Thanh Sơn Kiến

Chương 8



Cho tới lúc rời khỏi phủ Quận chúa, ta vẫn vô cùng khó hiểu.

 

Chuyến này so với khám bệnh, càng giống cố nhân gặp lại.

 

Nhưng dường như lại chẳng nói gì cả.

 

Ra khỏi phủ Quận chúa, sư phụ dẫn ta đi về phía tây thành.

 

Đi ngang qua mấy phủ đệ cũ — phủ Trình Vương năm xưa, phủ Tề tướng quân, ngay cả phủ của Ôn Thủ phụ cũng ở khu này.

 

Khi đi qua trước cửa phủ họ Ôn, bước chân sư phụ khựng lại.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Người xuyên qua lớp mịch ly nhìn khu đình viện hoang tàn trước mắt, hỏi ta:

 

“Con nhìn thấy gì?”

 

Ta do dự một chút:

 

“Người đi trà lạnh, cỏ không mọc nổi.”

 

Người tiếp tục bước về phía trước:

 

“Đó đều là kết cục của việc bị cuốn vào tranh đấu hoàng gia.”

 

“Nhất cử nhất động đều liên lụy cả phủ, cả tộc cùng gặp nạn.”

 

Cho tới khi xa xa nhìn thấy cổng lớn phủ họ Từ, sư phụ mới khẽ cười.

 

“Ta quên mất, phụ thân con tuy không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng giữ mạng thì giỏi vô cùng.”

 

“Con vào đi.”

 

“Mấy ngày này chăm chỉ luyện cầm nghệ, ta muốn ở yên tĩnh một mình.”

 

Dù không nỡ, ta vẫn nghe lời sư phụ.

 

Nếu còn ở thêm vài ngày, e rằng phụ thân sẽ cho người điều tra rồi.

 

Trở về phủ, cũng chẳng ai quấy rầy ta.

 

Ta lấy cầm phổ ra xem.

 

Sư phụ nói y thuật của ta tuy bình thường, nhưng cầm nghệ vẫn còn có thể bồi dưỡng thêm.

 

Trong kinh thành gió tanh mưa m.á.u.

 

Mấy vị hoàng t.ử đấu đá đến đỏ mắt.

 

Ngay cả Tiêu Hành cũng không còn thời gian trèo tường tới tìm ta nữa.

 

17

 

Nửa tháng sau, phủ Quận chúa lại gửi thiệp mời, mời ta tham dự tiệc thưởng cúc do Gia Vinh Quận chúa tổ chức.

 

Lúc này đã vào cuối thu, không ngờ Quận chúa đột nhiên nổi hứng như vậy.

 

Mẫu thân cho người truyền lời, bảo ta dẫn tỷ tỷ cùng đi.

 

Hạ nhân đến truyền lời cẩn thận dè dặt nhìn ta, ta cũng không có ý làm khó nàng, chỉ đáp một tiếng “được”, rồi cho lui xuống.

 

Ngày xuất phát, tỷ tỷ lại mãi không xuất hiện.

 

Đến trước phủ Quận chúa, xe ngựa quý tộc tụ tập đông đúc, quý nữ thế gia nối nhau không dứt.

 

Thế nhưng ta lại thấy tỷ tỷ đang đứng cùng một nam nhân dung mạo âm nhu. Nhìn y phục và khí độ của hắn, e rằng chính là Tứ hoàng t.ử.

 

Nhìn thấy ta, nàng từ xa đã trừng mắt lườm một cái.

 

Trong vườn hoa cẩm tú rực rỡ, khiến người nhìn không xuể.

 

Nhưng ta lại đang tìm một người.

 

Sư phụ từng truyền tin cho ta, nói rằng người cũng sẽ tới.

 

Khi đi đến bên hồ, trước mặt đột nhiên xuất hiện một nam t.ử đưa tay chắn ngang đường ta.

 

Hắn người cao gầy, sắc mặt tái nhợt, quầng mắt đen sì, hốc mắt hõm sâu, cả người hiện rõ vẻ sắc d.ụ.c quá độ, lực bất tòng tâm, vậy mà vẫn ngạo nghễ nói:

 

“Từ cô nương, tại hạ là trưởng công t.ử nhà họ Tạ, Tạ Trí Hành.”

 

Lúc này ta mới phản ứng lại.

 

Trước đó Từ gia muốn gả ta cho hắn?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta lùi về sau một bước, lạnh mặt nói:

 

“Không biết Tạ công t.ử có chuyện gì?”

