Ngụy Vĩnh Khánh sinh ra trong một gia đình giàu có và địa vị, sản nghiệp to lớn và danh tiếng lẫy lừng của gia tộc như một ngọn núi nặng trĩu đè lên vai anh, khiến anh cảm thấy áp lực bội phần.
Anh có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, trong đôi mắt thâm thúy thường xuyên toát lên vẻ trầm tư.
Còn U Lạc Thi lại xuất thân từ một gia đình bình thường, cha mẹ đều là những người lao động chân tay, cô có khuôn mặt thanh tú như đóa sen mới nở, đôi mắt linh động luôn ánh lên vẻ dịu dàng và kiên định.
Sau khi cha mẹ Ngụy Vĩnh Khánh biết được tình cảm vi diệu giữa anh và U Lạc Thi, họ đã kịch liệt phản đối.
Trong phòng khách được trang hoàng xa hoa, cha Ngụy Vĩnh Khánh ngồi nghiêm chỉnh, lông mày nhíu c.h.ặ.t, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Vĩnh Khánh, con phải hiểu rõ thân phận và trách nhiệm của mình, gia tộc chúng ta cần một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối." Giọng ông trầm thấp và uy nghiêm, dường như không cho phép nghi ngờ.
Mẹ anh ngồi bên cạnh, mặc bộ sườn xám lộng lẫy, b.úi tóc chải chuốt tỉ mỉ không rối một sợi, phụ họa: "Đúng vậy con trai, cô gái U Lạc Thi đó sao có thể xứng với nhà chúng ta? Con nên tìm một người có thể giúp đỡ con trong sự nghiệp.
Con xem con gái nhà họ Lý kia, thích hợp biết bao.
Doanh nghiệp của cha con bé vẫn luôn hợp tác với nhà chúng ta, hai bên bắt tay nhau, đối với việc làm ăn của nhà mình chỉ có lợi.
Con đừng để tình cảm nhất thời làm mụ mẫm đầu óc." Trong mắt bà tràn đầy sự sốt sắng và lo lắng.
Ngụy Vĩnh Khánh nhíu mày, cố gắng giải thích: "Bố mẹ, con thích con người của cô ấy chứ không phải gia cảnh của cô ấy.
U Lạc Thi cô ấy nỗ lực, lương thiện, ở bên cô ấy con cảm thấy vô cùng vui vẻ và an tâm.
Con tin trong tương lai cô ấy cũng có thể ủng hộ sự nghiệp của con, tiếp thêm sức mạnh cho con." Hai tay anh vô thức nắm c.h.ặ.t, ánh mắt kiên định nhìn bố mẹ.
"Con thật hồ đồ!" Cha anh đập mạnh xuống bàn, phẫn nộ nói, "Tình cảm có mài ra ăn được không? Con phải suy nghĩ cho tương lai của gia tộc.
Việc làm ăn của nhà chúng ta cần một cuộc hôn nhân mang lại tài nguyên và quan hệ thực tế, chứ không phải cái gọi là tình yêu của con.
Tình yêu có thể giúp việc kinh doanh của gia tộc tiến lên một tầng cao mới không? Có thể làm cho địa vị của chúng ta vững chắc hơn không?" Khuôn mặt ông đỏ bừng vì giận dữ.
Ngụy Vĩnh Khánh không cam lòng phản bác: "Chẳng lẽ lợi ích gia tộc nhất định phải hy sinh hạnh phúc của con sao? Con không thể lựa chọn người mình yêu sao? Con không muốn trở thành vật hy sinh cho lợi ích gia tộc, con cũng có quyền theo đuổi tình yêu đích thực." Giọng anh cao lên, mang theo vài phần kích động.
Cha anh chỉ vào anh nói: "Đứa trẻ này, sao lại không hiểu chuyện như thế! Tình yêu có thể duy trì được bao lâu? Không có nền tảng lợi ích vững chắc, tất cả chỉ là nói suông.
