Ngụy Vĩnh Khánh có chút lúng túng, mặt hết đỏ rồi lại trắng, nhưng vẫn mặt dày nói: "Vậy được rồi, nếu em cần gì thì cứ tìm anh bất cứ lúc nào. Anh luôn sẵn lòng giúp đỡ."
U Lạc Thi không đáp lời, tiếp tục tập trung vào bức họa của mình, coi như Ngụy Vĩnh Khánh căn bản không tồn tại.
Thậm chí là những lúc tình cờ gặp nhau ở hành lang trong giờ nghỉ, Ngụy Vĩnh Khánh đều nhiệt tình chào hỏi. Trong hành lang, học sinh đi lại tấp nập, tiếng ồn ào vang lên không dứt.
"U Lạc Thi, lại gặp nhau rồi." Gương mặt Ngụy Vĩnh Khánh rạng rỡ nụ cười tươi rói, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
Mà U Lạc Thi thông thường chỉ coi như không nghe thấy, đi thẳng qua. Bước chân cô nhẹ nhàng nhưng nhanh ch.óng, không muốn dừng lại dù chỉ một khắc.
Ngụy Vĩnh Khánh ở phía sau hét lên: "Đợi anh với, tụi mình nói vài câu đi." Giọng nói của cậu trong hành lang ồn ào có chút vội vã.
U Lạc Thi không ngoảnh đầu lại nói: "Không có gì để nói cả." Giọng cô bị tiếng ồn ào xung quanh che lấp.
Ngụy Vĩnh Khánh đuổi theo nói: "Chỉ nói một câu thôi, có được không? Thậm chí chỉ là hỏi thăm một tiếng cũng được." Ánh mắt cậu tràn đầy sự khẩn cầu.
Sơn Tam
U Lạc Thi tăng tốc bước chân nói: "Tránh xa tôi ra." Biểu cảm của cô lạnh lùng mà tuyệt tình.
Đối mặt với hết lần này đến lần khác bị từ chối, bạn bè của Ngụy Vĩnh Khánh đều khuyên cậu bỏ cuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một ngày nọ sau khi tan học, trong lớp chỉ còn lại Ngụy Vĩnh Khánh và người bạn thân Lý Cường. Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ trải dài trên mặt bàn, kéo ra những cái bóng thật dài.
"Vĩnh Khánh, cậu khổ sở thế làm gì? Người ta căn bản chẳng thèm đếm xỉa đến cậu." Người bạn thân Lý Cường lắc đầu nói, khuôn mặt tràn đầy vẻ bất lực.
Ngụy Vĩnh Khánh lại có ánh mắt kiên định, ngữ điệu quyết tuyệt: "Tôi tin chắc chắn sẽ có một ngày cô ấy nhìn thấy được chân tình của tôi. Tôi cảm thấy cô ấy chỉ là chưa hiểu rõ tôi thôi. Biết đâu trước đây cô ấy từng chịu tổn thương gì đó, cho nên mới phòng bị với người khác như vậy." Trong ánh mắt cậu tràn đầy vẻ thương xót.
Lý Cường bất lực nói: "Cậu đang làm công dã tràng thôi, cô ấy lạnh lùng như vậy, sao cậu không chịu hết hy vọng đi? Tôi thấy cậu đúng là đang lãng phí thời gian và sức lực. Cậu thà dành tâm trí vào việc học còn hơn." Trong giọng nói của cậu ta mang theo một chút trách cứ.
Ngụy Vĩnh Khánh trả lời: "Tôi chính là thích cô ấy, bất kể thế nào, tôi đều phải nỗ lực thử xem sao. Không thử thì sao biết được có được hay không? Việc học tôi cũng sẽ không bỏ bê đâu." Nắm đ.ấ.m của cậu nắm c.h.ặ.t, biểu lộ quyết tâm của mình.
Lý Cường thở dài nói: "Cậu ấy à, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ."
Ngụy Vĩnh Khánh mỉm cười nói: "Cho dù có thấy quan tài tôi cũng không hết hy vọng. Tôi tin tưởng kiên trì chính là thắng lợi." Trên mặt cậu nở rực nụ cười tự tin.
Buổi tối, nằm trên giường trong ký túc xá, Ngụy Vĩnh Khánh nhìn trần nhà, thầm cổ vũ bản thân. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rọi lên khuôn mặt cậu, phản chiếu những đường nét kiên nghị.
"Dù cho bị từ chối bao nhiêu lần, mình cũng sẽ không từ bỏ." Cậu thầm nói trong lòng, trong mắt lấp lánh tia sáng kiên định.
Cứ như vậy, Ngụy Vĩnh Khánh tiếp tục hành trình theo đuổi gian nan của mình, trái tim rực cháy ấy chưa từng có chút d.a.o động nào.