Hắc y nhân g.i.ế.c bốn thị vệ xong hiển nhiên là không nghĩ tới còn có người đến, sững sờ một lát, sau đó hắc y nhân võ công cực cao, tốc độ cực nhanh, lúc trường kiếm sắp đ.â.m đên người nàng, hắc y nhân mới kịp phản ứng lại, vội vàng rút kiếm ra nghênh chiến:
Chỉ nghe “Keng” Một tiếng, trường kiếm của hai hắc y nhân va chạm trên không trung, b.ắ.n ra tia lửa ch.ói mắt, hai người đều bị chấn động lui về sau bốn, năm bước mới dừng lại, chỉ một chiêu này, hai người đều biết võ công của đối phương không tồi, đương nhiên là lấy lại hoàn toàn tinh thần đối địch, không dám lơ là cảnh giác.
Hắc y nhân g.i.ế.c bốn thị vệ dáng người yểu điệu, đầy đủ lồi lõm, hiển nhiên là một nữ t.ử, hắc y nhân đến sau dáng người khôi ngô, cao lớn, là một nam t.ử không thể nghi ngờ.
Một nam một nữ hắc y nhân ở trong rừng cây tràn ngập nồng đậm mùi m.á.u tươi đ.á.n.h túi bụi, cách đó không xa, Nam Cung Quyết cũng im lặng chìm đắm trong hương vị ngọt ngào, không hề có ý muốn tiến lên hỗ trợ.
Hai hắc y nhân võ công tương đương, trong khoảng thời gian ngắn khó phân thắng bại, Nam Cung Quyết ngẩng đầu nhìn lên trời, thời gian không còn sớm:“Lạc Mộng Khê, hai người bọn họ, ngươi hy vọng ai thắng?”
Nhìn trong đôi mắt nam, nữ hắc y nhân thoáng hiện hàn quang, chiêu thức ngoan độc, đều muốn đưa đối phương vào chỗ c.h.ế.t, Lạc Mộng Khê cười nhàn nhạt, bàn tay mềm khẽ mở, một đoạn cành cây bị bẻ gẫy nằm gọn trong tay:“Hai người bọn họ ai cũng không thắng.”
Nói xong, Lạc Mộng Khê tuyết mâu híp lại, cổ tay khẽ lật, đoạn cành cây trong tay b.ắ.n ra, công bằng, vừa vặn b.ắ.n tới cổ tay phải của nữ hắc y nhân.
Cổ tay truyền đến một trận đau nhức, cánh tay nhỏ của nữ hắc y nhân đột nhiên run run, trường kiếm trong tay “Keng” Một tiếng rơi xuống, nam hắc y nhân nắm lấy cơ hội, mâu quang phát lạnh, trường kiếm trong tay đ.â.m hướng chỗ hiểm của nữ hắc y nhân……
Nữ hắc y nhân trong lòng cả kinh, vội vàng lắc mình tránh toát, chỉ nghe “Xọat” Một tiếng, cánh tay phải truyền đến một trận đau rát, buốt nhức. Nữ hắc y nhân mày liễu hơi nhíu, cố nén đau đớn bắt đầu truyền đến từ cánh tay, nhấc chân đá nhánh cây bên cạnh về phía nam hắc y nhân, thừa dịp nam hắc y nhân lui về phía sau lộ ra sơ hở, nữ hắc y nhân muốn khinh thân rời khỏi nơi này.
Nam hắc y nhân lấy tốc độ cực nhanh vượt qua sức tưởng tượng của nữ hắc y nhân, né khỏi nhánh cây đồng thời vung kiếm c.h.é.m về phía nữ hắc y nhân muốn rời đi……
Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, cổ tay khẽ lật, đoạn cành cây lại bay về phía nam hắc y nhân, nhận thấy bên cạnh có ác phong đ.á.n.h úp, nam hắc y nhân vội vàng vung kiếm chắn lại, ngay tại lúc hắn c.h.é.m đoạn cành cây để lộ sơ hở, nữ hắc y nhân đã chạy mất dạng……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi vì sao lại đ.á.n.h rớt trường kiếm trong tay nữ hắc y nhân kia?” Nam Cung Quyết trong lòng sinh nghi hoặc.
“Để nam hắc y nhân c.h.é.m nàng một kiếm, lưu lại ký hiệu trên người nàng, về sau thuận tiện phân biệt.” Đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hiện lên một tia ý cười quỷ dị.
Biết vừa rồi có người giở trò quỷ, hơn nữa người nọ vẫn còn trong rừng cây chưa đi, nam hắc y nhân sau khi tiếp đất thuận lợi, đôi mắt lạnh như băng đ.á.n.h giá mọi nơi, cuối cùng tập trung ở bụi cây mà Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết đang ẩn núp, lãnh mâu híp lại, nam hắc y nhân đi nhanh đến chỗ Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết.
Không hổ là sát thủ, dĩ nhiên là nhạy bén như vậy. Nhìn khoảng cách giữa bọn họ và nam hắc y nhân càng ngày càng gần, Lạc Mộng Khê đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia ý cười trêu tức: Nhưng mà, ngươi tìm không thấy ta đâu……
Mắt thấy nam hắc y nhân kia chuẩn bị tách đám cây lá trước mặt ra, sẽ nhìn thấy hai người bọn họ, Lạc Mộng Khê thân hình vừa chuyển, trốn vào sau một cây đại thụ khác, hơi ngẩng đầu, thấy Nam Cung Quyết vẫn đứng tại chỗ bất động.
Tên nam hắc y nhân đã sắp đi đến trước mặt Nam Cung Quyết, trong lúc đó hai người chỉ cách một lớp cành lá, hơn nữa, bàn tay to của nam hắc y nhân đã sắp chạm tới cành lá, lập tức sẽ tách ra hai bên……
Nam Cung Quyết c.h.ế.t tiệt. Lạc Mộng Khê oán thầm trong lòng một câu, bắt lấy cánh tay Nam Cung Quyết kéo về phía sau mình, trong nháy mắt tại nơi Nam Cung Quyết mới rời đi, hắc y nhân đã tách đám cành lá trước mặt ra rồi, nơi Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết mới đứng vừa rồi đập vào tầm mắt hắc y nhân……
Hắc y nhân trăm phần trăm xác định đoạn cây vừa rồi ngăn hắn lại là bay ra từ nơi này, nhưng nơi này lại không có người, Hắc y nhân tự nhiên không dễ từ bỏ ý đồ, cẩn thận xem xét mọi nơi, lúc hắc y nhân đi đến nơi Lạc Mộng Khê đang nấp, vì sợ hắn phát hiện, Lạc Mộng Khê lui về phía sau, cả người chui vào trong lòng Nam Cung Quyết.
Mùi đàn hương nhàn nhạt quanh quẩn ở ch.óp mũi, nhiệt độ cơ thể của Nam Cung Quyết xuyên thấu qua lớp quần áo mỏng manh truyền vào người Lạc Mộng Khê, nhưng mà, lúc này Lạc Mộng Khê đang tập trung toàn bộ tinh thần để đối phó với hắc y nhân trước mặt, nên vẫn chưa chú ý điểm này.
Nhưng mà, thân hình mềm mại của Lạc Mộng Khê nương vào trong lòng Nam Cung Quyết, trên người lại tỏa ra mùi hoa Khương Dã nhàn nhạt bay vào trong mũi Nam Cung Quyết, khiến đầu óc hắn một trận nhộn nhạo: