Thánh Nữ Vương Phi

Chương 99



Nam Cung Phong khoát tay áo, không kiên nhẫn đ.á.n.h gãy lời nói của Phùng Thiên Cương:“Ý của Quốc sư, bổn vương hiểu rõ, Cúc Hoa yến lần này, bổn vương sẽ cho Lạc Mộng Khê một danh phận……”



Chỉ là một xấu nữ khiến mọi người khinh bỉ mà thôi, cùng lắm thì bổn vương hy sinh một chút, đi lấy lòng nàng, chờ sau khi mọi việc hoàn thành…… Nam Cung Phong mâu quang phát lạnh: Bổn vương vì nàng ở nơi này chịu bực bội, chắc chắn sẽ đòi lại gấp mười, gấp trăm lần……



“Đã quá muộn!” Phùng Thiên Cương giọng điệu lạnh lùng, đáy mắt thoáng hiện hàn quang:“Nay Lạc Mộng Khê đã không còn nằm trong khả năng khống chế của Cảnh vương gia, trong lúc đó nàng và Vương gia đã kết thù kết oán, nhất định sẽ không tương trợ cho Vương gia, hơn nữa, nay Lạc Mộng Khê đã trở thành chướng ngại lớn nhất cho việc Cảnh vương gia đăng cơ làm đế, cần phải trừ khử……”



Nam Cung Phong mâu quang hơi trầm xuống:“Nói như vậy, chuyện Lạc Mộng Khê mất tích là do quốc sư gây ra?”



“Đúng vậy!” Phùng Thiên Cương không chút che dấu:“Toàn bộ t.ử sĩ Bổn tọa phái đi đã bị g.i.ế.c, Lạc Mộng Khê cũng rơi xuống đâu không rõ, nhưng mà……”



Phùng Thiên Cương ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ngôi sao vẫn không ngừng lấp lánh, giọng điệu trầm trọng:“Bổn mệnh tinh của Lạc Mộng Khê vẫn còn lóe sáng, cho nên, nàng còn sống.”



“Số t.ử vi cho thấy, xung quanh Lạc Mộng Khê có vài danh nhân trung chi long, nhưng nàng và bọn họ cũng không có đồng thời xuất hiện nhiều lắm, vận mệnh chỉ có một nam t.ử cùng Lạc Mộng Khê gắn bó c.h.ặ.t chẽ, duyên phận của hai người bọn họ sớm đã định trước.”



Nam Cung Phong đi tới bên người Phùng Thiên Cương, ngửa đầu nhìn lên bầu trời, Phùng Thiên Cương giọng điệu vẫn trầm trọng, lạnh như băng:“Bổn tọa vốn dự định vì Cảnh vương gia, mà sửa mệnh của Lạc Mộng Khê và nam t.ử thần bí, c.h.ặ.t đứt duyên phận của Lạc Mộng Khê với nam t.ử kia, kết duyên cho Cảnh vương gia và Lạc Mộng Khê, như vậy, Lạc Mộng Khê sẽ gặp toàn tâm toàn ý phụ tá Vương gia.”



“Nhưng Cảnh vương gia ngại xấu thích đẹp, đi nhầm một bước, Lạc Mộng Khê đối với Vương gia có hận ý rất sâu, cho dù bổn tọa có kết duyên cho các ngươi, nàng cũng sẽ không tương trợ cho ngươi!” Phùng Thiên Cương liếc mắt nhìn Nam Cung Phong, mâu quang lộ vẻ vô cùng thất vọng:“Bổn tọa vì Vương gia sắp đặt toàn bộ kế hoạch, lại bị chính Vương gia làm xáo trộn……”



Nam Cung Phong tự biết đuối lý, mâu quang mất tự nhiên lóe lóe, không nghĩ lại nghe Phùng Thiên Cương nói lời quở trách hắn, liền rất nhanh đổi đề tài:“Vậy lấy ý kiến của quốc sư, bổn vương phải làm như thế nào mới có thể xoay chuyển cục diện?”