 

Hắn l.i.ế.m môi, hưng phấn nói:

 

“Trước đó tỷ tỷ cô nương nói nàng đối với ta có ý.”

 

“Ta vốn còn chê cô nương thô tục, nay nhìn lại, dung mạo tuyệt mỹ, thân kiều thể nhuyễn, thật là vô cùng xứng đôi với ta.”

 

“Nàng cứ về nhà đợi đi, ngày mai ta sẽ cho người tới cầu thân.”

 

Ta khó tin nghe hết những lời ấy, cố nhịn xúc động muốn tát hắn một cái, nghiến răng đáp:

 

“Ta quả thật thô lậu, không xứng với công t.ử.”

 

Tỷ tỷ từ sau gốc cây bước ra:

 

“Tạ công t.ử, muội muội ta dung mạo như hoa, lại thông y lý, ngài phải biết quý trọng đấy.”

 

Ta ngẩn ra trong thoáng chốc.

 

Xem ra nàng đã nhìn thấy y thư trong phòng ta.

 

Ta đ.á.n.h giá nàng một lượt, chợt bật cười, quay sang Tạ Trí Hành nói:

 

“Tạ công t.ử hiểu lầm rồi, người có ý với ngài là tỷ tỷ ta.”

 

“Ngài xem váy xanh hôm nay của nàng có phải rất hợp với ngài không? Cả túi thơm bên hông nữa, e rằng cũng là một cặp.”

 

Quả nhiên Tạ Trí Hành nhìn xuống bên hông nàng, trong mắt lóe lên tia sáng.

 

Tỷ tỷ vốn thích màu xanh, mà hôm nay Tạ Trí Hành cũng mặc cẩm bào xanh đậm.

 

Người trong kinh đều biết tiệm y phục thượng hạng nhất thuộc danh nghĩa Tạ phu nhân.

 

Tứ hoàng t.ử dùng thứ tốt nhất, con trai Tạ phu nhân tự nhiên cũng chẳng kém.

 

Tỷ tỷ vì Tứ hoàng t.ử mà bỏ ra số tiền lớn mua túi thơm cùng bộ với hắn, vậy đương nhiên cũng hợp với Tạ Trí Hành.

 

Mặc kệ sắc mặt khó coi của tỷ tỷ, Tạ Trí Hành nắm lấy cổ tay nàng, tiếc nuối nói:

 

“Ngọc Nhan, nàng có ý với ta sao không nói sớm? Hại ta lãng phí bao nhiêu thời gian.”

 

Hắn dường như lập tức muốn cúi xuống hôn lên môi nàng.

 

Tỷ tỷ mặt đầy ghê tởm, hét lên rồi tát hắn một cái.

 

Tạ Trí Hành nổi giận, đang định quật nàng xuống đất.

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả hai đều rơi xuống hồ.

 

Ta nhìn viên đá nhỏ đột nhiên xuất hiện dưới đất, lại thấy từ xa một nam t.ử áo xanh đeo mặt nạ vội vàng bước qua.

 

18

 

Hai người cuối cùng vẫn được hạ nhân nghe tiếng động chạy tới cứu lên.

 

Tứ hoàng t.ử sắc mặt âm trầm đầy giận dữ, tỷ tỷ đứng bên cạnh khóc lóc.

 

Tiệc còn chưa bắt đầu, Tứ hoàng t.ử đã dẫn Tạ Trí Hành và tỷ tỷ rời đi.

 

Quận chúa từ xa nhìn thấy ta, liền vẫy tay gọi.

 

Ta chỉ có thể tiến lên.

 

Các quý nữ và phu nhân xung quanh ta phần lớn đều không quen biết, Quận chúa lần lượt giới thiệu từng người cho ta.

 

Những người đó ai nấy đều tinh ranh khéo léo, thấy Quận chúa đối xử với ta ôn hòa như vậy, lập tức nhiệt tình đến mức khó chống đỡ nổi, từng tiếng “tỷ tỷ”, “muội muội” gọi lên nghe vô cùng ngọt tai.

 

Suốt một năm trở về Từ phủ, cha mẹ chê ta mất mặt, hiếm khi cho phép ta ra ngoài.

 

Trong mắt mọi người, ta chẳng qua chỉ là kẻ bị phủ Quốc công từ hôn mà thôi.

 

Quận chúa cười vỗ nhẹ lên tay ta, như đang chuyện phiếm mà hỏi:

 

“Nghe nói từ nhỏ ngươi lớn lên ở nơi thôn dã?”

 

Câu này Thẩm Duật cũng từng hỏi ta.

 

Ta gật đầu thừa nhận.