“A a a...”
Cách một lớp rèm, thỉnh thoảng có tiếng phụ nữ gào thét vọng ra. Trong gian nhà chính bên ngoài rèm có rất nhiều người, có người đang thong thả ngồi trên ghế, có người lại đang không ngừng lo lắng, đi qua đi lại.
Nhất là một người đàn ông nhã nhặn mặc quân phục màu xanh đậm, chân mang đôi giày quân đội đang không ngừng dậm xuống đất, dáng vẻ gấp gáp nhìn vào trong phòng.
“Kiến Nghiệp à, con yên lặng một chút, con cứ đi tới đi lui như vậy, mẹ nhìn mà ch.óng hết cả mặt." Miêu Thúy Hoa day trán, nhìn đứa con trai đang đứng ngồi không yên, có chút bất lực nói.
Đây cũng là lần thứ hai vợ ông sinh con, nhưng ông vẫn lo lắng thấp thỏm y như lần đầu làm cha.
“Đúng vậy, chú ba à, em dâu cũng không phải lần đầu tiên sinh con. Hơn nữa phụ nữ đã trải qua một lần sinh nở, lần sau sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Với lại em dâu chưa từng chịu nỗi đau gì, cho nên lần này mới hét to một chút. Nếu đổi lại là chị hay vợ chú hai thì làm gì khó khăn như vậy."
Một người phụ nữ hơi béo ngồi trên ghế, liếc mắt nhìn về phía rèm, bực mình bĩu môi, trên mặt lộ vẻ khinh thường.
Một đứa mong manh yếu ớt chẳng làm được việc gì, cũng chỉ có cha mẹ chồng và chú ba mới coi cô ta như bảo bối. Nếu là nhà người khác chắc chắn đã bị ruồng bỏ từ lâu.
hằng nguyễn
Có điều Vương Mai cũng biết địa vị của cô em dâu út đang trở dạ kia trong nhà này không hề tầm thường.
Bà ta thỉnh thoảng cũng chỉ bất mãn nói vài câu, nhưng không hề dám nói gì quá đáng. Nếu không không cần đợi chú ba yêu vợ như mạng kia oán hận bà, mà chỉ riêng lửa giận của cha mẹ chồng cũng khiến bà ta ăn đủ .
Hiện tại là năm 1957. Nơi này là một gia đình ở thôn Tiểu Phong, huyện Liên Dương, tỉnh G. Người phụ nữ đang sinh con ở bên trong là Cố Nhã Cầm, con dâu thứ ba của nhà họ Cố.
Kể ra thì nhà họ Cố này ở thôn Tiểu Phong cũng coi như có chút m.á.u mặt.
Lão gia nhà họ Cố là chiến sĩ kháng Nhật năm xưa, từng tham gia rất nhiều chiến dịch nổi tiếng.
Sau khi chiến tranh kháng Nhật kết thúc, ông còn từng tham gia chiến tranh chống Mỹ xâm lược và viện trợ Triều Tiên, lập được hai chiến công hạng hai và bốn chiến công hạng ba.
Bây giờ những vết thương ngầm do chiến tranh gây ra đã dần hồi phục, nhưng mỗi tháng ông vẫn nhận được tiền lương không kém hơn so với công nhân.
Hơn nữa, lão gia tuy rằng đã về hưu, nhưng vẫn giữ được mối quan hệ tốt với những người trong quân đội năm đó. Ông là một người khôn khéo, nếu không gặp phải chuyện bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không sử dụng những mối quan hệ kia.
Cố Bảo Điền và vợ Miêu Thúy Hoa sinh được ba người con trai. Con đầu là Cố Kiến Quân, cưới cô gái thôn bên cạnh tên Vương Mai, cũng chính là người phụ nữ vừa mới nói chuyện kia, hai người họ hiện tại đã có một trai một gái, đặt tên là Cố Hướng Quốc và Cố Hồng.
Con thứ Cố Kiến Đảng cũng cưới vợ từ sớm, vợ của ông ta Điền Phương và Vương Mai là người cùng thôn, mấy năm nay chỉ sinh được ba đứa con gái, lần lượt đặt tên là Cố Tú, Cố Xuân và Cố Lệ.
Có lẽ bởi vì không sinh được con trai, cho nên trong mấy người con dâu, Điền Phương không được lòng Miêu Thúy Hoa nhất. Hơn nữa hai vợ chồng này đều không biết ăn nói, chỉ biết vùi đầu làm việc, nên địa vị ở nhà họ Cố rất thấp.
Con út Cố Kiến Nghiệp, cũng chính là người đàn ông đang lo lắng chờ đợi bên ngoài phòng sinh kia, ông là người được Cố Bảo Điền và Miêu Thúy Hoa yêu thương nhất trong ba đứa con trai của nhà họ Cố.
Miệng lưỡi dẻo ngọt, người lại khôn khéo, lần duy nhất Cố Bảo Điền sử dụng mạng lưới quan hệ của mình, chính là tìm một công việc trong đội vận tải ở thị trấn cho đứa con trai này.
Cố Kiến Nghiệp và vợ Cố Nhã Cầm đã có hai đứa con trai, tên Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ. Đây là một cặp song sinh, dáng vẻ đúng là được kế thừa hết điểm tốt đẹp của mẹ, ngây thơ đáng yêu, tính tình lại thông minh hoạt bát như Cố Kiến Nghiệp, cho nên được ông bà yêu quý nhất trong đám cháu chắt. Hiện tại bọn họ sắp đón đứa con thứ ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói đến ba người con dâu nhà họ Cố, không thể không nhắc tới vợ của chú ba Cố Nhã Cầm.