“Lạc Mộng Khê dù chưa c.h.ế.t, nhưng cũng không rõ rơi xuống nơi nào, Cảnh vương gia tạm thời cái gì cũng đừng làm, yên lặng quan sát!” Chỉ cần nàng không xuất hiện ở Cúc Hoa yến, ngày Cảnh vương ngươi đăng cơ làm đế cũng sắp tới.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

- – - – - – - -



Mặt trăng treo trên đỉnh đầu, trong sơn cốc tĩnh lặng, Nam Cung Quyết ngồi dưới tàng cây mà ngày đầu tiên hắn rơi xuống sơn cốc, đôi mắt sâu thẳm ở trong màn đêm phát ra ánh sáng, Lạc Mộng Khê còn chưa tỉnh, đang dựa vào bờ vai hắn ngủ say sưa.



Gió nhè nhẹ thổi qua, mạng che mặt của Lạc Mộng Khê khẽ bay theo gió, dưới mạng che mặt là những đường cong duyên dáng làm cho người ta suy nghĩ miên man, mùi hoa Khương Dã quen thuộc bay vào trong mũi, Nam Cung Quyết hơi ghé mắt, nhìn Lạc Mộng Khê đang ngủ say, ánh mắt ôn nhu:



Lúc sáng, hắn tháo mạng che trên mặt Lạc Mộng Khê xuống, đã thấy được dung nhan như quỷ của nàng, cho dù Nam Cung Quyết ở Thiếu Lâm tự tu dưỡng năm năm, sớm nhìn thấu hết thảy, tuyệt thế mỹ nữ trong mắt hắn cũng giống như một bông hoa nhỏ, con ch.ó nhỏ, con mèo nhỏ, không có gì khác nhau, nhưng khi nhìn thấy quỷ nhan của Lạc Mộng Khê, hắn vẫn là nhịn không được mà giật mình một chút: Bởi vì khuôn mặt kia thật sự là rất dọa người.



Nhưng Nam Cung Quyết cũng không có sinh ra chán ghét đối với quỷ nhan của Lạc Mộng Khê, ngược lại, hắn cảm thấy Lạc Mộng Khê giống như nữ t.ử, thế gian hiếm có:



Không gì đáng trách, nữ t.ử đều thích chưng diện, Lạc Mộng Khê vì cứu Nam Cung Phong mà cam tâm tình nguyện bị biến thành bộ dạng này, có thể thấy được nàng đối với Nam Cung Phong sâu đậm vô cùng.



Nhưng Nam Cung Phong hại nàng biến thành cái dạng này, sau khi độc giải liền trở mặt, không chỉ đối với Lạc Mộng Khê mặc kệ không hỏi, còn cố ý nhận nhầm ân nhân cứu mạng, liên hợp với người khác châm chọc nàng……



Nam Cung Quyết đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia ý cười trào phúng: Nam Cung Phong, ngươi cũng biết người ngươi vứt bỏ là ai, chỉ mong trong tương lai……Ngươi thật sự không hối hận quyết định của mình lúc trước……



Từng cơn gió nhẹ thổi qua, Lạc Mộng Khê dựa vào vai Nam Cung Quyết ngủ say hơi giật giật, biết nàng sắp tỉnh, Nam Cung Quyết mâu quang hơi lóe, đáy mắt hiện lên một tia ý cười quỷ dị……



Trong m.ô.n.g lung, mùi Đàn hương làm người ta cảm thấy an bình như có như không bay vào trong mũi, Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, đột nhiên mở mắt, đập vào tầm mắt, là một bên khuôn mặt anh tuấn của Nam Cung Quyết đang ngủ say:



Cho dù sinh bệnh, tính cảnh giác của ta cũng luôn luôn rất cao, lần này làm sao có thể dựa vào vai Nam Cung Quyết đang ngủ, mà ngủ sâu như vậy……



Lúc này, Nam Cung Quyết khẽ dựa vào đại thụ, đôi mắt khép hờ, thiếu đi ánh mắt thâm trầm, ngấm ngầm mưu tính, có nhiều hơn phần yên tĩnh và cơ trí, mày rậm trôi chảy, giữa trán mơ hồ lộ ra một cỗ ưu thương nhàn nhạt……