Ta theo bản năng nhìn sang cô nương kia, nàng cong mắt cười với ta, đôi mắt đen láy.
Nhưng trong lòng ta lại nghĩ, sống bên một người giống Diêm Vương mặt lạnh như vậy thì phải sống thế nào đây?
Tiêu Hành lại cười nhạo ta:
“Con người ta đã chạy đầy đất rồi, nàng còn lo cái gì?”
Nói lời này, ánh mắt hắn vô tình lướt qua bụng dưới của ta.
Nếu Tiêu Hành đã muốn quản, ta cũng không hỏi thêm nữa.
Cho đến khi tin Thái t.ử bị phế, công chúa bị đưa vào lãnh cung lan khắp kinh thành.
Nghe nói lúc công chúa bị đưa vào lãnh cung, gân mạch hai tay đều bị cắt đứt.
Là do một phi tần không được sủng ái làm.
Phi tần kia từng sảy t.h.a.i một lần, nguyên nhân chính là bị công chúa va phải.
Hoàng đế vì quá tức giận mà phát bệnh, may thay tìm được một vị thần y.
Sau khi tỉnh lại, ông không chỉ ban phủ đệ cho Thất hoàng t.ử vốn canh giữ hoàng lăng, mà còn cho hắn tham gia triều chính.
Từ đó về sau, trong triều chỉ còn Tứ hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử đấu đá với nhau.
Ta biết, nỗ lực của Tiêu Hành đã thành công được một nửa, nhưng cũng đồng nghĩa không còn đường lui nữa.
Tiêu Hành hỏi ta:
“Có muốn dọn tới ở cùng ta không?”
Ta theo bản năng lắc đầu, ta còn chưa học xong với Quận chúa đâu.
Hắn nghiến răng, không nói thêm gì nữa.
Ta tiếp tục học tập, ngày nào cũng canh bồ câu đưa thư.
Những lá thư gửi cho sư phụ, người chưa từng hồi âm cho ta lần nào.
Ta dần cảm thấy bất an, Tiêu Hành và Quận chúa đều an ủi ta rằng đã phái người đi tìm.
Gần đến đêm giao thừa, nhà họ Tạ — mẫu tộc của Tứ hoàng t.ử — dốc toàn bộ sức lực gia tộc quyên góp không ít bạc.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngân lượng cứu tế cũng được Tứ hoàng t.ử tìm lại.
Chỉ với một hành động ấy, hắn lập tức nhận được vô số lời khen ngợi từ bá quan và dân chúng.
Cùng lúc đó, người cha đã rất lâu không liên lạc với ta lại cho gọi ta về phủ một chuyến.
Tỷ tỷ của ta sắp gả rồi, gả cho Tạ Trí Hành.
26
Ta kinh ngạc hồi lâu, rồi lại cảm thấy như nằm trong dự liệu.
Hạ nhân trong phủ nói lão phu nhân tức đến trúng phong, giờ miệng méo mắt lệch, e là chẳng còn sống được bao lâu.
Mẫu thân tuy không đồng ý, nhưng cũng không thể phản bác.
Cho đến khi nhìn thấy tỷ tỷ đang nằm trên giường với vẻ mặt ủ rũ, ta mới hoàn toàn xác nhận.
Nàng tâm cao khí ngạo, lại thật lòng thật dạ với Tứ hoàng t.ử, sao có thể đồng ý?
Nàng chỉ lạnh nhạt nhìn ta một cái, vậy mà không nổi giận với ta.
Dù phụ thân nói rất uyển chuyển, ta vẫn nghe hiểu rõ ràng.
Tỷ tỷ là khi đi chùa dâng hương đã tình cờ cứu được Tứ hoàng t.ử lúc hắn gặp thích khách.
Tứ hoàng t.ử cảm kích nàng, nàng cũng đem lòng yêu hắn.
Qua lại một thời gian, ngược lại nàng trở thành người si tâm nhất.
Nhưng cho tới không lâu trước đây, nàng bị chính tay Tứ hoàng t.ử đưa lên giường của Tạ Trí Hành.
Nàng khóc đến đứt từng khúc ruột, đau đớn chất vấn hắn.
