Ta nghĩ ngợi:
“Ngoài y lý ra, cầm kỳ thư họa đều có học qua, chỉ là tư chất con tầm thường, duy chỉ cầm nghệ là khá hơn đôi chút.”
Bà gật đầu, nhàn nhạt nói:
“Cũng không cần tự coi nhẹ mình.”
Sau đó đột nhiên hỏi:
“Nếu ta nhận con làm nghĩa nữ, con có bằng lòng không?”
Tay nâng chén trà của ta khựng lại, khó tin nhìn bà.
Bà cười nói:
“Ta biết cha mẹ con đối xử với con hà khắc, mà ta lại vừa hay thiếu một đứa con gái.”
“Sư phụ con dạy con tu thân dưỡng tính, vậy thì ta sẽ dạy con cách an thân lập mệnh.”
“Ta không tranh với nàng ấy.”
“Con chỉ cần gọi ta một tiếng ‘nghĩa mẫu’ là được.”
21
Ta mơ mơ màng màng rời khỏi phủ Quận chúa.
Sư phụ đã sớm trở về Thanh Sơn, Tiêu Hành kéo ta lên xe ngựa.
Ta ngơ ngẩn nhìn hắn:
“Quận chúa nói muốn nhận ta làm nghĩa nữ.”
Hắn ngay cả mí mắt cũng không nâng, thuận miệng đáp:
“Chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Nàng tốt như vậy, đó là bà ấy có mắt nhìn.”
Ta đầy kinh ngạc nhìn hắn:
“Ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c à?”
Từ bao giờ lại biết nói chuyện như vậy rồi?
Nghĩ đến đây, ta không nhịn được hỏi:
“Ngươi khi xã giao với thuộc hạ, có từng đến thanh lâu không?”
Hắn bỗng bật cười:
“Sao nào, A Ngưng ghen rồi?”
“Ngươi thật sự từng đi?”
“Không có.”
Hắn c.h.ế.t cũng không thừa nhận, ta hỏi đi hỏi lại mấy lần.
Hắn từ trong xe ngựa lôi ra một quyển thoại bản, ta nghi hoặc nhìn vài lần, thấy ngấy c.h.ế.t đi được.
Toàn là mấy lời ngon tiếng ngọt mà nữ nhi gia thích đọc.
Thấy ta ghét bỏ, hắn có chút không phục.
“Ta có một biểu huynh, dùng rồi thấy hiệu quả cũng không tệ.”
Ta âm thầm trợn trắng mắt, thầm nghĩ vị cô nương kia chắc chưa từng thấy dáng vẻ hung ác g.i.ế.c người của Tiêu Hành như ta.
Năm đó ở hoàng lăng, đám cung nữ thái giám bắt nạt hắn đều bị hắn lột da rút gân, hành hạ đến c.h.ế.t.
Có điều, thứ khiến ta tò mò hơn là hắn lấy đâu ra thoại bản này.
Ta đoán tám phần là đi cướp về.
Ta nào biết, thứ này không phải hắn cướp, mà là tiện tay thuận mất từ tiệm sách của bằng hữu đồng môn.
Hắn đưa ta đến ngoài tiểu viện, cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà hỏi một câu:
“Mọi chuyện thuận lợi chứ?”
Hắn trầm mặc hồi lâu rồi nói:
“Quốc công phu nhân dẫn theo Thẩm Duật bị mất mắt vào cung cầu kiến, Hoàng thượng giao việc cứu tế mùa đông cho Thái t.ử, có ý muốn để hắn và Tứ hoàng t.ử tiếp tục đấu nhau.”
Ta nhìn hắn:
“Ngươi đừng bị thương.”
Hắn động môi, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thật sâu nhìn ta một cái rồi quay người rời đi.
Ta thu lại ánh mắt, xoay người bước vào tiểu viện.
Bên trong lại không có một ai.
Cho đến khi màn đêm dày đặc, ta không nhịn được mà đi tìm.
Đêm thanh tĩnh không bụi, ánh trăng như bạc, dưới vách núi ánh lửa lập lòe.
Ta chậm rãi bước tới, nhìn thấy bóng lưng kia liền gọi một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Sư phụ.”
Mờ ảo trong đêm, ánh đèn quỷ lập lòe, lộ ra dung nhan như hoa đào.
Sư phụ quay đầu nhìn lại, ánh mắt như nước, vậy mà lại mặc một bộ váy hồng đào mềm mại.
