Thánh Nữ Vương Phi

Chương 94



Tiếng hít thở đều đều truyền vào trong tai, hơi thở nóng bỏng xuyên qua lớp quần áo mỏng manh phả trên da thịt, Nam Cung Quyết cúi đầu nhìn người đang dựa vào lòng hắn, hai mắt khép hờ, dĩ nhiên là Lạc Mộng Khê đang say ngủ, mâu quang thâm thúy hiện lên một tia nhu tình và ngoan quyết: Vận mệnh của nàng cùng một người khác gắn bó c.h.ặ.t chẽ sao…… Không nhất thiết phải như vậy…… Nam Cung Quyết đột nhiên ngẩng đầu nhìn Ngũ Tinh Tây Vực, mâu quang lạnh như băng thoáng hiện lệ quang:“Bổn vương không ngại thử qua Ngũ Tinh trận của các ngươi!” Lạc Mộng Khê, chỉ thuộc về ta!



Nam Cung Quyết vào Thiếu Lâm tự thanh tu đã hơn năm năm, sớm nhìn thấu hết thảy, thanh tâm quả d.ụ.c, đối với tất cả mọi việc trên thế gian chưa từng có hứng thú quá lớn, nhưng là, khi nghe tới Ngũ Tinh Tây Vực nói Lạc Mộng Khê với hắn không thể đồng thời xuất hiện, trong lòng hắn sinh ra một hồi hoang mang khó hiểu……



Năm người nhìn nhau liếc mắt một cái, trong mâu quang đều hiện lên một tia ngoan quyết:“Một khi đã như vậy, Lạc vương gia, thứ lỗi!” Trong lúc đang nói, thân hình năm người chợt lóe, nháy mắt đã tới bên cạnh Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê, vung chưởng tấn công Nam Cung Quyết……



Nam Cung Quyết không chút hoang mang, bàn tay to khẽ nhấc, một thanh trường kiếm màu bạc sắc bén, tản ra hàn quang thu hút mọi người hiện lên trong tay, cổ tay khẽ lật, trường kiếm c.h.é.m ra, lấy một tay đỡ sát chiêu của năm người đồng thời Nam Cung Quyết ôm Lạc Mộng Khê bay lên trời, ở trên không trung vẽ ra đường cong duyên dáng, thoát khỏi kiếm trận của năm người, nhẹ nhàng tiếp đất, tay áo màu trắng làm bằng lụa tơ tằm tung bay trong gió, phong hoa tuyệt đại, phong thái như thần.



“Băng Phách!” Nhìn trường kiếm mà Nam Cung Quyết cầm trong tay, Tam Tinh trong Ngũ Tinh Tây Vực kinh hô ra tiếng:



Băng Phách kiếm, Hỏa Hồn đao là hai loại binh khí lợi hại nhất trên đời, rất nhiều nhân vật nổi tiếng, kiếm khách cùng cực cả đời, đi khắp thiên hạ, chỉ vì muốn thấy phong thái của hai binh khí này, nhưng không có người nào được như mong muốn.



Ngũ Tinh Tây Vực bọn hắn sao mà quá may mắn, sinh thời lại gặp được Băng Phách kiếm mà thế nhân tha thiết ước mơ, nhưng Ngũ Tinh Tây Vực bọn hắn cũng thực là bất hạnh, bởi vì kiếm này lại nằm trong tay địch nhân của bọn hắn.



Còn có, Nam Cung Quyết đến tột cùng là đã giấu thanh kiếm ở nơi nào? Vừa rồi khi bọn hắn công kích Nam Cung Quyết, lại không phát hiện trên người hắn có kiếm.



