?”



Lạc Mộng Khê khẽ gật gật đầu: “Lạc Thừa tướng chưa bao nói đến việc này với ta?” Xem ra, ngày ta đến tham gia Cúc Hoa yến, đại phu nhân đã nói một câu “Chuyện của Mộng Khê đã định” chính là chỉ hôn sự của ta cùng với Lăng Khinh Trần sao……



Điều này sao có thể, Lạc Hoài Văn vì sao không nói rõ mọi việc với Mộng Khê? Lăng Khinh Trần tức giận ngút trời, nhưng mà, chuyện tới hôm nay, đã không thể tùy theo hắn.



Sau khi hạ quyết tâm, Lăng Khinh Trần ngẩng đầu nhìn Lạc Mộng Khê, đáy mắt khôn khéo lóe tia kiên định: “Mộng Khê, nàng bằng lòng đi theo ta không?”



“Ta đã mặc giá y, ngồi qua kiệu hoa, chuẩn bị thành thân, sao có thể rời đi với ngươi.” Lạc Mộng Khê ngữ khi mang theo bất đắc dĩ: “Huống chi, dung mạo của ta xấu như quỷ, người gặp người sợ……”



“Ta không ngại, ta thích con người của nàng, tấm lòng của ngươi, không phải dung mạo của nàng!” Lăng Khinh Trần giọng điệu thành khẩn: “Tại hạ là thủ phủ đệ nhất Giang Nam, địa vị ở Giang Nam cũng không kém so với Vương gia Nam Cung Quyết của Thanh Tiêu quốc……”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bình thường Lăng Khinh Trần ghét nhất là nữ t.ử hám quyền hám thế, nhưng mà lúc này, hắn lại thấy may mắn vì mình có được quyền thế cao nhất này, bởi vì nó có thể giúp mình giữ lại người mình yêu thương……



Cổ tay đột nhiên truyền đến cơn đau đớn, Lạc Mộng Khê không khỏi hít một ngụm khí lạnh, cúi đầu nhìn xuống, đã thấy bàn tay to của Nam Cung Quyết đang nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng:



“Lạc Mộng Khê, ngươi không thể đi cùng hắn!” Mệnh lệnh lạnh như băng và uy nghiêm.



“Nam Cung Quyết, mau buông tay, cổ tay của ta sắp bị ngươi bóp nát rồi.” Lạc Mộng Khê cũng giống Nam Cung Quyết, dùng truyền âm nhập mật để trách hắn, nổi giận đùng đùng dùng cánh tay khác gỡ tay hắn ra.



Nhưng tay của Nam Cung Quyết giống như được sinh trưởng ở trên cổ tay nàng, bất luận Lạc Mộng Khê dùng sức như thế nào, đều không gỡ ra được, nhận thấy cổ tay của Lạc Mộng Khê thật sự đã bị hắn nắm đau, Nam Cung Quyết hơi thả lỏng tay ra, nhưng không buông ra hẳn.



“Lăng Khinh Trần, Mộng Khê sắp trở thành Vương phi của bổn vương, nàng sẽ không đi với ngươi!” Ngữ khí của Nam Cung Quyết lạnh như băng làm cho người ta như rơi vào hầm băng tháng chạp, lạnh làm người ta hít thở không thông, dùng truyền âm nhập mật lớn tiếng cảnh cáo Lăng Khinh Trần: “Lăng Khinh Trần, Lạc Mộng Khê là của bổn vương, ngươi đừng cố làm lung lay quyết định của nàng.”



“Lạc Mộng Khê không thích ngươi……” Lăng Khinh Trần tràn đầy tự tin.

 

Nam Cung Quyết hừ lạnh một tiếng: “Nếu nàng không thích bổn vương, sẽ không đưa hoa Cầu cho bổn vương lúc ở Cúc Hoa yến, nàng không thích Lăng Khinh Trần lại là sự thật, nếu không, nàng cũng sẽ không mãi đến hôm nay mới biết được, mình đã bị Lạc Thừa tướng gả cho ngươi……”



Đáy mắt Lăng Khinh Trần hơi trầm xuống, bằng tốc độ nhanh nhất để giải quyết tình cảnh khó xử này: “Mộng Khê, nàng yêu ta hay yêu Nam Cung Quyết?”



Trong lòng mọi người đều biết rõ, vấn đề này sớm hay muộn cũng phải giải quyết, căn bản không thể trốn tránh. Hơn nữa, giải quyết càng sớm, đau khổ càng ít, kéo dài thời gian, đều bất lợi đối với tất cả mọi người.



Cách đó không xa, người của Lạc vương phủ và Lăng Khinh Trần đã ngừng đ.á.n.h nhau, gần trăm con mắt đổ về phía Lạc Mộng Khê, im lặng chờ đáp án của nàng.



Lạc Mộng Khê thu mắt cười khổ: Kỳ thật, Nam Cung Quyết cũng tốt, Lăng Khinh Trần cũng được, Lạc Mộng Khê ta không yêu ai, cũng không thích ai. Kiếp trước, nàng bị thương rất nhiều, cho nên, kiếp này, nàng không dám yêu nữa,

Chỉ có điều, Lạc Mộng Khê sắp gả cho Nam Cung Quyết, nàng không thể ở trước mặt mọi người mà nói không yêu Nam Cung Quyết. Về phần Lăng Khinh Trần, Lạc Mộng Khê không nghĩ sẽ yêu hắn, nhưng mà, chuyện tới hôm nay, có rất nhiều việc nàng không thể quyết định.