Nhiều năm sau, Ngụy Vĩnh Khánh tình cờ gặp lại U Lạc Thi trên đường phố.
Đó là một buổi chiều mưa phùn lất phất, bầu trời bị mây đen bao phủ, những sợi mưa li ti như rèm châu trút xuống.
Trên đường phố tràn ngập hơi ẩm ướt, người đi đường vội vã rảo bước, gấp gáp tìm nơi trú mưa.
Ngụy Vĩnh Khánh cầm một chiếc ô màu đen, đang sải bước nhanh trên con phố sầm uất.
Anh mặc một bộ âu phục thẳng thớm, cà vạt thắt tỉ mỉ không chút cẩu thả, nhưng trên mặt lại mang theo vài phần mệt mỏi.
Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt anh.
Là U Lạc Thi! Cô đang đứng trước cửa một quán cà phê, ánh mắt có chút mờ mịt nhìn màn mưa.
Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng đơn giản, gấu váy bị nước mưa làm ướt một chút, vài lọn tóc dính vào gò má hơi tái nhợt của cô, càng lộ vẻ mỏng manh đáng thương.
Trong ánh mắt cô toát lên sự bất lực và tang thương, dường như đã trải qua vô số phong ba bão táp.
Nhịp tim Ngụy Vĩnh Khánh tăng tốc trong nháy mắt, anh do dự một chút, rồi vẫn không tự chủ được mà bước tới.
"U Lạc Thi? Có thật là em không?" Giọng anh mang theo một tia không chắc chắn và sự kích động khó giấu, chiếc ô trong tay khẽ run rẩy.
U Lạc Thi quay đầu lại, trên mặt đầu tiên là lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó nở một nụ cười ấm áp nhưng lại thoáng chút chua xót.
"Ngụy Vĩnh Khánh! Lâu rồi không gặp.
Không ngờ lại gặp anh ở đây."
Ngụy Vĩnh Khánh bùi ngùi nói: "Đúng vậy, thời gian trôi qua nhanh thật.
Từ cấp ba chúng ta đã là bạn tốt, những ngày tháng cùng nhau ấy dường như vẫn còn hiện ra trước mắt.
Những năm qua em sống có tốt không?" Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm và đau lòng.
U Lạc Thi khẽ thở dài, lông mày hơi nhíu lại: "Haizz, không tốt lắm.
Anh còn nhớ lần t.a.i n.ạ.n đó không? Bố em đột nhiên lâm bệnh, trong nhà mất đi nguồn kinh tế, em đành phải bỏ học ra ngoài đi làm.
Lúc đó, cảm giác như bầu trời sụp đổ vậy." Giọng cô có chút run rẩy, hai tay vô thức nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo.
Ngụy Vĩnh Khánh xót xa nói: "Anh biết chuyện đó đối với em quá khó khăn, lúc ấy anh cũng muốn giúp em, nhưng bản thân lại chẳng có năng lực gì.
Nhìn em rời khỏi trường học, trong lòng anh đặc biệt khó chịu." Trong mắt anh đầy vẻ áy náy và bất lực.
U Lạc Thi cười bất lực, cố gắng để bản thân trông có vẻ kiên cường: "Đều là số mệnh cả, có điều em cũng nỗ lực vượt qua rồi.
Còn anh thì sao?"
Ngụy Vĩnh Khánh mỉm cười trả lời: "Anh cũng không tệ, sự nghiệp coi như thuận lợi, chỉ là thường xuyên nhớ lại từng chút từng chút chuyện quá khứ của chúng ta, những ngày tháng cùng nhau phấn đấu, cùng nhau cười đùa ấy, thực sự rất đẹp.
Thật ra, sau khi đạt được một số thành tích trong sự nghiệp, anh lại càng hoài niệm chúng ta của ngày xưa đơn thuần và vui vẻ." Ánh mắt anh trở nên nhu hòa và tràn đầy hoài niệm.
Trong mắt U Lạc Thi thoáng qua một tia nhớ nhung: "Những ngày tháng đó quả thực khiến người ta khó quên.
