Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 21



Bởi vì vừa mới được ăn sủi cảo và bánh bao trắng nên tâm trạng của người dân trong thôn tốt lên rất nhiều.

Ai nấy đều sôi nổi muốn đi lên huyện giải oan cho Miêu Thiết Ngưu."Đúng đấy, ai mà không biết con người của đội trưởng Miêu.

Trong thôn này, đội trưởng chỉ có thể là ông ấy, chúng tôi không công nhận bất cứ người nào khác."Một giọng nói rõ ràng vang lên trong đám người, được tất cả mọi người nhiệt hưởng ứng.Cố Kiến Quân trốn trong đám người, nói dựa theo lời mẹ mình.

Vừa dứt lời, ông vội lau mồ hôi trên trán, nhân lúc không ai chú ý tranh thủ lẻn ra ngoài.Triệu Thanh Sơn ngồi bên cạnh Miêu Thiết Ngưu, lúc vừa nghe ông ta bị cấp trên phê bình thì trên mặt có vẻ mừng thầm.

Có điều, vui vẻ chưa được bao lâu thì đã bị mấy lời ồn ào kia làm mất tâm trạng.Đây là có ý gì, Triệu Thanh Sơn ông mà không bằng Miêu Thiết Ngưu thô kệch kia hay sao.

Tiếc là trời có hơi tối, mấy người phía dưới tụ lại một chỗ, Triệu Thanh Sơn nhìn đi nhìn lại mấy lần nhưng vẫn không tìm được người vừa nói mấy lời này."Đội trưởng, ông làm việc này rất không sáng suốt."Có người nói giúp Miêu Thiết Ngưu thì tất nhiên cũng có người ngăn cản.

Dù sao thì Triệu Thanh Sơn làm phó đội trưởng cũng không phải làm không công.

Trong thôn này tất nhiên có người ủng hộ ông ta, Vương Ma T.ử dưới kia chính là một trong số đó.Tên gọi Vương Ma T.ử này có từ lúc trên mặt hắn ta xuất hiện chi chít các nốt sẹo mụn.

Cũng không biết ai là người kêu đầu tiên, dần dần tất cả mọi người đều gọi như vậy.

Còn tên thật của mình là gì thì có lẽ chính hắn cũng không nhớ.Hắn là người ủng hộ trung thành của Triệu Thanh Sơn.

Sau khi thấy Triệu Thanh Sơn đưa mắt ra hiệu, hắn lập tức đứng lên.Mầm Thiết Ngưu đã sớm nghĩ tới điều này nên vẫn bình tĩnh đứng trên đài cao chờ đối phương nói chuyện."Ông xem đội trưởng thôn bên cạnh kìa, rõ ràng là hiểu được ý của cấp trên nên đã đặc biệt báo cáo lượng lương thực lớn để được bên trên khen ngợi.Ông nói xem, thôn của chúng ta thua kém bọn họ ở chỗ nào.

Cũng chỉ vì đầu óc của đội trưởng ông không đủ tốt.Đến cuối năm, không chừng bọn họ còn được thưởng cờ đỏ.

Còn chúng tôi vì sao lại bị phê bình trước mặt nhiều thôn như vậy.

Chuyện này là sao chứ?"Vương Ma T.ử lấy cây cỏ lau để xỉa răng, cạy phần thịt còn dính trên răng ra rồi dùng lưỡi đẩy ra nhai nhai rồi nuốt vào bụng, cảm nhận được chút dư vị của sủi cảo."Hừ, theo như cậu nói thì người làm đội trưởng như tôi nên báo cáo nhiều thêm mấy cân à?" Sắc mặt Miêu Thiết Ngưu không thay đổi, liếc nhìn Triệu Thanh Sơn nhàn nhã đứng một bên."Thôn bên cạnh báo hơn năm ngàn cân, ít nhất chúng ta phải báo hơn sáu ngàn.

Dù sao cũng không thể để họ vượt mặt được." Vương Ma T.ử nói không thèm nghĩ ngợi, ai mà không biết luồn lách chứ.“Ông nói một mẫu không thể thu hoạch được quá sáu ngàn cân lương thực, vậy bên ông ta thu được hơn năm ngàn cân một mẫu là từ đâu ra.” Vương Ma T.ử cảm thấy ý tưởng này của mình không có vấn đề gì.Người trong thôn có hơi mơ hồ, có vẻ như vậy cũng không sai.