Nam Cung Quyết võ công bí hiểm, cùng với Băng Phách kiếm hắn cầm trong tay làm cho Ngũ Tinh Tây Vực nổi lên ý sợ hãi, nhưng mà tiền bắt người, thật là tai họa, bọn họ đã nhận tiền rồi, nhất định phải hoàn thành việc đã đồng ý với người khác, nếu lâm trận mà chạy trốn, thanh danh sẽ tổn hao rất nhiều, ở trong chốn giang hồ sẽ không còn nơi nào để sống yên ổn, huống chi, quan hệ của bọn hắn với người kia không chỉ là thuê và được thuê đơn thuần.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngũ Tinh Tây Vực xốc lại hoàn toàn tinh thần, xuất chiêu nhanh, ngoan, chuẩn, trường kiếm trong tay múa kín không kẽ hở, mượn kiếm trận để giúp đ.á.n.h bại Nam Cung Quyết, cướp Lạc Mộng Khê.



Nam Cung Quyết khí định thần nhàn*, vừa ôm Lạc Mộng Khê vừa cùng Ngũ Tinh so chiêu vẫn điêu luyện, Ngũ Tinh hợp lực xuất chiêu, nhưng lâu dài vẫn không công kích được, trong lòng nhịn không được mà thầm giật mình: Lạc vương Nam Cung Quyết này võ công cao hơn chúng ta rất nhiều, cho dù đ.á.n.h đến ba ngày ba đêm, chúng ta cũng không thể cướp Lạc Mộng Khê đi……



(*Khí định thần nhàn: khí tức ổn định, thần sắc thư thái, ý chỉ bạn Tùng chạy như vậy mà sắc mặt vẫn không đổi)



Ánh mắt chạm đến Lạc Mộng Khê đang mê man trong lòng Nam Cung Quyết, trước mắt Ngũ Tinh sáng ngời, trong lòng quyết định chủ ý, trường kiếm trong tay đổi phương hướng, đ.â.m thẳng tới hướng Lạc Mộng Khê đang hôn mê bất tỉnh……

Nam Cung Quyết võ công cao cường, phản ứng cũng cực nhanh, khi Ngũ Tinh vung kiếm đ.â.m hướng Lạc Mộng Khê, hắn đã nhanh ch.óng xoay người bảo hộ Lạc Mộng Khê, đúng vào lúc này, trong phổi dâng lên một trận đau đớn như bị kim đ.â.m, động tác của Nam Cung Quyết bị chậm một chút, mũi kiếm của Ngũ Tinh đã đ.â.m tới trước mặt Lạc Mộng Khê……



Không kịp suy nghĩ, Nam Cung Quyết đột nhiên xoay người, chỉ nghe “Phập” Một tiếng, trường kiếm đ.â.m vào bả vai Nam Cung Quyết, quần áo màu trắng trong nháy mắt đã bị m.á.u tươi nhuộm hồng một mảng lớn, có vài giọt m.á.u còn rớt trên trán của Lạc Mộng Khê, mùi m.á.u tươi nồng đậm bao quanh ch.óp mũi……



Nam Cung Quyết biết Ngũ Tinh công kích Lạc Mộng Khê là để dụ hắn mắc câu, thừa dịp khi hắn sơ hở trong phòng bị mà hạ sát hắn, nhưng hắn vẫn là nhịn không được rút chiêu lại bảo hộ Lạc Mộng Khê!



Lạc Mộng Khê đang mê man, thân thể đột nhiên chấn động, bất thình lình mở hai mắt, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia khiếp sợ:“Nam Cung Quyết, ngươi bị thương?” Lạc Mộng Khê vốn định xem thương thế của Nam Cung Quyết một chút, thế nhưng thân thể của nàng suy yếu không một tia khí lực, mà Nam Cung Quyết lại ôm nàng rất c.h.ặ.t, nàng thoát không ra cái ôm của Nam Cung Quyết.



Nam Cung Quyết mỉm cười, đáy mắt luôn luôn thâm thúy, lạnh như băng thế nhưng lại lóe sủng nịch và nhu tình, trả lời sơ sài:“Không có việc gì, vết thương nhỏ mà thôi!” Trong lúc đang nói, Nam Cung Quyết ôm Lạc Mộng Khê đột nhiên xoay người, Băng Phách kiếm trong tay nhanh như chớp vung về hướng Ngũ Tinh……