Năm đó, Cố Bảo Điền bỏ lại vợ vừa mới m.a.n.g t.h.a.i cùng hai đứa con trai còn chưa trưởng thành, dứt khoát lên đường nhập ngũ, xông vào chiến trường nguy hiểm khốc liệt.
Ông kết bạn với rất nhiều anh em thân thiết, có những người anh em còn từng cùng ông vào sinh ra t.ử, trong đó có cha của Cố Nhã Cầm.
Trong một lần chiến đấu bị giặc Nhật mai phục, cha của Cố Nhã Cầm vì cứu lại tính mạng của rất nhiều anh em mà đem tất cả mìn quấn lên người, sau đó xông vào trận doanh của quân Nhật, đồng thời kích nổ, diệt trừ hơn phân nửa binh lực mai phục.
Tất cả những người sống sót đều rất cảm kích cha của Cố Nhã Cầm. Khi chiến sự qua đi, mọi người đã trở về quê hương của ông để tìm lại vợ và đứa con còn lại của ông, muốn thay ông chăm sóc bọn họ thật tốt.
Đáng tiếc, khi bọn họ đến nơi, chỉ nghe được tin dữ vợ ông nhảy sông tự t.ử, chỉ để lại một bé gái mới sinh ra không bao lâu.
Bé gái kia, cũng chính là Cố Nhã Cầm hiện tại. Bà được Cố Bảo Điền mang về thôn Tiểu Phong.
Cố Bảo Điền đem hết mọi chuyện kể cho Miêu Thúy Hoa. Bé gái còn chưa cai sữa, hầu như đều do Miêu Thúy Hoa một tay nuôi lớn.
Bởi vì cảm động trước ân đức của cha đứa bé, cho nên hai người đã đối xử với Cố Nhã Cầm như con ruột của mình, thậm chí mấy đứa con trai của họ đều không bằng.
Chỉ có điều hai lão nhân gia trước giờ cũng không muốn giấu diếm chuyện này. Ngay từ nhỏ, mấy người con trai của họ đã biết Cố Nhã Cầm không phải em gái ruột, mà là con gái của người bạn mà cha rất quý trọng.
Bởi vậy, đôi thanh mai trúc mã Cố Kiến Nghiệp và Cố Nhã Cầm lớn lên cùng nhau, nảy sinh tình cảm rồi yêu nhau, cũng là chuyện hợp lẽ.
Đối với Miêu Thúy Hoa mà nói, đứa nhỏ bà coi như con gái ruột trở thành vợ của đứa con trai bà yêu thương nhất, là một chuyện vui càng thêm vui.
Hơn nữa Cố Nhã Cầm có bà yêu thương che chở, bà sẽ không cần lo lắng nó sẽ phải chịu bất kỳ ủy khuất gì. Phải biết rằng, làm vợ nhà người, từ xưa đến nay đều không phải chuyện đơn giản.
Đối với Cố Nhã Cầm mà nói, cuộc sống sau khi kết hôn và trước khi kết hôn vẫn không có gì khác nhau.
Chú thím trở thành bố mẹ chồng, nhưng tình cảm vẫn thân mật như trước. Anh trai từ nhỏ cùng nhau lớn lên trở thành chồng, lại càng thêm yêu chiều bà, bây giờ họ còn sắp chào đón thêm một đứa con, cuộc sống càng ngày càng viên mãn.
Nhưng Cố Nhã Cầm càng hạnh phúc, càng khiến cho hai người con dâu còn lại thêm gai mắt. Làm gì có người vợ nào như bà, không cần làm việc cũng được mẹ chồng dỗ dành, được chồng nâng niu. Cô gái chưa gả đi cũng không có cuộc sống thoải mái như bà.
Cố Nhã Cầm nhìn ra được các chị dâu bất mãn với mình, nhưng bà không hề quan tâm. Cuộc sống này là của bà, cần gì phải vì sự bất mãn của người khác mà để bản thân chịu thiệt.
“Mẹ, đã lâu như vậy rồi, sao còn chưa thấy gì." Cố Kiến Nghiệp nghe vợ ở bên trong kêu la không ngừng, lòng đau như bị d.a.o cắt, chỉ hận mình không thể sinh con, nếu không đã có thể chịu khổ thay vợ .
“Con đừng nóng vội, sinh con chính là như vậy, mẹ thấy mạch t.h.a.i của Nhã Cầm rất ổn, sẽ không có việc gì đâu." Miêu Thúy Hoa cũng thầm nghĩ trong lòng, bà đỡ này đã ở trong hơn hai giờ đồng hồ, tại sao không có chút động tĩnh gì.
Trong lòng bà cũng vô cùng sốt ruột, nhưng nhìn dáng vẻ này của con mình, bà cũng không muốn biểu hiện ra ngoài.
“Mẹ vào trong xem thử có cần hỗ trợ gì không." Miêu Thúy Hoa cuối cùng cũng không kiềm chế được, bèn rửa tay cẩn thận, rồi vén rèm đi vào.
Miêu Thúy Hoa mới vào không bao lâu, mọi người trong gian nhà chính đã nghe được tiếng trẻ con khóc nỉ non, mọi người đều nhẹ nhàng thở phào, nhất là Cố Kiến Nghiệp, ông nhanh ch.óng vén rèm thò đầu vào.