Tháng chín ở Giang Thành, nắng vẫn còn gắt nhưng gió đã bắt đầu mang theo chút hơi thu dịu nhẹ. Sân trường trung học số 3 Giang Thành đông nghẹt học sinh trong đồng phục xanh trắng quen thuộc. Tiếng loa phát thanh vang vọng, trộn lẫn với tiếng cười nói ồn ào, tạo nên một bầu không khí rất đặc trưng của ngày khai giảng.
Trần Gia Hân đứng trước bảng thông báo lớp, tay cầm chai sữa đậu nành đã uống quá nửa, ánh mắt lơ đãng.
“Năm cuối rồi…” cô khẽ lẩm bẩm, “Nhanh thật.”
Ba năm trung học trôi qua không quá rực rỡ, cũng chẳng quá mờ nhạt. Gia Hân chưa từng là học sinh xuất sắc, cũng không phải loại cá biệt. Thành tích của cô luôn ở mức trung bình khá, đủ để giáo viên nhớ mặt, nhưng không đủ để ghi tên lên bảng vàng thành tích.
Cô chỉ mong năm cuối này trôi qua yên ổn, thi đại học xong là được.
“Gia Hân!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, kèm theo cú khoác vai rất “nhiệt tình”.
Gia Hân giật mình quay lại.
“Lý Tiểu Vũ, cậu muốn hù c.h.ế.t tớ hả?”
Lý Tiểu Vũ – bạn thân kiêm bạn cùng bàn suốt hai năm qua – cười hì hì, mái tóc ngắn hơi xoăn vì ngủ chưa tỉnh hẳn.
“Cậu đứng đây làm gì thế? Tìm phòng học à?”
“Không.” Gia Hân nhún vai. “Tớ đang tự cảm khái cuộc đời.”
Tiểu Vũ lườm cô một cái.
“Sáng khai giảng mà nói chuyện như bà cụ về hưu vậy?”
Cả hai cùng bước vào sân trường. Trên đường đi, Tiểu Vũ hạ giọng, vẻ mặt đầy bí ẩn:
“Nghe nói chưa? Lớp mình năm nay có học sinh chuyển đến đó.”
Gia Hân “à” một tiếng rất nhẹ.
“Chuyển trường thì chuyển trường thôi.”
“Không phải kiểu chuyển trường bình thường đâu.” Tiểu Vũ hớn hở. “Nghe nói là từ Bắc Kinh chuyển xuống, thành tích cực cao, giáo viên chủ nhiệm coi như bảo bối.”
Gia Hân uống thêm ngụm sữa đậu nành.
“Vậy thì chắc là học bá.”
“Nghe nói còn đẹp trai.”
Gia Hân ho sặc một cái.
“Cậu làm sao biết?”
Tiểu Vũ cười gian:
“Tin đồn trong trường mà, lan nhanh lắm.”
Gia Hân không tiếp lời. Đối với cô, “đẹp trai” hay “học bá” đều là những từ khá xa vời. Thế giới của cô đơn giản hơn nhiều: bài tập chưa làm xong, kỳ thi mô phỏng sắp tới, và việc hôm nay có bị đổi chỗ ngồi hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi lễ khai giảng diễn ra đúng quy trình quen thuộc. Hiệu trưởng phát biểu dài lê thê, học sinh đứng dưới sân có người bắt đầu ngáp. Gia Hân đứng cuối hàng lớp 12A7, ánh mắt vô thức nhìn sang khối lớp bên cạnh.
Và rồi cô nhìn thấy cậu.
Giữa hàng học sinh 12A1, có một người hoàn toàn xa lạ. Dáng người cao, vai thẳng, áo sơ mi trắng được sơ vin gọn gàng. Cậu đứng yên, không nói chuyện, không cười đùa, như thể xung quanh ồn ào thế nào cũng không liên quan đến mình.
Có điều… quá nổi bật.
Gia Hân hơi nheo mắt lại.
“Người đó… chắc là học sinh chuyển trường.”
Tiểu Vũ cũng nhìn theo, mắt sáng rực.
“Trời ơi, đúng là đẹp trai thật.”
Đúng lúc đó, cậu con trai kia quay đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc rất ngắn.
Gia Hân giật mình quay đi trước, tim đập mạnh hơn một nhịp. Cô không rõ vì nắng gắt, hay vì ánh mắt vừa rồi quá bình tĩnh, quá sâu.
“Cậu sao vậy?” Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn cô.
“Không có gì.” Gia Hân đáp nhanh. “Nắng chiếu vào mắt thôi.”
Tiểu Vũ cười đầy ẩn ý, nhưng không nói thêm.
Sau lễ khai giảng, học sinh lần lượt về lớp. 12A7 vẫn ồn ào như mọi năm. Gia Hân vừa ngồi xuống đã nghe xung quanh bàn tán không ngớt về kỳ thi đại học, về giáo viên mới, về học sinh chuyển trường.
Đúng lúc đó, cửa lớp mở ra.
Giáo viên chủ nhiệm – cô Vương – bước vào, phía sau là một người quen mắt.
Gia Hân ngẩng đầu lên.
Là cậu con trai ban nãy.
Không khí trong lớp chợt yên tĩnh hơn hẳn.
Cô Vương mỉm cười:
“Cả lớp chú ý. Đây là học sinh mới chuyển đến lớp chúng ta từ hôm nay.”
Cậu con trai đứng thẳng người, giọng nói trầm và rõ:
“Tôi tên là Tưởng Dịch Thần. Mong mọi người giúp đỡ.”
Ánh mắt cậu lướt qua cả lớp, rồi… dừng lại ở hàng bàn giữa.
Gia Hân bỗng có cảm giác rất kỳ lạ, như thể ánh mắt đó lướt qua mình thêm một nhịp.
Cô cúi đầu, trong lòng thoáng hiện lên một suy nghĩ mơ hồ:
Học kỳ cuối cùng này… hình như sẽ không còn yên ổn như mình tưởng.