Bây giờ con còn trẻ, không hiểu những chuyện này, sau này con sẽ hối hận." Ngón tay ông khẽ run rẩy, thể hiện sự phẫn nộ trong lòng.
Ngụy Vĩnh Khánh hét lên: "Bố mẹ căn bản không hiểu con! Con và U Lạc Thi yêu nhau thật lòng, chúng con ở bên nhau có nói mãi không hết chuyện, làm mãi không hết việc, niềm vui này tiền bạc và lợi ích không thể mang lại được." Trong mắt anh lấp lánh ánh lệ.
Mẹ anh khuyên nhủ: "Con trai, nghe lời mẹ, mẹ là vì tốt cho con.
Con nghĩ xem, sau này con phải đối mặt với biết bao nhiêu trường hợp xã giao, U Lạc Thi có ứng phó nổi không? Cô ấy có thể mang lại sự giúp đỡ gì cho gia tộc?" Bà nhẹ nhàng kéo tay Ngụy Vĩnh Khánh, giọng điệu hòa hoãn nhưng tràn đầy sự khuyên răn.
Ngụy Vĩnh Khánh kiên định nói: "Mẹ, U Lạc Thi rất thông minh, cũng rất có tiềm năng, chỉ cần cho cô ấy cơ hội, cô ấy nhất định có thể làm rất tốt." Anh giằng tay mẹ ra, vẻ mặt bướng bỉnh.
Cùng lúc đó, dư luận xã hội cũng bất lợi cho U Lạc Thi.
Trên những con phố tấp nập, người ta thì thầm to nhỏ.
"Cô ta chẳng phải muốn trèo cao sao?"
"Một cô gái gia đình bình thường, sao có thể bước chân vào hào môn được?"
Những lời ra tiếng vào này như những mũi tên nhọn đ.â.m nhói trái tim U Lạc Thi.
U Lạc Thi ngồi một mình trong căn phòng trọ đơn sơ, nước mắt làm nhòa đôi mắt.
Trong phòng bài trí đơn giản, chỉ có một chiếc giường đơn và một tủ quần áo cũ.
Cô cười khổ nói: "Có lẽ họ nói đúng, mình và Vĩnh Khánh chênh lệch quá lớn.
Mình không muốn để anh ấy vì mình mà bất hòa với gia đình, cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh ấy.
Mình chỉ là một cô gái bình thường, không xứng với gia thế của anh ấy." Cô ôm c.h.ặ.t hai chân, cơ thể khẽ run rẩy.
Bạn thân đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô an ủi: "Đừng nghe bọn họ nói linh tinh, cậu và Ngụy Vĩnh Khánh yêu nhau thật lòng.
Đừng để những lời đồn đại này đ.á.n.h bại.
Tình cảm của các cậu là chân thành, người khác không hiểu đâu."
U Lạc Thi ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn bạn thân: "Nhưng chuyện này khó quá.
Đối mặt với người nhà của anh ấy và áp lực xã hội, tớ thực sự không biết phải làm sao.
Tớ sợ sẽ ảnh hưởng đến tương lai của anh ấy." Giọng cô mang theo nỗi bi thương và bất lực vô tận.
Còn Ngụy Vĩnh Khánh dưới áp lực kép từ gia đình và xã hội, cũng bắt đầu d.a.o động.
Trong một công viên yên tĩnh, Ngụy Vĩnh Khánh và U Lạc Thi đứng đối diện nhau.
Gió nhẹ thổi qua, làm rối mái tóc U Lạc Thi.
Ngụy Vĩnh Khánh nhìn U Lạc Thi, trong mắt tràn đầy đau khổ và mờ mịt, anh nói: "Lạc Thi, anh không biết chúng ta có thể đi tiếp được không.
Áp lực từ gia đình quá lớn, dư luận xã hội cũng khiến anh không thở nổi.
Anh không muốn để em chịu tổn thương, cũng không muốn vì anh mà em phải gánh chịu nhiều tiếng xấu như vậy." Giọng anh trầm thấp và khàn khàn.
