Thanh Xuân Ngọt Ngào Và Cay Đắng

Chương 36: Kiên trì trong nghịch cảnh



Trải qua một khoảng thời gian liều mạng làm việc bất kể ngày đêm, cuối cùng U Lạc Thi cũng tìm ra phương pháp then chốt để bù đắp sai lầm của dự án.

Những ngày đó, cả người cô tiều tụy đi nhiều, đôi mắt vốn sáng ngời giờ vằn đầy tia m.á.u, nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng kiên định.

Phương án của cô không chỉ giải quyết được vấn đề hóc b.úa trước mắt mà còn mở ra con đường hoàn toàn mới cho dự án, mang lại vô vàn khả năng.

Trong phòng họp rộng rãi sáng sủa của công ty, U Lạc Thi mặc bộ đồ công sở giản dị, có chút căng thẳng đứng trước màn hình lớn, trình bày chi tiết phương án của mình.

Giọng cô tuy hơi run, nhưng từng chữ đều tràn đầy sự tự tin và kiên định.

Đồng nghiệp Tiểu Trương ngồi bên bàn họp, mắt sáng lên, không kìm được nói: "Ý tưởng này mới mẻ đấy, chưa biết chừng làm được thật."

Đồng nghiệp Tiểu Lý cũng phụ họa theo, hưng phấn khua cây b.út trong tay: "Đúng thế, cảm giác như mang lại sức sống mới cho dự án vậy."

Đồng nghiệp Tiểu Vương lại nhíu mày, đưa ra thắc mắc: "Nhưng làm thế này liệu chi phí có cao quá không?"

U Lạc Thi vội hít sâu một hơi, để bản thân trấn tĩnh lại, kiên nhẫn giải thích: "Không đâu anh Vương.

Tôi đã hạch toán chi phí chi tiết rồi, vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.

Hơn nữa nhìn về lâu dài, sự đầu tư thế này sẽ mang lại lợi nhuận lớn hơn."

Đồng nghiệp Tiểu Triệu tiếp lời: "Vậy trong quá trình thực hiện, làm sao đảm bảo sự kết nối giữa các khâu không xảy ra vấn đề?"

Hai tay U Lạc Thi khẽ nắm c.h.ặ.t, đáp lại: "Chị Triệu, phương diện này tôi cũng đã cân nhắc rồi.

Chúng ta sẽ xây dựng quy trình chi tiết và cơ chế giám sát, đảm bảo mỗi khâu đều có người chịu trách nhiệm và theo dõi."

Cô nói tiếp: "Thông qua việc điều tra và phân tích sâu về thị trường, tôi cho rằng chúng ta có thể áp dụng chiến lược như sau..."

Sau khi cuộc họp kết thúc, cấp trên gọi riêng U Lạc Thi vào văn phòng.

Cấp trên ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, biểu cảm nghiêm túc nhưng trong ánh mắt để lộ một tia hài lòng, nói: "Lần này cô thể hiện không tồi, coi như bù đắp được lỗi lầm trước đó.

Nhưng hãy nhớ, sau này làm việc không được qua loa như vậy nữa.

Có điều lần này nghĩ ra được phương án tốt thế này, cũng xem như là lấy công chuộc tội."

U Lạc Thi vội vàng gật đầu, trên trán lấm tấm mồ hôi mịn, nói: "Cảm ơn lãnh đạo, tôi nhất định sẽ cẩn trọng hơn.

Lần này thực sự là do tôi sơ suất, sau này tôi sẽ thỉnh giáo ngài nhiều hơn, học tập các đồng nghiệp nhiều hơn.

Thưa lãnh đạo, ngài cảm thấy phương án này của tôi còn chỗ nào cần cải thiện không ạ?"

Cấp trên hơi suy tư một chút, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn: "Nhìn tổng thể thì đã rất ổn rồi, chỉ là về chi tiết thực thi cần hoàn thiện thêm một chút.

Ví dụ như việc kiểm soát các mốc thời gian, còn cả phân công nhân sự, đều phải rõ ràng hơn.

Ngoài ra, đối với những rủi ro có thể xuất hiện, cần phải có phương án dự phòng."

U Lạc Thi nghiêm túc lắng nghe, tay cầm sổ tay ghi chép nhanh thoăn thoắt, nói: "Tôi hiểu rồi thưa lãnh đạo, tôi sẽ sửa đổi hoàn thiện ngay lập tức.

Còn nữa ạ, trong quá trình thực hiện nếu gặp vấn đề nan giải, vẫn mong ngài chỉ điểm thêm cho tôi."

Cấp trên khẽ gật đầu, dựa vào lưng ghế nói: "Ừ, biết thế là tốt.

