Tại góc thư viện tĩnh mịch kia, Ngụy Vĩnh Khánh đang giảng giải đạo toán học nan đề cho U Lạc Thi, thần tình chuyên chú mà nghiêm túc. Ánh mắt hắn không thời khắc nào không giao hội cùng U Lạc Thi, mỗi một lần đối thị đều dường như mang theo thiên ngôn vạn ngữ.
Ngụy Vĩnh Khánh nhìn đôi mắt sáng ngời mà hơi mang vẻ mê mang của U Lạc Thi, tựa như hồ nước thâm thúy, khiến hắn không tự chủ được mà lún sâu vào trong đó.
Trong lòng dâng lên một luồng ôn nhu cùng lân tích chưa từng có, giọng nói của hắn không tự giác mà hạ thấp xuống, dường như sợ kinh động đến phần tốt đẹp này. "Đừng vội, chúng ta từ từ xem." Ngón tay thon dài của hắn nắm lấy b.út, nhẹ nhàng phác họa trên giấy, tư thái ưu nhã.
U Lạc Thi ngưng thị ánh mắt chuyên chú mà nhiệt tình của Ngụy Vĩnh Khánh, tim không tự chủ được mà đập nhanh hơn. Gò má trắng nõn của nàng hiện lên rặng hồng nhạt, tựa như một đóa hoa đào lặng lẽ nở rộ. Nàng khẽ c.ắ.n môi dưới, vài lọn tóc mềm mại rủ xuống bên má, càng thêm vài phần nhu mỹ.
Sau khi giảng giải kết thúc, cả hai đều rơi vào một trận trầm mặc ngắn ngủi. Bọn họ dường như còn chìm đắm trong bầu không khí kỳ diệu khi ánh mắt giao nhau vừa rồi, không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngọt ngào và dính dấp.
"Tôi..." Ngụy Vĩnh Khánh muốn nói lại thôi, hắn không biết nên diễn đạt thế nào về cảm xúc phức tạp và bồng bềnh trong lòng mình. Hầu kết của hắn lên xuống lăn động, hai tay vô thức siết c.h.ặ.t.
U Lạc Thi hơi cúi đầu, gò má ửng hồng như quả táo chín, khẽ giọng nói: "Cảm ơn cậu, hôm nay... tôi cảm thấy mình hình như đã thông suốt hơn nhiều." Giọng nói của nàng tựa như tiếng hót của chim oanh, uyển chuyển nhẹ nhàng.
Sơn Tam
Ngụy Vĩnh Khánh nhìn dáng vẻ thẹn thùng của nàng, lấy hết can đảm nói: "U Lạc Thi, thực ra tôi... tôi phát hiện khi ở bên cậu, tôi đặc biệt vui vẻ. Dù là giảng bài cho cậu, hay chỉ là lặng lẽ nhìn cậu như thế này, trong lòng tôi cứ như có con thỏ nhỏ đang nhảy loạn xạ vậy.
Hơn nữa, mỗi ngày tôi đều mong ngóng được gặp cậu." Ánh mắt hắn tràn đầy sự kỳ vọng và khẩn trương, giống như một đứa trẻ đang chờ đợi phán quyết.
U Lạc Thi ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, tựa như lưu tinh vạch qua bầu trời đêm. "Thật sao? Tôi còn tưởng chỉ có mình tôi có cảm giác kỳ quái này. Có đôi khi tôi sẽ không tự chủ được mà nghĩ đến những điều tốt đẹp cậu dành cho tôi." Lông mi nàng khẽ rung động như hai chiếc quạt nhỏ.
Ngụy Vĩnh Khánh dùng sức gật đầu, "Đương nhiên là thật, hơn nữa không chỉ vì có thể giúp được cậu. Tôi phát hiện mỗi nhất cử nhất động, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười của cậu đều có thể lay động trái tim tôi. Giống như lần trước một nụ cười vô ý của cậu thôi cũng đủ khiến tôi vui vẻ cả ngày." Ánh mắt hắn nhiệt liệt mà chân chí, dường như muốn tan chảy U Lạc Thi vào trong đó.
U Lạc Thi đỏ mặt nói: "Cậu đừng nói sến súa như vậy." Nàng khẽ quay đầu đi, khóe miệng lại không nhịn được mà nhếch lên.
Ngụy Vĩnh Khánh cấp thiết nói: "Tôi đây đều là lời thật lòng, U Lạc Thi, tôi thực sự rất để tâm đến cậu. Tôi muốn sau này đều có thể ở bên cạnh cậu như thế này." Hai tay hắn khẽ run rẩy, hiển lộ sự kích động trong lòng.
U Lạc Thi khẽ giọng nói: "Nhưng mà, tôi không biết đây có phải là thích hay không." Ánh mắt nàng tràn đầy sự mê mang và xoắn xuýt.
"Đinh linh linh..." Tiếng chuông vào học đột nhiên vang lên, tựa như một chậu nước lạnh dội xuống, đ.á.n.h gãy những lời chưa nói hết của Ngụy Vĩnh Khánh.