U Lạc Thi đau lòng nhìn anh, nước mắt đảo quanh hốc mắt: "Em hiểu, Vĩnh Khánh, có lẽ ngay từ đầu chúng ta đã sai rồi.
Nhưng em thực sự rất yêu anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Em không muốn trở thành gánh nặng của anh, nếu anh cảm thấy quá mệt mỏi, chúng ta chia tay đi." Môi cô run rẩy, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.
Ngụy Vĩnh Khánh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dường như vừa buông ra thì cô sẽ biến mất: "Anh cũng yêu em, nhưng mà...
anh không biết phải đối mặt với tất cả chuyện này thế nào.
Anh không biết phải cân bằng mối quan hệ giữa gia đình và em ra sao, anh sợ làm tổn thương em, cũng sợ làm người nhà thất vọng." Tay anh nắm càng c.h.ặ.t hơn, dường như muốn nắm lấy tia hy vọng cuối cùng này.
U Lạc Thi rút tay về, quay lưng đi, bờ vai gầy yếu run lên bần bật: "Vĩnh Khánh, có lẽ chia tay tốt cho cả hai chúng ta.
Mỗi người sống cuộc sống của riêng mình, có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn một chút."
Ngụy Vĩnh Khánh sốt sắng nói: "Không, Lạc Thi, anh không muốn mất em.
Anh sẽ cố gắng nghĩ cách, anh sẽ không dễ dàng từ bỏ tình cảm của chúng ta." Anh bước lên một bước, muốn ôm lấy U Lạc Thi.
U Lạc Thi xoay người lại, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh: "Vậy chúng ta có thể làm gì? Anh có thể thuyết phục bố mẹ anh không? Có thể bịt miệng thế gian không?" Trong mắt cô tràn đầy tuyệt vọng.
Ngụy Vĩnh Khánh im lặng, ánh mắt anh tràn đầy sự mờ mịt và đau khổ, hồi lâu sau, anh chậm rãi nói: "Anh...
anh không biết."
Dưới áp lực kép của gia đình và xã hội, Ngụy Vĩnh Khánh và U Lạc Thi dường như rơi vào vực sâu tăm tối, đau khổ và mờ mịt như hình với bóng.
Họ đều biết rõ, nếu muốn tiếp tục đi về phía trước, thì buộc phải đưa ra sự lựa chọn gian nan và đau lòng.
U Lạc Thi quyết định cho mình một khoảng thời gian bình tĩnh, cô xin nghỉ phép ở công ty, một mình đến một thị trấn nhỏ hẻo lánh yên tĩnh.
Thị trấn này bốn bề là núi, một dòng suối trong vắt róc rách chảy qua, tựa như chốn đào nguyên.
Cô thuê một căn nhà dân dã cổ kính, trong phòng bài trí đơn giản nhưng ấm cúng.
Mỗi sáng sớm, cô đều đi dạo bên bờ suối, nhìn ngắm non nước yên bình, chìm vào suy tư sâu sắc.
"Mình thực sự có thể cùng anh ấy đối mặt với tất cả những chuyện này sao? Hay là nên buông tay tại đây, để anh ấy đi sống cuộc sống mà anh ấy nên có?" U Lạc Thi lẩm bẩm với mặt hồ phẳng lặng như gương, gió nhẹ khẽ lướt qua mái tóc cô, trong ánh mắt cô đầy vẻ ưu sầu và rối bời.
Đúng lúc này, điện thoại cô vang lên, là Ngụy Vĩnh Khánh gọi tới.
"Lạc Thi, em ở bên đó có ổn không?" Giọng Ngụy Vĩnh Khánh tràn đầy sự quan tâm, trong ngữ khí mang theo một tia cấp thiết.
U Lạc Thi cố nén nước mắt, giọng hơi run run: "Em vẫn ổn, chỉ là muốn một mình yên tĩnh chút thôi."
