Một ngày mới bắt đầu, ánh nắng vẫn chan hòa khắp mọi ngõ ngách của sân trường, những tia sáng vàng óng tựa như một mạng nhện dày đặc, nhưng lại chẳng thể sưởi ấm được trái tim đang thất vọng của Ngụy Vĩnh Khánh. Anh ôm theo một chút hy vọng, ánh mắt lóe lên tia sáng vừa căng thẳng vừa mong đợi, một lần nữa tìm cơ hội để bắt chuyện với U Lạc Thi.
Trong giờ nghỉ giải lao, Ngụy Vĩnh Khánh thấy U Lạc Thi đang đứng một mình bên cửa sổ hành lang. Cô mặc bộ đồng phục váy màu xanh nhạt, vạt váy khẽ lay động theo gió, tựa như một đóa hoa diên vĩ xanh thẫm u buồn. Mái tóc đen nhánh như thác đổ mềm mại xõa trên vai, vài sợi tóc khẽ bay trong gió nhẹ. Góc nghiêng của cô tinh tế và xinh đẹp, làn da trắng ngần mịn màng như ngọc dương chỉ, hàng mi dài khẽ rung động, trong ánh mắt lộ ra một nỗi cô độc khó diễn tả bằng lời.
Ngụy Vĩnh Khánh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm bước tới. Bước chân anh có chút do dự, đôi bàn tay không tự giác được mà nắm c.h.ặ.t rồi lại buông ra.
"U Lạc Thi, hôm nay em thế nào?" Ngụy Vĩnh Khánh cố gắng để giọng nói của mình nghe thật thoải mái vui vẻ, trên mặt nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên.
U Lạc Thi quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn anh một cái. Ánh mắt cô băng giá như sao lạnh, đôi môi mím nhẹ, ngữ điệu lãnh đạm nói: "Đừng đến làm phiền tôi."
Ngụy Vĩnh Khánh sững người một lát, vội vàng nói: "Anh chỉ là muốn quan tâm em thôi, không có ý gì khác. Có phải em đang có chuyện gì phiền lòng không, nói ra có lẽ sẽ thấy khá hơn. Biết đâu anh có thể giúp em đưa ra vài ý kiến đấy." Ánh mắt anh tràn đầy vẻ quan tâm, đôi mày khẽ nhíu lại.
U Lạc Thi cau mày, trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng qua một tia mất kiên nhẫn, đáp lại: "Không cần anh quan tâm, cũng đừng dò hỏi chuyện của tôi. Tự tôi có thể giải quyết được."
Ngụy Vĩnh Khánh nở một nụ cười khổ, khóe môi mang theo vài phần bất lực, nói: "Dù là nói với anh vài câu thôi cũng được mà, coi như là để giải khuây. Em cứ mãi giữ trong lòng một mình như thế, khó chịu biết bao." Giọng nói của anh mang theo một chút khẩn cầu.
U Lạc Thi mất kiên nhẫn nói: "Không có gì để nói với anh cả, đừng có tự chuốc lấy nhục. Sao anh lại phiền phức thế không biết!" Giọng cô cao lên vài phần, mang theo sự chán ghét rõ rệt.
Câu trả lời ngắn gọn mà lạnh lùng này tựa như một gáo nước lạnh, vô tình dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng Ngụy Vĩnh Khánh. Nụ cười trên mặt anh lập tức đóng băng, trong ánh mắt loé lên tia đau đớn và thất vọng, tựa như một con thú nhỏ bị thương.
Tuy nhiên, Ngụy Vĩnh Khánh không vì thế mà nản lòng. Anh thầm tự nhủ trong lòng: "Có lẽ cô ấy chỉ là chưa hiểu rõ mình thôi, cần thêm chút kiên nhẫn nữa, nhất định sẽ có cơ hội." Anh thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tự cổ vũ bản thân.
Trong giờ học, Ngụy Vĩnh Khánh có chút tâm bất biến, ánh mắt lơ đãng. Lúc thì anh nhìn bảng đen ngẩn người, lúc lại cúi đầu mân mê cây b.út trong tay. Trong đầu liên tục hiện lên ánh mắt lạnh lùng và những lời từ chối của U Lạc Thi, tâm trạng giống như bị một tảng đá lớn đè nặng.
Cùng bàn Lưu Hạo dùng khuỷu tay hích vào anh, nhỏ giọng nói: "Hôm nay cậu sao thế? Hồn siêu phách lạc vậy." Khuôn mặt Lưu Hạo viết đầy vẻ nghi hoặc, ánh mắt lộ vẻ quan tâm.