Có điều, con người luôn phải nhìn về phía trước.
Chỉ là đôi khi đi về phía trước quá vội vàng, đều quên mất sơ tâm của chính mình." Ánh mắt cô có chút mơ màng, dường như đang chìm vào hồi ức.
Ngụy Vĩnh Khánh nói tiếp: "Đúng rồi, hiện tại em còn làm ở chỗ làm thuê cũ không?"
U Lạc Thi lắc đầu, nhẹ nhàng vén tóc mai ra sau tai: "Sớm đã không làm nữa rồi, đổi mấy công việc, vẫn luôn tìm kiếm hướng đi phù hợp hơn với mình.
Nhưng quá trình này chẳng dễ dàng gì, mỗi lần đổi việc đều phải thích ứng lại với môi trường mới và đồng nghiệp mới, thực sự rất mệt mỏi.
Đôi khi, cảm giác bản thân giống như một cánh bèo trôi, phiêu bạt không nơi nương tựa."
Ngụy Vĩnh Khánh gật đầu, đăm chiêu nói: "Hóa ra là vậy, thế bây giờ em đã tìm được thứ mình muốn chưa?"
U Lạc Thi trầm mặc giây lát, trong mắt thoáng qua một tia mờ mịt: "Vẫn đang nỗ lực thôi, nhưng em tin rồi sẽ tìm được.
Đôi khi cũng cảm thấy mờ mịt và mệt mỏi, nhưng vẫn phải kiên trì tiếp.
Còn anh? Sự nghiệp thuận lợi như vậy, chắc là không có phiền não gì chứ?"
Ngụy Vĩnh Khánh cười khổ nói: "Sao có thể không có phiền não chứ, áp lực cạnh tranh trong công việc cũng rất lớn, hơn nữa thường xuyên bận đến mức không có thời gian chăm sóc cuộc sống của chính mình.
Có những lúc đêm khuya về đến nhà, đối mặt với căn phòng trống rỗng, trong lòng cũng cảm thấy rất cô đơn.
Cảm giác cô độc đó, giống như thủy triều lạnh lẽo, từ từ nhấn chìm anh."
U Lạc Thi an ủi: "Nhưng ít nhất anh đã đạt được thành tích trong sự nghiệp, điều này đã không dễ dàng gì rồi.
Có lẽ đợi anh ổn định hơn một chút, là có thể cân bằng tốt giữa công việc và cuộc sống thôi."
Ngụy Vĩnh Khánh nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt kiên định và thâm tình: "Thực ra, thành công của sự nghiệp cũng không bù đắp được một số khoảng trống trong nội tâm.
Anh thường xuyên nghĩ, nếu như lúc đầu chúng ta có thể luôn ở bên nhau, hỗ trợ và bầu bạn với nhau, có lẽ bây giờ sẽ là một khung cảnh khác."
Ánh mắt U Lạc Thi có chút tránh né, không dám nhìn thẳng vào mắt anh: "Chuyện quá khứ đều đã qua rồi, chúng ta vẫn là nên trân trọng hiện tại."
Ngụy Vĩnh Khánh cấp thiết nói: "Nhưng anh chưa từng quên em, những năm qua anh cũng vẫn luôn nghe ngóng tin tức của em.
Mỗi lần nghe được một chút tin tức về em, tim anh đều rung động."
U Lạc Thi kinh ngạc ngẩng đầu lên, trong mắt lấp lánh ánh lệ: "Thật sao?"
Ngụy Vĩnh Khánh dùng sức gật đầu: "Đương nhiên là thật, anh biết bây giờ nói những lời này có thể hơi đột ngột, nhưng anh không muốn bỏ lỡ em thêm nữa.
Bao nhiêu năm nay, trong lòng anh vẫn luôn có vị trí của em."
Hai người cứ thế nhìn nhau, thời gian dường như quay ngược tại khoảnh khắc này, ký ức như thủy triều ùa về.
