Căn phòng ngói bùn vuông vức, trong phòng quét một lớp sơn trắng, nhìn qua khá sạch sẽ.
Bên trong chỉ kê vẻn vẹn một chiếc giường và một tủ quần áo làm bằng gỗ, không có một ngọn đèn nào, công cụ chiếu sáng duy nhất chính là một cái giá nến nhỏ.
Cố An An nhìn chiếc mền in hoa văn sặc sỡ chỉ có ở thập niên sáu mươi trên giường, chợt nghĩ có thể mình đã đầu t.h.a.i đến một thôn nhỏ xa xôi, điều kiện của gia đình không được tốt lắm.
“Mẹ, mẹ xem, em gái đang nhìn con này.”
Vẻ mặt Cố Hướng Văn hưng phấn nói với người phụ nữ thanh lệ đang nằm trên giường, dáng vẻ ghét bỏ lúc nãy cũng biến mất..
"Anh nói bậy, em gái rõ ràng đang nhìn em. Anh vừa làm em ấy đau, em ấy sẽ không thèm nhìn anh đâu." Cố Hướng Vũ em trai sinh đôi của Cố Hướng Văn bĩu môi nói.
Cha đã nói em gái qua một thời gian nữa sẽ trở nên trắng trẻo mập mạp, lớn lên chắc chắn sẽ đẹp hơn mấy cô gái trong thôn. Em gái đáng yêu xinh xắn như vậy, còn lâu cậu mới nhường cho anh hai.
“Rõ ràng em gái đang nhìn anh." Cố Hướng Văn cũng không nhường em trai.
Thấy hai anh em sắp cãi nhau, Cố Nhã Cầm trước đó vẫn đang ở một bên xem náo nhiệt đành vội vàng lên tiếng. Bà ôm lấy con gái bảo bối khiến hai anh em tranh giành:
"Làm anh sao có thể cãi nhau trước mặt em gái chứ. Không sợ em sẽ chê cười các con, sau đó không để ý tới các con nữa sao.”
Cố Nhã Cầm chớp mắt nhìn con gái, lòng mềm nhũn. Tiểu bảo bối nhà mình sao có thể đáng yêu như vậy chứ, tốt hơn so với hai nhóc quỷ kia nhiều.
Chờ con gái lớn hơn một chút, bà muốn dạy con thêu thùa, may quần áo xinh đẹp, mỗi ngày đều tắm rửa sạch sẽ thơm tho, mặc quần áo thật đẹp, sẽ không để nó bị hai anh trai dạy hư.
Chỉ có điều, cũng đến lúc cho b.ú sữa rồi, An An chắc hẳn đang rất đói bụng.
Đời này, Cố An An vẫn tên là Cố An An, Cố Kiến Nghiệp chê những cái tên hoa hoa cỏ dại, đỏ đỏ xanh xanh kia quá tục, không xứng với con gái bảo bối của ông. Kiểu gì cũng phải nghĩ một cái tên chưa ai đặt. Quyển từ điển Tân Hoa kia cũng sắp bị ông lật rách rồi, nhưng vẫn tìm được cái tên nào hay.
Cuối cùng vẫn là Cố Bảo Điền không chịu được sự lề mề của con trai, ông quyết định đặt cho cháu gái cái tên An An này, ngụ ý giống như kiếp trước, đều mong cháu gái luôn bình an vui vẻ.
Đây là lần đầu tiên Cố Bảo Điền đặt tên cho cháu gái. Phải biết rằng, tên cháu trai của nhà họ Cố đều do ông đặt, nhưng tên cháu gái đều để cha mẹ chúng tùy ý đặt. Chỉ một điểm này thôi cũng đủ thấy được địa vị của Cố An An trong lòng Cố lão gia không tầm thường.
“Nào, An An, uống sữa thôi con.”
