Lý Nguyệt Nương đứng dậy:
“Chúng tôi cũng nên về rồi, cảm ơn sự tiếp đãi, Tương Tương vất vả rồi!"
“Không vất vả, không vất vả, không ngồi thêm lát nữa sao?"
Tần Tương Tương nghe Lý Nguyệt Nương kể về sự phồn hoa của nhà họ Tô thấy vô cùng thú vị, vẫn muốn dò hỏi thêm chút thông tin nữa.
“Chao ôi, già rồi, thức không nổi nữa, phải về nghỉ ngơi thôi."
Lý Nguyệt Nương nói đoạn rút từ trong túi ra hai cái hồng bao lần lượt đưa cho Tô Mỹ Phương và Tô Trường An.
“Bác không có nhiều tiền, các cháu đừng chê ít nhé!"
Tô Trường An ngơ ngác nhìn Tần Tương Tương.
Tần Tương Tương cũng mù tịt, chẳng lẽ bộ não của Lý Nguyệt Nương đột nhiên được Phật tổ cảm hóa rồi?
Bắt đầu lương thiện rồi?
Đợi sau khi Tô Trường An và Tô Mỹ Phương nhận hồng bao, Tô Kim Đông liền nhìn chằm chằm vào Tô Nghị và Tần Tương Tương với đôi mắt sáng rực.
Cái ánh mắt đó rành rành là:
“Đến lượt cháu rồi!”
Tô Nghị thấy Tần Tương Tương mãi không có động tĩnh gì, chỉ đành móc ba cái hồng bao kia ra, định mở ra rút lấy hai đồng tiền cho Tô Kim Đông làm tiền mừng tuổi.
Chưa đợi ông mở hồng bao, bàn tay to lớn của Tô Kim Đông như tia chớp vung qua, giật phắt lấy cả nắm.
“Cảm ơn ông nội, chúc ông nội trường mệnh bách tuế, con cháu đầy đàn, hạnh phúc bình an, thọ tỷ Nam Sơn...."
“Hả~ Á... của tôi, đứa trẻ ngoan, có lòng rồi."
Cái hồng bao đó dày cộp mà, Tô Nghị xót vô cùng, nhưng trong trường hợp này ông cũng không tiện đòi lại!
Chỉ đành nuốt ngược tiếng kêu thảng thốt vừa mới ra khỏi miệng vào trong, khô khốc nói vài câu.
Tô Kim Đông sờ độ dày của hồng bao, không khỏi cảm thán Tô Mỹ Phương và Tô Trường An này đúng là đủ hào phóng!
Chưa đợi Tô Nghị kịp hoàn hồn, trên tay lại mất thêm một cái hồng bao nữa!
“Ơ, ấy~"
“Ông nội, cháu thay Thanh Từ cũng chúc Tết ông luôn, hồng bao của Thanh Từ cháu sẽ gửi qua cho em ấy, cảm ơn ông nội!"
Tô Nghị còn chưa kịp nói gì, Lý Nguyệt Nương đã vỗ một phát vào đầu Tô Kim Đông.
“Gấp cái gì, ông nội cháu còn có thể thiếu phần của Thanh Từ sao?"
“Bây giờ hàng cháu cũng chỉ có một đứa cháu gái một đứa cháu trai, làm ông nội thì dù bản thân không ăn cũng sẽ lo cho các cháu trước!"
“Ơ, Tương Tương, mắt cô làm sao thế?"
“Nghe nói nháy mắt trái là có tiền, nháy mắt phải là có họa, cái mắt phải này của cô, dạo này phải cẩn thận đấy."
“Chúng tôi đi đây, đừng tiễn nữa, đừng tiễn nữa nhé!"
Chưa đợi mọi người kịp định thần lại, Lý Nguyệt Nương đã kéo Tô Kim Đông đi mất.
Cửa lớn vừa đóng lại, hai người lại đẩy cửa đi vào.
“Chao ôi, quên lấy đồ rồi!"
“Đều là người nhà cả, không cần tiễn đâu nhé, bên ngoài lạnh lắm!"
Lý Nguyệt Nương và Tô Kim Đông đi thẳng đến bàn để lễ vật, mỗi người xách một cái túi hành lý vừa mang tới lúc nãy rồi đi thẳng.
“Vừa nãy bảo mang qua cho các người xem thôi, giờ các người xem xong rồi, tôi xách về nhé!"
Tiếng rầm đóng cửa vang dội cuối cùng cũng kéo bốn người đang đờ đẫn tại chỗ trở về thực tại.
Tần Tương Tương nhìn đống bừa bãi trên bàn ăn, và cái kệ để lễ vật trống trơn, rồi nhìn Tô Nghị đang nắm c.h.ặ.t một cái hồng bao như thể đang bảo vệ mạng sống của mình.
Bà run rẩy giơ hai tay lên, dùng ngón tay cái ấn c.h.ặ.t vào nhân trung của mình!
“Mỹ Phương, Trường An, hai con vừa nãy biếu hiếu cho bố bao nhiêu?"
“Mẹ, chúng con mỗi người phong sáu mươi sáu đồng, đại diện cho lục lục đại thuận ạ!"