Kể từ lần trùng phùng trên phố đó, liên lạc giữa Ngụy Vĩnh Khánh và U Lạc Thi dần dần nhiều lên.
Ngụy Vĩnh Khánh thường xuyên hẹn U Lạc Thi cùng ăn cơm, xem phim, cố gắng bù đắp lại khoảng thời gian đã mất trong quá khứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi lần gặp mặt, họ đều có những câu chuyện nói mãi không hết, chia sẻ hỉ nộ ái ố của nhau.
Vào một đêm ấm áp, họ bước vào một nhà hàng tràn ngập bầu không khí lãng mạn.
Trong nhà hàng ánh đèn nhu hòa như lớp voan mỏng, tiếng nhạc du dương tựa dòng nước róc rách, nhẹ nhàng bao quanh từng góc nhỏ.
Ngụy Vĩnh Khánh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt cắt may khéo léo, càng tôn lên vẻ anh tuấn đĩnh đạc của anh.
Ánh mắt anh luôn dừng lại trên người U Lạc Thi, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng và mong đợi.
U Lạc Thi thì mặc một chiếc váy liền màu tím nhạt, tà váy khẽ đung đưa, tựa như một đóa violet đang nở rộ.
Mái tóc dài của cô rủ xuống vai như thác nước, vài lọn tóc lấp lánh ánh sáng mê người dưới ánh đèn.
Lúc này, trên mặt cô vương một tầng ửng hồng nhàn nhạt, tựa như đám mây được ánh ráng chiều chiếu rọi.
Ngụy Vĩnh Khánh nhìn U Lạc Thi, ánh mắt tràn đầy nhu tình.
"Lạc Thi, anh muốn em biết rằng, bất kể quá khứ đã xảy ra chuyện gì, anh đều hy vọng có thể luôn bầu bạn bên em trong những ngày tháng tương lai.
Những ngày này liên lạc lại với em, anh cảm thấy bản thân dường như đã tìm lại được mảnh ghép còn thiếu trong cuộc sống.
Em biết không? Mỗi ngày tỉnh dậy nghĩ đến việc có thể trò chuyện cùng em, công việc của anh đều tràn đầy động lực.
Anh thậm chí sẽ nhớ đến nụ cười của em, nhớ đến từng chút từng chút chuyện xưa của chúng ta trong những lúc nghỉ ngơi giữa giờ làm việc.
Những hồi ức đó giống như ánh mặt trời ấm áp, soi sáng cuộc sống khô khan của anh." Anh chân thành nói, lúc nói chuyện, hai tay anh vô thức khẽ run rẩy, thể hiện sự căng thẳng và kích động trong lòng.
Trong lòng U Lạc Thi dâng lên một tia cảm động, nhưng lại có chút do dự.
Ánh mắt cô lấp lóe bất định, không dám nhìn thẳng vào Ngụy Vĩnh Khánh.
"Vĩnh Khánh, em không biết chúng ta liệu có thể quay lại quá khứ hay không.
Dù sao đã nhiều năm trôi qua như vậy, chúng ta đều thay đổi rất nhiều.
Hơn nữa, em cảm thấy bản thân hiện tại không đủ tốt, không xứng với sự quan tâm của anh.
Em không có công việc ổn định, cũng không có năng lực xuất chúng.
Em thường xuyên cảm thấy bản thân đang vùng vẫy trong vòng xoáy cuộc đời, không tìm thấy phương hướng."
Ngụy Vĩnh Khánh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ngữ khí kiên định.
Ánh mắt anh sáng rực như đuốc, dường như có thể xuyên thấu sự bất an trong lòng U Lạc Thi.
"Chúng ta không nhất định phải quay lại quá khứ, mà là cùng nhau đi tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Anh biết những năm qua em đã chịu nhiều khổ cực, sau này hãy để anh chăm sóc em, che mưa chắn gió cho em.
Bất kể em biến thành thế nào, trong lòng anh em mãi mãi là trân quý nhất.