Hai người nhìn nhau một cái, vội vàng thu dọn đồ đạc chạy về phía giáo thất.
Trong giờ học, Ngụy Vĩnh Khánh tâm thần bất định, trong não hải không ngừng hiện ra màn ở thư viện cùng U Lạc Thi. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rải trên mặt bàn học của hắn, hắn lại không tâm trí đâu mà cảm nhận sự ấm áp này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạn cùng bàn chạm vào hắn, "Nghĩ gì thế? Thầy giáo nhìn cậu mấy lần rồi đấy." Giọng của bạn cùng bàn mang theo một tia bất mãn.
Ngụy Vĩnh Khánh hồi thần lại, "Không, không có gì." Ánh mắt hắn né tránh, không dám nhìn thẳng vào bạn cùng bàn.
Bạn cùng bàn trêu chọc: "Có phải đang nghĩ đến U Lạc Thi không? Nhìn cái bộ dạng hồn xiêu phách lạc của cậu kìa, thích thì đi tỏ tình đi chứ." Trên mặt bạn cùng bàn mang theo nụ cười xấu xa.
Ngụy Vĩnh Khánh vội vàng phủ nhận: "Đừng nói lung tung, đừng ảnh hưởng tôi nghe giảng." Tim hắn đập nhanh, sợ bị người ta nhìn thấu tâm tư.
Mà U Lạc Thi cũng thỉnh thoảng thất thần, trong lòng nghĩ về dáng vẻ muốn nói lại thôi kia của Ngụy Vĩnh Khánh. Cây b.út trong tay nàng vô thức vẽ loạn trên vở.
Bạn thân nhỏ giọng hỏi: "Cậu sao thế? Tâm thần không yên vậy." Trong ánh mắt bạn thân tràn đầy sự quan thiết.
U Lạc Thi lắc đầu: "Không sao, chỉ là hơi rối chút thôi." Lông mày nàng khẽ nhíu, ánh mắt lộ ra một tia phiền não.
Bạn thân hiếu kỳ nói: "Có phải vì Ngụy Vĩnh Khánh không? Tôi thấy cậu ta khá để tâm đến cậu đấy." Bạn thân sát lại gần nàng, hạ thấp giọng.
U Lạc Thi vội vàng nói: "Đừng nói bừa, chúng ta chỉ là bạn học bình thường thôi." Giọng nói của nàng có chút dồn dập, trên mặt lại hiện lên rặng mây hồng.
Sau giờ học, Ngụy Vĩnh Khánh tìm đến U Lạc Thi.
"Vừa nãy ở thư viện, tôi muốn nói là, hình như tôi đã có cảm giác khác biệt đối với cậu." Ngụy Vĩnh Khánh cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói ra lời trong lòng, ánh mắt hắn kiên định.
Mặt U Lạc Thi tức khắc đỏ bừng, thấp giọng nói: "Tôi cũng vậy... mỗi lần thấy cậu, trong lòng đều có một loại cảm giác đặc biệt. Nhưng tôi sợ đây chỉ là ảo giác nhất thời." Hai tay nàng siết c.h.ặ.t góc áo, có chút khẩn trương.
Ngụy Vĩnh Khánh hưng phấn nói: "Vậy điều này có phải minh chứng rằng chúng ta... chúng ta có thể tiến thêm một bước không? Ví dụ như dành nhiều thời gian ở bên nhau hơn, tìm hiểu nhau nhiều hơn." Trên mặt hắn rạng rỡ nụ cười mong đợi.
U Lạc Thi vội vàng ngắt lời hắn, "Ái chà, đừng nói lung tung, chúng ta cứ tập trung tinh lực vào việc học đã. Bây giờ vẫn chưa phải lúc." Ánh mắt nàng lộ ra một tia do dự.
Ngụy Vĩnh Khánh có chút thất lạc, nhưng vẫn nói: "Được thôi, nhưng tôi sẽ luôn chờ đợi cậu, bất kể bao lâu. Tôi sẽ nỗ lực khiến bản thân trở nên tốt hơn." Ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm.
U Lạc Thi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vậy cậu đừng có chờ đến mức mất kiên nhẫn đấy." Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, mang theo một tia ý cười khó lòng nhận ra.
Ngụy Vĩnh Khánh kiên định nói: "Tuyệt đối không có chuyện đó, tôi tin rằng chúng ta sẽ có một tương lai tốt đẹp." Ánh mắt hắn hướng về phía xa, dường như đã nhìn thấy ngày mai tươi sáng của bọn họ.
Từ đó về sau, quan hệ giữa bọn họ dường như trở nên vi diệu hơn, một loại tình tố m.ô.n.g lung mà tốt đẹp lặng lẽ sinh trưởng trong lòng bọn họ, giống như hạt giống trong mùa xuân, đang chờ đợi khoảnh khắc phá đất đ.â.m chồi.