Ngụy Vĩnh Khánh lo lắng nói: "Anh nhớ em, Lạc Thi, mỗi phút mỗi giây đều nhớ em.
Anh không biết những ngày không có em anh phải sống thế nào."
U Lạc Thi c.ắ.n môi, môi bị c.ắ.n đến mức hơi trắng bệch: "Vĩnh Khánh, chúng ta đều phải suy nghĩ thật kỹ về tương lai.
Chúng ta thực sự có tương lai sao?"
Ngụy Vĩnh Khánh im lặng một lúc, kiên định nói: "Bất kể thế nào, anh đều không muốn mất em.
Anh sẽ nỗ lực tìm ra cách giải quyết."
U Lạc Thi thở dài, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt: "Nhưng hiện thực quá tàn khốc, chúng ta có thể chống lại được không?"
Sơn Tam
Ngụy Vĩnh Khánh thì ở công ty, vừa bận rộn với đống công việc chất cao như núi, vừa chịu đựng sự gây áp lực liên tục không ngừng từ bố mẹ.
Trong văn phòng ánh đèn mờ ảo, tài liệu chất đống lộn xộn trên bàn.
"Con nhất định phải cắt đứt quan hệ với cô gái kia, nếu không gia tộc sẽ không ủng hộ sự nghiệp của con nữa." Cha anh vẻ mặt nghiêm túc nói, hai tay chắp sau lưng, trong ánh mắt toát lên sự kiên quyết không cho phép từ chối.
Ngụy Vĩnh Khánh lòng phiền ý loạn nói: "Bố, tại sao bố mẹ không thể hiểu cho con chứ? Tình yêu đối với con cũng quan trọng như vậy mà." Anh bực bội vò đầu bứt tai.
Cha anh nghiêm khắc nói: "Đây không phải vấn đề hiểu hay không hiểu, là chuyện lớn liên quan đến lợi ích gia tộc.
Con đừng bị tình cảm nhất thời làm mụ mẫm đầu óc."
"Chẳng lẽ lợi ích gia tộc còn quan trọng hơn hạnh phúc của con sao?" Ngụy Vĩnh Khánh cao giọng, trong mắt đầy vẻ phẫn nộ và bất lực.
Mẹ anh ở bên cạnh khuyên: "Con trai, đừng cãi nhau với bố con, bố mẹ đều là vì tốt cho con.
Con phải biết, vinh dự và sự truyền thừa của gia tộc không thể vì một cô gái mà bị ảnh hưởng."
Ngụy Vĩnh Khánh bất lực nói: "Cái gọi là vì tốt cho con của bố mẹ, chính là bắt con từ bỏ người con yêu.
Nhưng bố mẹ có từng nghĩ đến cảm nhận của con không?"
Lúc này, bạn thân của Ngụy Vĩnh Khánh là Lý Minh tìm đến anh.
Lý Minh mặc một bộ đồ thoải mái, trên mặt mang theo vẻ quan tâm.
"Vĩnh Khánh, đừng làm khó bản thân quá." Lý Minh vỗ vỗ vai anh, "Nhưng cậu phải suy nghĩ cho kỹ, tình yêu và gia tộc, cái nào quan trọng hơn đối với cậu."
Ngụy Vĩnh Khánh ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy sự mờ mịt: "Tôi không biết, Lý Minh, tôi thực sự không biết.
Tôi chỉ biết hiện tại tôi rất đau khổ, cảm giác tim như bị xé nát vậy."
Lý Minh thở dài: "Thực ra trong lòng cậu chắc có đáp án rồi, chỉ là cậu không dám đối mặt thôi.
Cậu tự hỏi bản thân xem, mất đi U Lạc Thi, cậu có hối hận cả đời không? Còn nữa, nếu làm trái ý muốn của gia tộc, cậu liệu có gánh vác nổi hậu quả không?"
Ngụy Vĩnh Khánh im lặng không nói, hai tay ôm đầu, chìm vào trầm tư đau khổ.