Sau đó người đi về phía ta, nắm lấy tay ta rồi nói:
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Chóp mũi dường như ngửi thấy mùi tro hương, nhưng ta không hỏi gì cả.
Sư phụ chưa bao giờ cho phép ta hỏi chuyện trước kia của người.
22
Sau đêm ấy, sư phụ lại đổi về áo xanh.
Lúc này ta mới nhớ ra, hôm qua Tiêu Hành cũng hiếm thấy mặc một thân thanh y.
Bình thường hắn thích bạch bào hoặc y phục đỏ thẫm, lại không thích màu xanh.
Ta thấp thỏm nói với sư phụ chuyện Quận chúa muốn nhận ta làm nghĩa nữ.
Biểu tình của người rất nhạt, chỉ bảo ta theo Quận chúa học bản lĩnh cho tốt.
Còn người sẽ ở lại tiểu viện này, chờ ta trở về.
Trong lòng ta không nỡ, nhưng cũng chỉ có thể đáp “vâng”, còn nói rảnh sẽ đến thăm người.
Không ngờ Quận chúa lại đặc biệt nghiêm khắc.
Ta vừa rời khỏi tiểu viện, Quận chúa đã cho người đến Từ phủ đón ta.
Chỉ trong nửa ngày, cả kinh thành đều biết chuyện Quận chúa nhận ta làm nghĩa nữ.
Ngay cả chuyện ta ở tiệc thưởng cúc dùng một khúc đàn mà được khen “có phong thái Thư Du công t.ử” cũng lan truyền khắp nơi.
Cũng là lúc ấy ta mới biết, Thư Du công t.ử chính là tiểu tôn nữ của vị thủ phụ tiền nhiệm, là tài nữ đứng đầu năm xưa không ai tranh nổi.
Trong nhất thời, thiệp bái phỏng của các quý nữ và phu nhân ùn ùn kéo đến phủ Quận chúa.
Một chồng thật dày.
Không nặng, rất nhẹ.
Như cành liễu yếu mềm, cũng giống lòng người.
Chỉ cần gió khẽ thổi là đổi hướng.
Ngày rời phủ, mẫu thân hiếm hoi đến tiễn ta.
Trước mặt quản gia phủ Quận chúa, bà nói với ta:
“Ngươi quả thật rất có bản lĩnh.”
Trong lòng như bị kim đ.â.m một cái, cuối cùng ta chỉ nói:
“Còn mong Từ phu nhân giữ gìn sức khỏe.”
Sắc mặt bà lập tức trầm xuống, khóe môi run nhẹ, vịn tay nha hoàn xoay người trở vào phủ.
Quận chúa rầm rộ đón ta vào phủ, vô thanh vô tức giúp ta nổi danh.
Có người nhắc đến chuyện bị từ hôn, nhưng lại nói:
“Từ nhị cô nương ưu tú như vậy, e là Thẩm thế t.ử nhìn lầm rồi.”
“Không phải nói Thẩm thế t.ử bị mù sao? Quả thật là có mắt không tròng.”
Thế là phủ Quốc công vừa mới dựa vào việc bán t.h.ả.m để cầu đến trước mặt hoàng thượng, lại lần nữa yên ắng xuống.
Ngay cả Thái t.ử ở trước mặt hoàng thượng cũng không chiếm được lợi.
Những điều này đều do Quận chúa nói cho ta nghe, vừa nói vừa nhìn ta xỏ kim luồn chỉ.
Bà không giống sư phụ và Tiêu Hành, cái gì cũng giấu ta không nói.
Bà không kiêng dè điều gì với ta.
Chỉ là lúc dạy ta học bản lĩnh lại cực kỳ nghiêm khắc.
Trong mắt bà, những thứ này vốn nên do mẫu thân tự mình dạy từ nhỏ.
May mà ta biết đọc biết viết, không tính là quá tệ.
Hiện giờ phải học nữ công, học quản gia, học tính sổ, học lễ nghi, học cách quản người.
Ta mơ hồ nhận ra điều gì đó, nhưng vẫn cố nhịn không hỏi.
Khi đầu ngón tay bị kim đ.â.m ra mười bọc m.á.u, Tiêu Hành vừa bôi t.h.u.ố.c cho ta vừa đưa tới một chồng sổ sách.
“Đây là một phần trang t.ử, cửa tiệm và khế đất dưới danh nghĩa ta, nàng thử luyện tay trước đi.”
“Dù sao sau này cũng sẽ giao cho nàng quản.”
Hắn nói rất tự nhiên, nhưng ta lại cảm thấy nóng tay vô cùng.