Tứ hoàng t.ử chỉ lạnh mặt nói:
“Ta nhẫn nại lấy lòng nàng, nhưng cha nàng vẫn chưa từng tỏ thái độ.”
“Nếu đã yêu ta như vậy, gả cho biểu huynh ta cũng có thể giúp ta thành sự.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không biết là oán hận, tức giận hay điều gì khác.
Tỷ tỷ thật sự đồng ý gả qua đó.
Làm gì có chuyện gặp thích khách?
Rõ ràng là Tứ hoàng t.ử diễn trò, muốn nhân cơ hội này lôi kéo phụ thân.
Cũng khó trách hôm đó y phục của tỷ tỷ lại chỗ nào cũng xứng với Tạ Trí Hành, e rằng cũng là do Tứ hoàng t.ử cố ý.
Ta nhìn nàng nằm trên giường, trong lòng nhất thời phức tạp.
Nhìn mãi nhìn mãi, gương mặt kia dường như biến thành một người khác.
Một lòng trao gửi, lao đầu vào lửa thật sự sẽ có kết cục tốt sao?
Toàn thân ta lạnh run, vội lắc đầu.
Nàng bỗng mở mắt nhìn ta:
“Từ Ấu Ngưng, ngươi phải cẩn thận đấy. Hôm nay của ta chính là ngày mai của ngươi.”
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, lạnh giọng nói:
“Ngươi quả thật có nỗi oán hận của mình, nhưng chẳng lẽ thật sự hoàn toàn vô tội sao?”
Nàng nhắm c.h.ặ.t mắt, nơi khóe mắt có một vệt ướt.
Tứ hoàng t.ử được hoàng đế sủng ái, Tiêu Hành lại càng khó khăn hơn.
Hắn chọc giận hoàng đế trên triều, bị phạt quỳ trước điện Dưỡng Tâm.
Quận chúa nói xong lại bảo ta không cần quá lo lắng.
Ta chợt nhận ra, Tiêu Hành đã rất lâu không tới gặp ta.
Lần gần nhất nghe tin hắn là khi ta tới cửa tiệm kiểm tra sổ sách.
Mấy vị quý nữ nói rằng Thất hoàng t.ử tuấn mỹ vô song, vừa đến tuổi nhược quán, hoàng đế có ý muốn ban hôn con gái của Tể tướng cho hắn.
Dù sao phụ thân của Tứ hoàng t.ử phi cũng là một đại tướng nắm binh quyền.
Không ngờ tối hôm đó Tiêu Hành đã trèo cửa sổ vào phòng ta.
Quận chúa nói giờ hắn đã quang minh chính đại trở lại triều đình, không cho hắn trèo tường nữa.
Nhưng Tiêu Hành không trèo tường nữa mà đổi sang trèo cửa sổ.
Nửa đêm cảm thấy đầu ngón tay lạnh buốt, ta mở mắt liền thấy hắn mặc nguyên y phục nằm dưới giường ta.
27
Hắn từng ngủ trong l.ồ.ng ch.ó suốt ba năm, cho đến tận bây giờ, sau khi ngủ thân thể vẫn sẽ co quắp thành một đoàn.
Lúc này hắn nhắm c.h.ặ.t hai mắt, một tay lại nắm lấy cổ tay ta.
Ta thử giãy ra, nhưng lại bị hắn siết càng c.h.ặ.t hơn.
Giữa đông đã tới, dù dưới đất có trải một lớp đệm, vẫn lạnh đến thấu người.
Ta chống người dậy, kéo chăn phủ lên người hắn.
Trời đất quay cuồng, chớp mắt đã bị hắn đè dưới thân.
Một tay hắn chống phía trên ta, tay còn lại vẫn nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
Trong đôi mắt đào hoa dường như phủ một tầng hơi nước, ánh nhìn sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy ta.
Ta nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, khẽ động đậy.
Hắn lại cúi thấp người, vùi đầu vào hõm cổ ta, như cầu xin:
“A Ngưng, chờ ta thêm một chút nữa.”
Ta khựng lại, một lát sau dùng sức đẩy hắn ra, ngồi trên đệm nhìn hắn:
“Ngươi nói gì?”
Hắn đón lấy ánh mắt ta, môi khẽ động:
“Ta sắp ra biên quan rồi.”