Ngụy Vĩnh Khánh lắc đầu, cười khổ nói: "Không có gì, chỉ là vấp phải đinh thôi." Giọng nói của anh trầm xuống đầy chán nản.
Sơn Tam
Lưu Hạo tò mò hỏi: "Đinh gì? Kể tớ nghe xem nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngụy Vĩnh Khánh thở dài nói: "Tôi muốn làm bạn với U Lạc Thi, nhưng cô ấy cứ luôn từ chối tôi, đối xử với tôi đặc biệt lạnh lùng. Lần nào tôi vừa mở miệng là cô ấy lại chặn họng." Trong ánh mắt anh tràn đầy vẻ bất lực và thất vọng.
Lưu Hạo kinh ngạc nói: "Cô ấy à, nghe nói tính tình cô ấy trước giờ đều rất cô độc, không dễ gần đâu, cậu đừng có tự tìm khổ vào thân. Theo tớ thấy cậu nên bỏ cuộc đi." Lưu Hạo cau mày, vẻ mặt nghiêm túc khuyên nhủ.
Ngụy Vĩnh Khánh kiên định nói: "Tôi không tin cô ấy luôn như vậy, tôi nghĩ cô ấy chắc chắn có nguyên nhân của riêng mình, tôi muốn tìm hiểu cô ấy nhiều hơn. Tôi không muốn từ bỏ dễ dàng như thế." Trong ánh mắt anh lấp lánh tia sáng kiên định, ngữ điệu quyết tâm.
Lưu Hạo bĩu môi nói: "Cậu đúng là chấp nhất thật đấy, nhưng cẩn thận kẻo bị thương. Cái tính khí đó của cô ấy, người bình thường không chịu nổi đâu."
Ngụy Vĩnh Khánh mỉm cười nói: "Không sao, chút trắc trở này thấm vào đâu. Tôi tin rằng sẽ có một ngày cô ấy nhìn thấy được chân tình của tôi." Nụ cười của anh mang theo một chút bướng bỉnh và không chịu khuất phục.
Sau khi tan học, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ sân trường. Ngụy Vĩnh Khánh nhìn theo bóng lưng rời đi của U Lạc Thi, thân hình mảnh mai ấy trong ráng chiều hiện lên vẻ cô đơn. Anh thầm hạ quyết tâm: "Dù có phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ." Ánh mắt anh kiên định và cố chấp, dường như đang bùng cháy một ngọn lửa vĩnh viễn không tắt.
Vài ngày sau, trong thư viện yên tĩnh của trường, không khí phảng phất hương thơm nhàn nhạt của mực sách. Ngụy Vĩnh Khánh lại bắt gặp U Lạc Thi.
Anh bước tới nhẹ nhàng nói: "Thật khéo quá, em cũng đến mượn sách à." Giọng anh dịu dàng, mang theo một chút kinh ngạc vui mừng.
U Lạc Thi đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn anh một cái, tự mình đi qua đi lại giữa các giá sách, ánh mắt tập trung tìm kiếm sách.
Ngụy Vĩnh Khánh tiếp lời: "Gần đây anh có xem một cuốn sách đặc biệt thú vị tên là 'Người đua diều', giới thiệu cho em nhé? Câu chuyện trong đó vô cùng cảm động." Ánh mắt anh tràn đầy mong đợi, hy vọng có thể gợi lên sự hứng thú của cô.
U Lạc Thi lạnh lùng trả lời: "Không hứng thú. Đừng có lải nhải bên tai tôi." Biểu cảm của cô vô cảm, động tác trên tay không có chút dừng lại.
Ngụy Vĩnh Khánh lúng túng cười cười: "Vậy được rồi, đợi khi nào em có hứng thú rồi nói sau. Nhưng cuốn sách này thực sự rất hay, có lẽ sẽ khiến tâm trạng em tốt hơn một chút." Nụ cười của anh có chút cứng nhắc, nhưng vẫn giữ được vẻ lịch sự.
U Lạc Thi hừ lạnh một tiếng: "Tâm trạng của tôi không cần anh phải nhọc lòng."
Ngụy Vĩnh Khánh bất lực nhún vai: "Được thôi, vậy em cứ thong thả tìm sách." Trong ánh mắt anh thoáng qua một tia thất vọng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ kiên định.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, Ngụy Vĩnh Khánh vẫn không ngừng cố gắng giao tiếp với U Lạc Thi, mặc dù lần nào cũng chỉ nhận lại sự từ chối lạnh lùng của cô, nhưng ngọn lửa trong lòng anh vẫn chưa từng dập tắt.