Làm cho tốt vào, còn không gian thăng tiến rất lớn đấy."

Mà Ngụy Vĩnh Khánh cũng đang dõi theo từng cử chỉ hành động của U Lạc Thi, thấy cô có thể khắc phục khó khăn, trong lòng không khỏi cảm thấy vui mừng thay cho cô.

Anh tìm thấy U Lạc Thi ở hành lang công ty, mỉm cười nói: "Không tồi nha, phương án lần này rất có ý tưởng."

U Lạc Thi cười có chút ngại ngùng, hai má hơi ửng đỏ: "Cảm ơn Giám đốc Ngụy khích lệ, tôi cũng tốn khá nhiều công sức.

Nếu không phải mọi người góp ý cho tôi nhiều như vậy, tôi cũng không nghĩ ra được hoàn thiện thế này."

Ngụy Vĩnh Khánh vỗ vỗ vai cô, thấm thía nói: "Tiếp tục duy trì, tôi tin cô có thể làm tốt hơn nữa.

Tiếp theo còn có nhiệm vụ quan trọng hơn đang đợi cô đấy."

Ánh mắt U Lạc Thi kiên định, tràn đầy cảm kích nhìn Ngụy Vĩnh Khánh: "Giám đốc Ngụy, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài.

Có điều Giám đốc Ngụy, ngài có thể cho tôi thêm chút chỉ đạo không? Ví dụ như làm thế nào để điều phối tài nguyên đội nhóm tốt hơn."

Ngụy Vĩnh Khánh kiên nhẫn nói: "Về phương diện này à, cô phải giao tiếp nhiều hơn với đồng nghiệp, hiểu rõ ưu thế và sở trường của họ, phân công nhiệm vụ hợp lý.

Đồng thời, cũng phải lắng nghe ý kiến của mọi người nhiều hơn, sức mạnh của tập thể là vô tận."

U Lạc Thi gật đầu thật mạnh: "Vâng, tôi nhớ rồi, Giám đốc Ngụy."

Kể từ sau khi U Lạc Thi thể hiện năng lực của mình trong dự án, sự tán thưởng của Ngụy Vĩnh Khánh dành cho cô càng thêm sâu sắc, sự yêu thích tận đáy lòng kia cũng như dây leo ngày xuân, lặng lẽ lan tràn sinh trưởng.

Tuy nhiên, nội tâm Ngụy Vĩnh Khánh lại rơi vào vòng xoáy của sự giằng xé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh biết rõ U Lạc Thi là cô gái có lòng tự trọng cực cao, sự phòng bị dựng lên như con nhím ấy khiến mỗi bước đi của anh đều phải cẩn trọng từng li từng tí.

Hôm nay, Ngụy Vĩnh Khánh ngồi trong văn phòng rộng lớn, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên người anh, nhưng anh lại chẳng có tâm trạng tận hưởng sự ấm áp này.

Anh nhíu c.h.ặ.t mày, trong tay nắm c.h.ặ.t bản báo cáo đ.á.n.h giá công việc của U Lạc Thi, đi đi lại lại trong văn phòng to lớn.

Anh thầm nghĩ: "Mình rốt cuộc nên làm thế nào? Mình thích cô ấy, muốn cô ấy sống tốt hơn, nhưng lại sợ sự giúp đỡ của mình sẽ khiến cô ấy hiểu lầm, tưởng rằng mình đang thương hại cô ấy hoặc có mục đích gì khác."

Lúc này, trợ lý Tiểu Dương nhẹ nhàng gõ cửa bước vào.

Tiểu Dương là một người trẻ tuổi lanh lợi, đôi mắt toát lên vẻ thông minh.

Cậu ta nói: "Giám đốc Ngụy, đây là tài liệu ngài cần."

Ngụy Vĩnh Khánh lơ đãng đáp một tiếng: "Ừ, để đó đi."

Tiểu Dương nhạy bén nhận ra sự khác thường của ông chủ, cậu ta cẩn thận hỏi: "Giám đốc Ngụy, ngài có chuyện gì phiền lòng sao? Thấy ngài cứ đi đi lại lại mãi, lông mày nhíu c.h.ặ.t cả lại rồi, trên trán cũng toát mồ hôi rồi kìa."

Ngụy Vĩnh Khánh do dự một chút, thở dài nói: "Cũng không có gì, chỉ là về sự phát triển của một nhân viên, tôi muốn giúp cô ấy, lại sợ phương thức không đúng."

Tiểu Dương tò mò hỏi: "Là U Lạc Thi sao?"

Sơn Tam

Ngụy Vĩnh Khánh có chút kinh ngạc, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn: "Sao cậu biết?"

Tiểu Dương cười cười, lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu: "Mọi người đều nhìn ra được ngài khá quan tâm đến cô ấy.