Người ta báo hơn thì chúng ta cũng có thể nói quá mà.

Dù sao cũng không phạm pháp, còn có thể được cấp trên ca ngợi.

Chỉ là, nghĩ thế nào vẫn cảm thấy là lạ, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.Miêu Thiết Ngưu cười cười, nhìn Vương Ma T.ử và Triệu Thanh Sơn một cách lạnh lùng.Triệu Thanh Sơn bỗng có cảm giác bất ổn."Kế toán Lâm, ông giúp Vương Ma T.ử tính toán.

Nếu tính theo sản lượng sáu ngàn cân một mẫu thì sau khi trừ phần lương thực nộp lên trên và thuế nông nghiệp, kho lúa của chúng ta còn được bao nhiêu."Miêu Thiết Ngưu nói với chú Lâm ở bên cạnh.

Chú Lâm có chút sững sờ.

Số lớn như vậy tính toán rất phức tạp, chắc chắn không thể tính ra trong thời gian ngắn.

Nhưng cho ra một con số đại khái thì vẫn được."Cái này còn cần tính sao.

Nếu như tính theo sáu ngàn cân một mẫu thì lương thực trong kho của chúng ta không còn được bao nhiêu.

Ngược lại còn thiếu nợ lại cục lương thực.

Dù cho họ có cho chúng ta thiếu để lần sau trả thì người trong thôn đều phải nhịn đói."Chú Lâm suy nghĩ một lát rồi nói.

Trước giờ vẫn có những lúc mất mùa, không đạt tới tiêu chuẩn nộp lương thực tối thiểu.

Trong tình cảnh đó thì cục lương thực cũng cho phép khất nợ, nhưng khối lượng không được quá lớn.

Còn phải bổ sung lại trong lần nộp tiếp theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong những lúc như vậy thì uống nước cũng là một điều vô cùng hạnh phúc.

"Mọi người đều nghe rõ ràng những gì kế toán Lâm giải thích.

Chuyện khoe khoang như thế, thôn bên cạnh còn biết thì sao Miêu Thiết Ngưu tôi có thể không hiểu chứ.Hôm nay tôi bị lãnh đạo phê bình cả ngày, có phải vì tôi không? Nếu tôi ích kỷ hơn, muốn lấy chút danh tiếng trước mặt lãnh đạo, thì cũng có thể bắt chước người ta báo một con số thật đẹp rồi.”Mầm Thiết Ngưu nói văng cả nước miếng, gương mặt đỏ lên, cầm cái loa khuếch đại âm thanh kia nên tiếng nói vang đến tận ngoài bãi săn."Tuy nhiên, Miêu Thiết Ngưu tôi xưa nay vẫn luôn nhớ kỹ.

hằng nguyễn

Tôi là đại đội trưởng của đội sản xuất số 2.

Là đại đội trưởng do các hương thân đề cử.

Tôi muốn chịu trách nhiệm với từng đội viên trong đội chúng ta.Tôi thà bị lãnh đạo phê bình, cũng không muốn bất cứ người nào trong thôn chúng ta chịu đói.

Dù cho vì việc này mà cấp trên không hài lòng, cắt chức của Miêu Thiết Ngưu này, thì tôi cũng tuyệt đối không hối hận."Màn phát biểu này kích thích làm cho nhiệt huyết của toàn bộ các thành viên sôi trào.

Còn có mấy người cảm động len lén gạt nước mắt sắp rơi xuống.Đội trưởng tốt đến như vậy, đội trưởng hiền lành chân chất như vậy.

Từng người từng người đội viên đứng dưới đài rưng rưng nước mắt nhìn lên Miêu Thiết Ngưu hiên ngang lẫm liệt đứng đó.

Chưa bao giờ họ tin phục người đàn ông này như hôm nay.Bạn nói xem có người đội trưởng nào thà bị cấp trên phê bình thay vì hy sinh hạnh phúc của đội viên chưa.