Cố Nhã Cầm vén áo lên, ôm con gái đến gần đầu ti, Cố An An nhìn bộ phận kia càng lúc càng gần, trong lòng cảm thấy rất ngượng ngùng. Mấy ngày trước ý thức còn mơ hồ, hiện tại có ý thức rõ ràng rồi, đương nhiên cũng có chút xấu hổ.
Chỉ là bụng vẫn kêu ùng ục, Cố An An đành nhắm mắt lại, ngậm lấy ti, từng ngụm từng ngụm mà rít .
Sữa mẹ có chút nhàn nhạt, không quá khó uống, nhưng cũng không phải dễ uống. Do Cố An An hiện tại không thể hấp thụ thức ăn bình thường, nên chỉ có thể liều mạng uống.
Cố Nhã Cầm nhận ra hôm nay con gái uống sữa nhiều hơn mọi khi, sức lực so với mấy ngày trước lớn hơn không ít. Bà cũng không để ý, chỉ cho rằng con gái đói bụng đang trách bà không xứng chức làm mẹ, để con phải chịu đói.
Cố Hướng Văn nhìn dáng vẻ uống sữa ngon lành của em gái, trong lòng có chút đồng cảm. Em gái thật đáng thương quá đi.
Hôm nay trong đội thịt gà, mỗi người đều được chia hai phần. Cậu len lén giấu đi nửa phần, muốn mang về cho em gái ăn. Nhưng nghe mẹ nói em gái vẫn chưa ăn được, cậu cũng chỉ có thể hưởng thụ một mình.
Cố Hướng Văn nhớ lại hương vị thơm ngon của thịt gà, khẽ l.i.ế.m môi. Chợt nghĩ lúc bọn họ lén uống sữa dê của dê cái vừa mới sinh con trong đội, rùng mình một cái, ánh mắt nhìn em gái càng thêm đồng cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hiện tại vẫn là niên đại ăn cơm tập thể, nồi sắt, đồ dùng bằng sắt đều bị tịch thu. Việc ăn uống cơm nước đều thực hiện tại căn tin bộ đội. Bây giờ còn vẫn chưa tới nạn đói kéo dài ba năm trong lịch sử nên cuộc sống của mọi người vẫn tương đối tốt, ai cũng ra sức ăn, sợ ăn ít sẽ chịu thiệt.
Cố An An vẫn không biết mình hiện tại đang ở niên đại nào, chỉ cho rằng mình đã đầu t.h.a.i vào một gia đình nghèo khó. Hai mắt cô nhìn về phía người mẹ và anh trai của đời này, hơi nheo mắt lại, trong ánh mắt có chút chờ mong.
“An An, con gái bảo bối của ba, mau để ba ôm một cái nào." Cố An An còn đang suy nghĩ, đã bị một giọng nói trầm thấp thu hút.
Nhìn người đàn ông hình như mới từ bên ngoài trở về, dáng vẻ phong trần pha chút mệt mỏi, đang nhìn về phía cô.
Đây chính là người nhà cả đời này của cô sao? “Được rồi, còn chưa tắm mà, cả người toàn mồ hôi đã sán lại bên con, không sợ làm con bé bị ngạt vì hôi à." Cố Nhã Cầm còn đang cho con gái b.ú sữa, Cố Kiến Nghiệp đã tiến đến bên cạnh nhìn chằm chằm.
Mặc dù đã có ba đứa con, nhưng Cố Nhã Cầm vẫn có chút không quen, đỏ bừng mặt, dáng vẻ vô cùng kiều diễm dưới ánh nến.
“Con gái chúng ta sao có thể ghét bỏ ba nó." Cố Kiến Nghiệp không chút nghĩ ngợi nói, hung hăng hôn vài cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Cố An An.
Hôn con gái xong, ông đi đến bên cạnh Cố Nhã Cầm: "Hơn nữa, anh như vậy, không phải là dáng vẻ mẹ nó thích nhất sao?"
hằng nguyễn
Giọng nói của ông trầm thấp khàn khàn, kéo dài âm cuối mang theo chút ý vị mập mờ.