Hơn nữa dạo này ngài thường xuyên nhắc đến tên cô ấy.

Giám đốc Ngụy, có phải ngài thích người ta rồi không?"

Ngụy Vĩnh Khánh vội vàng phủ nhận, trên mặt dâng lên một tia đỏ ửng: "Đừng nói linh tinh, tôi chỉ cảm thấy cô ấy có tiềm năng thôi."

Tiểu Dương trêu chọc: "Giám đốc Ngụy, ngài đừng chối nữa, thích cũng đâu phải chuyện xấu gì.

Biết đâu ngài giúp cô ấy, còn có thể tăng thêm tình cảm ấy chứ.

Ngài nhìn ngài xem, bình thường là người quyết đoán như vậy, bây giờ vì chuyện này mà xoắn xuýt thành ra thế này."

Ngụy Vĩnh Khánh bất lực nói: "Cho dù là thích, cũng phải cân nhắc cảm nhận của người ta chứ.

Cô ấy hiếu thắng như vậy, tôi sợ chữa lợn lành thành lợn què.

Nếu cô ấy cảm thấy tôi có dụng ý khác, chẳng phải là được không bù nổi mất sao."

Tiểu Dương hiến kế: "Vậy ngài có thể quan sát xem dạo này công việc của cô ấy có khó khăn gì trước, sau đó tìm một cơ hội thích hợp, lơ đãng đưa ra chút gợi ý cho cô ấy.

Ví dụ như lúc họp, giả vờ như vô tình nhắc đến một số phương pháp giải quyết vấn đề, thực chất là đang giúp cô ấy."

Ngụy Vĩnh Khánh đăm chiêu gật đầu: "Ừm, đây cũng là một cách."

Buổi tối về đến nhà, Ngụy Vĩnh Khánh ngồi một mình trong căn phòng trống trải.

Ánh trăng như nước, xuyên qua cửa sổ chiếu lên sàn nhà lạnh lẽo, càng tăng thêm vài phần cô tịch.

Anh nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, sự giằng xé trong lòng vẫn chưa được giải khai.

Anh lẩm bẩm tự nói: "Mình thực sự không muốn vì sự mạo muội của bản thân mà phá hỏng mối quan hệ hiện tại của hai đứa.

Nhưng nếu không giúp cô ấy, lại cảm thấy trong lòng không yên.

Từng nụ cười, cái nhíu mày của cô ấy cứ luẩn quẩn trong đầu mình không sao xua đi được, mình rốt cuộc nên làm thế nào cho phải đây?"

Lúc này, bạn bè gọi điện tới, trong lúc tán gẫu hỏi thăm tình hình dạo này của anh.

Ngụy Vĩnh Khánh không nhịn được thổ lộ: "Tôi gặp phải một bài toán khó, trong công ty có cô gái tôi thích, tôi muốn giúp cô ấy, nhưng không biết phải giúp thế nào."

Bạn tốt ở đầu dây bên kia hưng phấn nói: "Ây chà, thằng nhóc cậu cuối cùng cũng có người trong lòng rồi à! Vậy thì cậu cứ nói thẳng với cô ấy đi."

Ngụy Vĩnh Khánh thở dài, trong giọng nói lộ ra vẻ bất lực: "Làm gì đơn giản thế, lòng tự trọng của cô ấy cao lắm, tôi sợ trực tiếp quá sẽ khiến cô ấy phản cảm.

Cô ấy giống như một chú nai con bị thương vậy, chỉ cần lơ là một chút là sẽ chạy trốn thật xa."

Bạn tốt nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy cậu có thể bắt đầu từ những việc nhỏ, từ từ để cô ấy cảm nhận được sự quan tâm của cậu.

Ví dụ như mang cho cô ấy phần bữa sáng, hoặc lúc cô ấy tăng ca thì ở lại cùng cô ấy."

Ngụy Vĩnh Khánh nghi hoặc hỏi: "Như vậy có được không? Liệu có lộ liễu quá không? Tôi không muốn để cô ấy cảm thấy tôi đang cố tình lấy lòng."

Bạn tốt nói: "Không đâu, cậu cứ bảo là tiện đường, hoặc nói là phúc lợi của công ty, cô ấy chắc sẽ không nghĩ nhiều đâu.

Sau đó lại từ từ tiến sâu hơn, tìm cơ hội bày tỏ tâm ý của cậu."

Cúp điện thoại, Ngụy Vĩnh Khánh nằm trên giường, trằn trọc trở mình, mãi không ngủ được.

Ánh trăng chiếu rọi đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của anh, suy nghĩ của anh rối như tơ vò, cắt không đứt, gỡ càng rối.