“Các con, các con xem Lý Nguyệt Nương mừng tuổi cho các con bao nhiêu."
Tô Mỹ Phương sờ độ dày của hồng bao trong tay, chắc là không ít.
Cô xé hồng bao ra ngay trước mặt mọi người.
Sau đó sững sờ!
Trong hồng bao lớn là một cái hồng bao nhỏ.
Tô Mỹ Phương có một dự cảm chẳng lành, lại rút hồng bao nhỏ ra xé, bên trong vẫn còn một cái hồng bao nhỏ hơn nữa.
Hồng bao nhỏ xíu cũng được xé ra, rơi ra một tờ tiền giấy mới cứng mệnh giá một xu.
Tô Trường An ngơ ngác nhìn tờ một xu mới cứng đang bay lơ lửng giữa không trung, vội vàng x.é to.ạc hồng bao của mình ra.
Giống hệt Tô Mỹ Phương, l.ồ.ng tận ba lớp, bên trong cũng là một xu.
Ba mẹ con ngẩn tò te, sau đó đồng loạt quay ngoắt ánh mắt sang phía Tô Nghị.
Tô Nghị cũng sững sờ.
Mụ già kia xách hết sạch đống lễ vật mang tới về, còn cướp trắng trợn hai cái hồng bao 66+66 của ông, ăn uống say sưa một bữa, rồi để lại hai xu???
Ông nhìn cái “hiếu tâm" mà Tô Trường Khanh gửi tới trong tay, run rẩy mở hồng bao ra.
Sau đó đồng t.ử co rụt lại, trong hồng bao là một cái hồng bao nhỏ.
Ông nặng nề mở hồng bao nhỏ ra, bên trong là một cái hồng bao nhỏ xíu......
Trái tim Tô Nghị thực sự giống như bị ném từ trên không trung xuống, rơi thẳng đứng một mạch.
Ông hít sâu một hơi, mở cái hồng bao nhỏ xíu ra.
“Phù~" một tiếng, thở phào nhẹ nhõm.
“Năm đồng!!!"
“Ha ha ha ha!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tôi đã biết Trường Khanh nhà tôi không phải hạng không có lương tâm mà!"
“Tôi đã biết nó luôn ghi nhớ tôi mà!"
Nếu ngay từ đầu biết là năm đồng, chắc chắn ông sẽ chẳng có chút bất ngờ nào.
Nhưng từ trước khi mở hồng bao ông đều tưởng là một xu, không ngờ mở ra lại là năm đồng, cái này cao hơn dự kiến tận năm trăm lần cơ mà.
Hỏi sao ông không hớn hở cho được?
Tô Trường An và Tô Mỹ Phương sắc mặt u ám như sắp nhỏ ra nước.
Hai anh em họ xuất huyết đại đau đớn mỗi người bỏ ra sáu mươi sáu đồng, kết quả bố họ lại ôm khư khư năm đồng của Tô Trường Khanh mà vui mừng như ôm được bảo bối lớn lao gì vậy!!
Tần Tương Tương nhìn cảnh tượng trước mắt, một hồi tức ng-ực khó thở, hoa mắt ch.óng mặt.
Bà ấn c.h.ặ.t ng-ực mình, tức đến mức chân nhũn ra, người nghiêng một cái ngã vật xuống sofa!
Trên con phố gió lạnh hiu hắt, Lý Nguyệt Nương nhanh nhẹn đi theo sau đứa cháu nội đang vác hai cái túi lớn.
“Kim Đông, có mệt không cháu?"
“Bà nội, cháu không mệt, giờ cháu thấy đầy cả sức lực đây này!"
“Ha ha ha ha, cháu vui quá đi mất."
“Vẫn phải là bà nội mới được cơ!"
“Bà thấy không, lúc chúng ta xách túi đi, cả nhà đó đều đần mặt ra hết."
“Ha ha ha ha~"
“Đây là lần đầu tiên cháu thấy Tô Trường An chịu thiệt thòi lớn thế này, đúng là còn sướng hơn cả uống linh đan diệu d.ư.ợ.c nữa!"
Tô Kim Đông học theo giọng điệu của bà nội:
“Vừa bảo mang qua cho các người xem thôi, giờ các người xem xong rồi, tôi xách về nhé!"
“Ha ha ha ha~"
Lý Nguyệt Nương bị tiếng cười của Tô Kim Đông làm lây lan, cũng cười theo.
“Chao ôi, cháu đừng có đắc ý quá, người ta nói chịu một lần thiệt thì khôn thêm một bậc, cái chiêu này chỉ dùng được một lần thôi, sau này không dễ lừa như thế đâu!"
“Tần Tương Tương đó nửa năm không gặp bà rồi, ước chừng ngày lành trôi qua thoải mái quá nên ngay cả lòng phòng bị với bà cũng giảm sút."
“Bắt đầu từ hôm nay, cái oán khí đó tăng vọt lên, với cái tính của mụ, ước chừng lại phải làm mụ ốm thêm một trận rồi."
“Bà thấy thời gian này bà vẫn nên ít lượn lờ trước mặt họ thôi, tránh làm mụ tức ch-ết, ông nội cháu không có người hầu hạ."