Em vì gia đình mà bỏ học, nỗ lực làm việc, sự kiên cường và gánh vác này khiến anh càng thêm trân trọng em.
Mỗi khi anh nghĩ đến tất cả những gì em đã trải qua, tim anh đều thấy đau."
U Lạc Thi nhẹ nhàng rút tay về, cúi đầu nói: "Nhưng mà, công việc hiện tại của em không ổn định, cuộc sống cũng rối tung rối mù, em sợ sẽ trở thành gánh nặng của anh.
Em không muốn liên lụy anh.
Hơn nữa, em đối với chuyện tình cảm cũng có chút sợ hãi, sợ hãi lại một lần nữa mất đi." Giọng cô mang theo một tia run rẩy, hai tay xoắn c.h.ặ.t lấy tà váy, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Ngụy Vĩnh Khánh vội vàng nói: "Sao em có thể là gánh nặng được chứ? Trong lòng anh, em vẫn luôn là U Lạc Thi dũng cảm kiên cường đó.
Em đã vì gia đình bỏ ra nhiều như vậy, bây giờ đến lượt anh bỏ ra vì em.
Anh tin rằng chỉ cần chúng ta cùng nhau nỗ lực, khó khăn gì cũng có thể khắc phục.
Hơn nữa, anh cũng muốn cùng em san sẻ áp lực cuộc sống, cùng nhau tạo dựng tương lai tốt đẹp.
Em nói em sợ lại mất đi, nhưng nếu vì sợ hãi mà không dám thử, chẳng phải càng tiếc nuối hơn sao? Anh không muốn để em bỏ lỡ hạnh phúc mà chúng ta có thể có được."
U Lạc Thi ngẩng đầu, trong mắt ngấn lệ.
Ánh lệ đó lấp lánh dưới ánh đèn, giống như những ngôi sao rực rỡ trên bầu trời đêm.
"Vĩnh Khánh, em thực sự rất cảm động, nhưng em cần thời gian suy nghĩ.
Em không muốn vì sự kích động nhất thời mà đưa ra quyết định sai lầm.
Dù sao tình cảm không phải là chuyện đơn giản, em cần nghĩ rõ ràng nội tâm của mình.
Em sợ lại bị tổn thương, sợ đi vào vết xe đổ."
Ngụy Vĩnh Khánh gật đầu, mỉm cười nói: "Được, anh đợi em, bất kể bao lâu anh cũng nguyện ý đợi.
Anh sẽ dùng hành động chứng minh chân tâm của mình, để em tin rằng chúng ta ở bên nhau sẽ hạnh phúc.
Anh sẽ cho em sự ủng hộ khi em cần, cho em sự chỉ dẫn khi em mờ mịt.
Anh sẽ để em cảm nhận được sự kiên định và chấp nhất của anh."
Sơn Tam
U Lạc Thi c.ắ.n môi: "Vĩnh Khánh, cảm ơn sự thấu hiểu của anh.
Thực ra trong lòng em cũng rất mâu thuẫn, một mặt em sợ lại bị tổn thương, mặt khác em lại khát khao có thể có một chỗ dựa.
Em sợ tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ, sau khi tỉnh lại thì chẳng còn gì cả." Trong ánh mắt cô tràn đầy mâu thuẫn và bất an.
Ngụy Vĩnh Khánh thâm tình nhìn cô: "Lạc Thi, đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, cho em đủ cảm giác an toàn.
Anh sẽ dùng thời gian và hành động để chứng minh, đây không phải là mơ, mà là tương lai chân thực.
Em tin anh không?" Giọng anh trầm thấp và đầy từ tính, dường như có một loại ma lực, có thể an ủi tâm hồn bất an của U Lạc Thi.
U Lạc Thi do dự một chút, khẽ gật đầu: "Vâng, em nguyện ý thử tin tưởng anh." Trên mặt cô cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười, tuy rất nhạt, nhưng lại như tia nắng đầu tiên của mùa xuân, mang đến hy vọng và sự ấm áp.