Giọng nói khàn đặc nồng đậm.
Sống mũi ta cay xè, bước nhanh tới:
“Nghĩa mẫu, rốt cuộc là vì sao?”
32
Trước mặt bà đặt một cây đàn, chính là cây đàn ta từng gảy ở yến thưởng cúc.
Bà nhẹ nhàng vuốt ve nó, hồi lâu mới ngẩng đầu lên.
“Ấu Ngưng, ta kể cho con nghe một câu chuyện.”
Năm đó chiến sự biên cương vừa lắng xuống, đương kim hoàng thượng có ý muốn thu hồi binh quyền.
Ai ngờ người đầu tiên bị đem ra khai đao lại là nhà Tề Quý phi.
Trình Vương phủ và phủ Tề tướng quân lần lượt bị diệt.
Bề ngoài đều có tội danh nghe hợp tình hợp lý, nhưng hơn một ngàn mạng người của hai phủ ấy, hoặc là những nam nhi thiết huyết từng bảo vệ non sông Đại Nghiệp, hoặc là người già trẻ nhỏ yếu đuối.
Nói tới đây, bà dừng lại một chút, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm hơn.
“Vẽ Lăng Yên, lên Cam Tuyền, từ xưa công danh thuộc về thiếu niên.”
“Mọi người chỉ tiếc hơn ngàn mạng người ấy, lại chẳng ai nhớ rằng trên điện Kim Loan có một thanh niên khóc đến rướm m.á.u nơi tim, nhất quyết đòi lại công bằng cho những sinh linh vô tội c.h.ế.t oan kia.”
“Hắn là trạng nguyên lang năm đó, là thiếu niên như ngọc vừa bẻ cành quế cung trăng.”
“Hắn từ Tây Bắc vào kinh, khi đến nơi trên người chỉ mặc một bộ thanh y, bên cạnh có một người mẹ mù làm bạn.”
Tim ta chợt thắt lại, ta chăm chăm nhìn bà.
Bà hít sâu một hơi rồi tiếp tục:
“Chọc giận thiên uy, liên lụy cả thế gia.”
“Con có biết kết cục của hắn không?”
Giọng bà đã nghẹn ngào, đáy mắt đỏ ngầu.
“Bị lăng trì xử t.ử.”
“Hoàng đế nổi giận, trước hoàng lăng ban cho hắn kết cục tan xương nát thịt.”
“Từ đầu đến cuối, hắn không hề kêu đau lấy một tiếng.”
“Trong triều có người nói, binh quyền đã thu về tay, hắn bị Tể phụ Ôn gia, bị văn thần đẩy ra làm bia đỡ đạn.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Nhưng hắn rõ ràng là học trò được Tể phụ coi trọng nhất, còn cùng tiểu tôn nữ của Tể phụ lưỡng tình tương duyệt.”
“Ngày thứ ba sau khi hắn c.h.ế.t, Đại Lý Tự khám xét phủ họ Ôn, người mẹ mù kia chạy tới trước cửa Ôn phủ, từng câu từng chữ đều là lên án, từng chữ như d.a.o khoét tim, mắng Ôn gia lòng lang dạ sói, không xứng làm người đọc sách, sau đó đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay tại chỗ.”
“C.h.ế.t cực kỳ t.h.ả.m thiết, người tới khám xét cũng chỉ có thể rời đi.”
“Sau đó, có người nhặt được dưới thân bà lão một phong hôn thư cùng một khối ngọc quyết, đều là chuẩn bị cho Ôn tiểu thư.”
“Năm sau, Tể phụ qua đời, Ôn gia chỉ còn lại một người. Ôn tiểu thư tự mình hộ tống linh cữu ra ngoài, từ đó biệt vô tung tích.”
“Có người nói nàng cô độc một mình nên đã tự sát; cũng có người nói nàng xuống tóc xuất gia, ngày ngày làm bạn với đèn xanh cổ Phật.”
Ta che mặt, khóc không thành tiếng.
Nhưng chẳng ai biết, nàng ở dưới chân Thanh Sơn suốt hơn mười năm.
Nửa đời cô quạnh, chỉ để canh giữ một nắm đất vàng kia.
Sư phụ…
Người chỉ nói người đang chờ một người.