“Mấy đứa nhỏ đều ở đây, anh nói linh tinh gì vậy." Cố Nhã Cầm tức giận đ.á.n.h Cố Kiến Nghiệp vài cái, vừa tức vừa xấu hổ.
Cố Kiến Nghiệp nhìn vợ nổi đóa, lại nhìn hai đứa con trai đang trừng to mắt nhìn chằm chằm, bèn sờ sờ mũi. Nhưng ông tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình có vấn đề, ai bảo vợ ông làm người khác muốn yêu mến như vậy chứ. Kết hôn nhiều năm như vậy rồi, vẫn thẹn thùng như lúc tân hôn, làm cho ông vừa nhìn liền muốn trêu ghẹo một chút.
Cố An An nhìn cha mẹ ân ái, chợt nghĩ cha mẹ đời này của cô chắc hẳn tình cảm rất tốt, hơn nữa cả hai hình như đều rất yêu thương mình. Trong lòng cô tựa hồ có chút chờ mong, có lẽ đời này cô rốt cuộc cũng có một gia đình ấm áp.
“Thôi không đùa nữa , giờ nói chuyện nghiêm túc đi." Cố Kiến Nghiệp nghiêm mặt, cẩn thận lấy từ trong túi ra một xấp tiền hào.
Cố An An nhìn thấy đây đều là tiền giấy, giá trị lớn nhất vẫn là đồng 1 tệ phiên bản cũ rất lâu trước đây, những đồng tiền giấy này cô còn chưa từng thấy qua, nhỏ hơn một một chút so với tiền giấy bình thường.
Mặt trên in chữ Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc, bên phải in hình chiếc xe tải lớn. Cố An An tinh mắt nhìn thấy trên đó in năm 1955, trong thoáng chốc kinh hãi. Lô tiền giấy được in lâu như vậy đã sớm bị đình chỉ lưu thông rồi chứ.
Cô rốt cuộc đã sống lại ở niên đại nào?
Cái đầu nhỏ của Cố An An xoay mòng mòng, nhìn chữ viết trên tiền giấy, niên đại hiện tại cô đang sống nhất định là sau năm 1955, chả trách trong nhà lại đơn sơ cổ xưa như thế. Nếu ở niên đại này thì điều này hết sức bình thường.
“An An của chúng ta đúng là một nha đầu tham tiền nha, nãy giờ cứ nhìn chằm chằm số tiền này, ngay cả sữa cũng quên uống luôn rồi."
Cố Kiến Nghiệp cười cưng chiều, nhìn con gái bảo bối đang nhìn chằm chằm xấp tiền giấy trên tay ông, trêu ghẹo nói: “Số tiền này ba đều để dành cho An An, để An An học đại học, làm người trong thành phố, còn phải để dành mua xe đạp cho An An, làm cho tất cả mọi người đều hâm mộ con gái bảo bối của Cố Kiến Nghiệp ta.”
Cố Kiến Nghiệp nói tràn đầy tự tin, tương lai của con trai đều phải dựa vào sự phấn đấu của chính họ, nhưng con gái thì khác.
An An mềm mại đáng yêu như vậy, nên được nâng niu trong lòng bàn tay, người làm cha như ông nhất định sẽ đem thứ tốt nhất trên đời này cho con gái, tuyệt đối không thể để cho con chịu bất kỳ ủy khuất nào.
“Có người nào làm cha như anh không chứ, không sợ chiều hư con bé à." Cố Nhã Cầm hờn dỗi nói.
Chồng bà thật đúng là kỳ lạ, người ta ai mà không thích con trai chứ, nhưng ông thì ngược lại, hết lần này tới lần khác nằm mơ cũng muốn có con gái: "Cũng không thấy anh thích mấy mấy đứa nhỏ Cố Hồng, đối xử với chúng và cháu trai Hướng Quốc cũng không có gì khác nhau, sao đến An An, anh lại bỗng dưng thích con gái rồi.”