Hiện giờ con đường tuy đã bằng phẳng hơn nhều, nhưng Lạc Mộng Khê cưỡi ngựa rất bình thường, ngựa chạy tốc độ quá nhanh, nàng căn bản không ghìm cương được, vì tránh bị khoái mã hất văng, Lạc Mộng Khê nắm c.h.ặ.t dây cương, trong đôi mắt đẹp hiện ra lửa giận:
Nam Cung Quyết c.h.ế.t tiệt, ngươi tốt nhất nên cầu trời xanh đừng cho ngươi lọt vào tay ta, nếu không……
Đột nhiên, một tên hắc y nhân cầm trường kiếm trong tay, toàn thân quanh quẩn túc sát nồng đậm, không hề có dấu hiệu từ trong rừng bay ra, mũi kiếm chỉa thẳng Lạc Mộng Khê nằm trên lưng ngựa đang suy nghĩ xấu xa về phương pháp chỉnh Nam Cung Quyết.
Lạc Mộng Khê thân là đặc công, đối hoàn cảnh vô cùng mẫn cảm, trong nháy mắt hắc y nhân xuất hiện, nàng đã nhận thấy được hắc y nhân này có võ công cao cường, mà hiện giờ bản thân nàng lại bị trọng thương, hơn nữa nàng lại đang ngồi trên lưng ngựa phi nhanh, căn bản không thể đ.á.n.h trả lại hắc y nhân, chỉ có thể lắc mình thật nhanh, tránh thoát công kích của hắc y nhân.
Trong nháy mắt Lạc Mộng Khê tránh khỏi trường kiếm của hắc y nhân, nguyên bản con đường trống trơn bỗng nhiên xuất hiện mười mấy tên hắc y nhân cầm cung tiễn trong tay, hắc y nhân dàn trận ra đường, chặn lối đi của Lạc Mộng Khê.
Khoái mã nâng móng trước lên hí một tiếng, ghìm hai chân trước lại, giọng nói vô tình, lạnh như băng vang lên từ phía sau Lạc Mộng Khê:“Lạc đại tiểu thư, chủ nhân có lệnh, ngươi đi theo chúng ta, hoặc mang t.h.i t.h.ể của ngươi trở về!”
“Chủ nhân của các ngươi là ai?” Hắc y nhân này võ công cực cao, với nhóm hắc y nhân phục kích nàng trong nước không cùng một nhóm, Lạc Mộng Khê thầm giật mình: Ngoài trừ Đại phu nhân ra, còn có người muốn đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t……
“Lạc đại tiểu thư đi theo, đương nhiên sẽ biết!” Giọng nói vô tình, lạnh như băng lại vang lên, nhóm hắc y nhân thật cẩn thận tới gần Lạc Mộng Khê, mũi tên trên cung tiễn vẫn đang chỉ vào nàng, không dám lơi lỏng.
Nam Cung Quyết vừa vặn đáp xuống chỗ có cây cối rậm rạp, hơn nữa võ công của hắn cao cường, hắc y nhân không thể nhận thấy sự tồn tại của hắn.
Nhìn khoảng cách giữa Lạc Mộng Khê và hắc y nhân càng ngày càng gần, Nam Cung Quyết lãnh mâu chợt hiện, đang muốn bay ra giúp đỡ, ai ngờ trong phổi đột nhiên đau nhức như bị kim đ.â.m, Nam Cung Quyết khống chế không được, lấy khăn lụa che miệng, kịch liệt ho khan……
Một chút mùi tanh nồng từ cổ họng trào ra, Nam Cung Quyết mâu quang khẽ biến, chậm rãi mở khăn lụa che miệng ra, giơ lên trước mặt, trên khăn lụa màu trắng hai đóa Hồng Mai đang nở ra tươi rói……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khóe miệng khẽ nhếch lên một tia ý cười chua sót, trong đầu Nam Cung Quyết hiện ra lời nói của Cốc chủ Dược Vương cốc:“Tự ngươi ho ra m.á.u là ngày đó bắt đầu, ngươi nhiều nhất chỉ còn thời gian là nửa năm!” Chỉ còn lại có nửa năm sao……
“Lạc Mộng Khê, nơi này tất cả đều là người của bọn ta, ngươi có chạy đằng trời, ngoan ngoãn đưa tay chịu trói đi!” Tiếng ra lệnh băng lãnh, vô tình của hắc y nhân truyền vào trong tai. Nam Cung Quyết phút chốc hoàn hồn, mâu quang chợt lạnh, cố nén khó chịu trong cơ thể xuống, bóng dáng thon dài trong nháy mắt đã bay đến trước mặt đám người, tiêu sái hạ xuống phía sau Lạc Mộng Khê, bàn tay cầm lấy dây cương đột nhiên run lên, khoái mã mở đường m.á.u gần hắc y nhân, rất nhanh lao về phía trước…
Nhìn Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê nhanh ch.óng rời khỏi tầm mắt bọn chúng, tên hắc y nhân cầm đầu mâu quang phát lạnh: “Bắn tên!”
Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê vẫn chưa đi xa, mệnh lệnh của tên hắc y nhân đương nhiên truyền đến tai hai người. Nam Cung Quyết mâu quang phát lạnh, nhưng chưa có ngoảnh lại, ngưng tụ mười phần nội lực trong bàn tay đột nhiên vung hướng đám hắc y nhân.
Chỉ nghe “Phịch!” Một tiếng vang lên, cung tiễn trong tay đám hắc y nhân đều bị Nam Cung Quyết dùng nội lực cường thế đ.á.n.h bay ra ngoài…
“Nam Cung Quyết, tại sao ngươi không để lại một nhân chứng sống, ta muốn biết rốt cuộc là ai muốn tính mạng của ta!” Nhìn t.ử thi đầy đất sau khi bụi mù tản đi, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hiện lên một tia bất đắc dĩ.
Khuôn mặt Nam Cung Quyết lạnh như băng, ánh mắt thâm thúy: “Bọn chúng là t.ử sĩ, cho dù dùng tất cả cực hình trong thiên hạ, cũng tuyệt đối không nói ra một chút tin tức có ích cho ngươi!”
Đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hơi lóe lóe: “Tại sao người biết những hắc y nhân này là t.ử sĩ?”
Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết tiếp tục nói chuyện, vẫn chưa nhìn thấy trong những hắc y nhân vừa rồi có một tên còn chưa c.h.ế.t, người nọ dùng hết toàn lực giật lại cung tiễn, mũi tên không phải nhắm đến Lạc Mộng Khê hay Nam Cung Quyết, mà là khoái mã hai người bọn họ đang ngồi…
Nam Cung Quyết ánh mắt thâm thúy tiếp tục thúc ngựa đi về phía trước, trong lòng khe khẽ thở dài, đang muốn trả lời câu hỏi của Lạc Mộng Khê. Ai ngờ, khoái mã đột nhiên phát cuồng, ngã mạnh xuống đất, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê vẫn chưa nghĩ đến sẽ có biến cố này, cả hai đều bị hất tung…
Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê sau khi bị hất bay thì rơi xuống một sườn dốc dài đầy cỏ xanh, hai người theo sườn dốc lăn nhanh xuống sơn cốc sâu không thấy đáy…
Triền dốc, Lạc Mộng Khê bản thân bị trọng thương, căn bản không thể dùng bất kỳ biện pháp gì để tự cứu, chỉ có thể tùy ý để cơ thể yếu ớt của mình lăn nhanh xuống phía dưới, hương cỏ xanh tràn ngập ở ch.óp mũi, bên tai, tiếng gió vù vù thổi qua……