Nhưng người chưa từng nói, người đang chờ một người mãi mãi không thể trở về.
Người nói nam nhi Tây Bắc chân thành trung liệt.
Chỉ bởi vì người yêu… chính là một nam nhi Tây Bắc chân thành trung liệt như thế.
33
Quận chúa lau nước mắt, vành mắt sưng đỏ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Năm đó song xu* (hai mỹ nhân) nhà họ Tề nổi danh kinh thành vì dung mạo tuyệt sắc, còn Thư Du của Ôn gia lại là đệ nhất tài nữ không ai tranh cãi.”
“Mọi người đều gọi nàng là ‘Thư Du công t.ử’, thừa hưởng y lý từ mẫu thân, thừa hưởng tài học từ tổ phụ.”
“Chỉ vì một khúc 《Thương Ngô Oán》 mà khiến trạng nguyên lang múa kiếm gọi đáp, hai người xứng đáng là tri kỷ.”
Bà lại chỉ vào cây đàn:
“Cây đàn này có hai chiếc. Một chiếc ta tặng sư phụ con, sau đó bị nàng đập gãy. Chiếc còn lại là của mẫu thân Tiêu Hành — Tề Quý phi.”
Chỉ tiếc rằng…
Đàn còn, người mất.
Người còn, đàn đã hủy.
Cuối cùng vẫn không thể vẹn toàn đôi đường.
Bà nhìn ta một cái, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt ta.
“Đứa nhỏ này lòng thiện lương, trái tim cũng mềm yếu, nếu không thì sao hai người khổ mệnh kia lại yêu thương con đến thế?”
Ta khóc đến không thở nổi, siết c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn đau.
Bà lại nói:
“Mười mấy năm xa cách, nàng tìm tới ta, muốn ta bảo vệ con, muốn thay con gây dựng danh tiếng, trải đường cho con.”
“Thánh thượng cố chấp tự phụ, không nghe can gián, chẳng phân trung gian. Sư phụ con làm đúng.”
Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao sư phụ luôn không thích Tiêu Hành.
Bởi trạng nguyên lang của người năm đó chính là vì nhà họ Tề và họ Trình mà c.h.ế.t.
Nhưng…
Người thật sự không cần ta nữa sao?
Rõ ràng đã nói sẽ tiễn ta xuất giá, sẽ cùng ta uống nữ nhi hồng.
Vậy mà người không đợi ta, lại tự mở vò rượu trước.
Mỗi năm người từ Tây Bắc trở về uống nữ nhi hồng, nào phải vì ta?
Mỗi lần đi, đều là một lần gả cho trạng nguyên lang của người.
Cuối cùng, Quận chúa lại nói với ta:
“Ta đã đưa nàng về tổ phần nhà họ Ôn. Khi còn sống nàng canh giữ người ấy hơn mười năm, sau khi c.h.ế.t cũng nên trở về nhà nhìn một lần.”
Ta lau nước mắt, đầu đau như muốn nứt ra, mơ mơ màng màng sắp rời đi thì nghe Quận chúa nói phía sau:
“Nàng bảo ta nói với con, đừng vì sự ra đi của nàng mà đau lòng quá lâu.”
“Đối với nàng, sống chỉ là nhìn trăng lạnh ngày ấm, từng chút từng chút mài mòn tuổi thọ.”
Ta bước ra khỏi viện, trên đầu cánh hoa rơi lả tả, trắng xóa cả tầm mắt.
Hải đường chưa dính mưa, lê hoa đã phủ tuyết.
Một nửa mùa xuân đã tàn.
Người ấy… cũng đã đi rồi.
34
Ta lần mò tới dưới vách núi ấy.
Tro hương dưới vực còn chưa tàn hết, để lại một mảng xanh đen.
Nhìn theo hướng trên vách đá, một cây ngô đồng đứng lặng trong gió.
Bên dưới tấm thẻ treo còn đong đưa một khối ngọc quyết.
Ta men theo con đường nhỏ bước tới, bỗng òa khóc thành tiếng.
Hàng chữ nhỏ ngay ngắn chỉnh tề, đủ thấy phong cốt của người viết.
“Thanh Sơn kiến, kiếp sau mong quân cả đời ngồi nơi minh đường, không nhiễm gió tuyết, không rơi bùn lầy.”