Bọn họ còn đòi hỏi gì nữa?Như tên ngốc thôn bên cạnh kia báo hơn năm ngàn cân một mẫu, không chừng trong thời gian tới người trong thôn họ ngay cả cháo loãng cũng không có mà uống.Đêm nay, đa số người dân trong thôn đêu nhận định Miêu Thiết Ngưu chính là đại đội trưởng, không chấp nhận bất cứ ai khác.Ngay cả mấy người trong phe phái của Triệu Thanh Sơn cũng nhịn không được có chút d.a.o động.

Bọn họ nghĩ thầm trong lòng, nếu Triệu Thanh Sơn thật sự lên làm đại đội trưởng thì có thể quang minh chính đại, một lòng vì dân như Miêu Thiết Ngưu hay không.Chắc chắn là không thể!MiêuThiết Ngưu cũng không nghĩ tới, mình ngẫu nhiên diễn thuyết một phen mà lại nhận được lòng trung thành của phần lớn thôn dân.

Bây giờ nhìn cấp dưới reo hò cỗ vũ mà trong lòng hơi lâng lâng.Miêu Thúy Hoa cũng ngồi phía dưới, còn trong lòng tất nhiên là ôm cháu gái bảo bối của mình rồi.Nhìn dáng vẻ tự đắc của anh cả nhà mình, Miêu Thúy Hoa nhếch miệng.

Vẫn là câu nói kia, anh em họ sao mà không biết bản tính của nhau.

Nếu như không phải do chuyện hạn hán, anh trai chắc chắn sẽ bắt chước mấy chỗ khác mà báo sản lượng cao hơn một chút.Tuy rằng không khoa trương như thôn bên cạnh, nhưng vẫn phải nâng lên hai ba ngàn cân.

Làm gì có chuyện giữ lại toàn bộ, không báo thêm chút nào như bây giờ.Thấy ông ta đắc ý như vậy, Miêu Thúy Hoa nhìn mà muốn đau mắt.

Bà phải tranh thủ ngắm cháu gái trắng nõn mũm mĩm trước mặt để rửa mắt mới được.Nhưng chuyện này cũng đang phát triển theo hướng tốt hơn, lượng lúa năm nay cũng tiết kiệm được không ít.

Trong khoảng thời gian tiếp theo lại cố gắng làm ruộng, Miêu Thúy Hoa tin rằng bọn họ chắc chắn có thể vượt qua hạn hán.Dù sao nhà bà còn có tiên nữ nhỏ.

Cha ruột của tiên nữ nhỏ là ông trời, sao có thể trơ mắt nhìn con mình c.h.ế.t đói được chứ.Miêu Thúy Hoa nhìn cháu gái ngoan trong lòng mình một cách hiền hòa.

Lúc này Cố An An đang nhìn chằm chằm ông cậu đang nói chuyện ở phía trên.

Sau khi nghe ông nói cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa mới thả lỏng thì đột nhiên rùng mình.

Tưởng ban đêm gió lớn nên cô đã rụt vào trong lòng bà nội, thoải mái ngáp một cái.Thời gian tiếp theo, người dân thôn Tiểu Phong sống rất thoải mái.Đồ ăn trong nhà ăn tuy rằng không nhiều lắm nhưng cũng đủ no.

Thỉnh thoảng có bánh bao, dù không phải sủi cảo nhân thịt nhưng bên trong cũng có cải trắng hoặc rau hẹ, lâu lâu còn được quả trứng, dân làng ăn rồi cũng có động lực làm việc hơn.Nhất là khi nhìn thấy bên kia sông.

Những người trước đây vì được cấp trên khen ngợi mà diễu võ dương oai trước mặt bọn họ, bây giờ lại sức cùng lực kiệt.

Nhìn thì biết là chưa ăn no nên đang làm ruộng một cách lười biếng, vung cuốc cũng không có sức.Còn đội trưởng của bọn họ thì tốt biết bao.

Sau lần nhìn thấy mấy người bên kia sông, uy tín của Miêu Thiết Ngưu trong thôn vô tình lại cao hơn, làm Triệu Thanh Sơn rất ngứa mắt.Bởi vì không biết nạn hạn hán khi nào đến.

Trong nhất thời Miêu Thiết Ngưu không đoán được, nên chỉ có thể thay thế cây trồng bằng các loại chịu hạn như ngô, khoai lang, khoai tây.Mà bắp ngô lại là loại cây trồng cho sản lượng cao, trong những lúc nạn đói hạn hạn càng có giá trị cao hơn so với lúa nước..