Hai bà cháu hăm hở chạy về nhà, đặt đồ xuống là bắt đầu tháo hồng bao đếm tiền.
“Ở đây cháu có sáu mươi sáu đồng."
“Ở đây bà cũng có sáu mươi sáu đồng."
Tô Kim Đông cười như một thằng ngốc.
“Tô Trường An và Tô Mỹ Phương này đúng là hào phóng thật đấy, hời cho cháu rồi!"
“Chẳng phải là hời cho cháu sao, Tần Tương Tương kia còn muốn tranh thể diện trước mặt ông nội cháu, kết quả ông nội cháu ngay cả bên trong gói mấy đồng cũng không biết."
“Ha ha ha, ước chừng mụ có thể nghẹn ch-ết mất."
“Bà nội, vậy cái đó mụ có làm gì ông nội không ạ?"
Tô Kim Đông có chút lo lắng cho Tô Nghị, không thể không nói, ông nội đối xử với cậu khá tốt, trong lòng cậu cũng mong Tô Nghị được tốt đẹp.
“Không đâu, không đâu!"
“Ông nội cháu một tháng lương hơn một trăm sáu mươi đồng cơ mà, mụ không nỡ để ông nội cháu ch-ết đâu."
“Hơn nữa mụ vẫn luôn tưởng ông nội cháu giấu kho báu lớn mà, trước khi chưa moi ra được mụ cũng không dám quá đáng!"
Tô Kim Đông thần thần bí bí hỏi:
“Bà nội, nhà họ Tô mình thực sự có kho báu lớn ạ?"
“Hồi nãy bà với ông nội hồi tưởng về sự huy hoàng của nhà họ Tô ở Tây Bắc ấy, là thật sao?"
Lý Nguyệt Nương nhếch môi:
“Tất nhiên là thật rồi, không thật sự sống qua cuộc sống đó thì làm sao nói được chi tiết thế, nhà họ Tô khi đó ở Tây Bắc đúng là thương hiệu có tiếng đấy, được gọi là Tây Bắc Nho Thương (thương nhân trí thức), ở địa phương có sức ảnh hưởng rất lớn, năm đó quân Nhật đ-ánh tới chỗ chúng ta cũng chẳng dám làm gì nhà họ Tô đâu!"
“Đáng tiếc tổ tiên không tích đức, gặp phải cái thằng con nghiệt súc là ông nội cháu, làm cho cụ nội với bà cụ nội đều tức ch-ết cả!"
“Nếu không thì bây giờ cháu cũng là quý công t.ử nhà hào môn rồi!"
“Cũng trách bà cụ nội cháu thủ đoạn lợi hại quá, năm đó mà để lại vài đứa con vợ lẽ thì sản nghiệp to lớn thế này cũng không đến mức bị cái thằng ngu là ông nội cháu phá sạch."
Tô Kim Đông trong lòng dậy sóng một hồi:
“Bà nội, vậy ông nội thực sự giấu kho báu ạ?"
“Giấu cái rắm!"
“Nhìn cái bộ dạng móc hết cả tim phổi ra cho tổ quốc của ông ấy, cháu xem ông ấy giống hạng người biết giấu riêng sao?"
“Nếu thực sự để lại thứ gì thì năm đó bà với bố cháu, chú cháu cũng không đến mức sống khổ sở như vậy!"
Suy nghĩ của Lý Nguyệt Nương không khỏi bay về mấy chục năm trước, lúc một mình bà dắt díu hai đứa con nhỏ.
Hồi đó đúng là khổ thật.
Sau khi thằng hai ra đời, bố chồng cũng đi rồi, sau khi an táng bố chồng xong, ngoài cái sân nhỏ đó ra, trong tay họ cơ bản chẳng còn mấy tiền nữa.
Bà là một thiếu phu nhân xuất thân hào môn, trên lưng cõng một đứa, trên tay dắt một đứa, làm việc cho người ta không kể ngày đêm.
Lúc gian nan nhất, thậm chí có một thời gian dài, bà dắt con đi nhặt lá rau thối của người khác trên phố để ăn.
Nếu không phải lúc đó nhà họ Tô đối xử với người làm còn coi là hiền lành, tích được chút ân đức, bác quản gia và mấy người giúp việc đã bị cho nghỉ việc lén lút tiếp tế cho họ, lại bày kế cho bà dắt con tìm đến chính quyền địa phương, nhận được một công việc phù hợp, nếu không thì ba mẹ con họ chắc ch-ết đói từ lâu rồi.
Lý Nguyệt Nương thở dài một tiếng, đặt cái hồng bao trên tay lên bàn, khẽ vuốt lên l.ồ.ng ng-ực mình.
Già rồi, thực sự không thể nhớ lại chuyện trước kia, cứ nhớ lại những ngày tháng đó là bà lại nhớ thằng Trường Chí của bà.
Đôi mắt Lý Nguyệt Nương nhuốm một tầng sương mù, bà có dự cảm, Trường Chí của bà vẫn còn sống.
Trường Chí của bà chắc chắn sẽ quay về tìm bà, bà phải giữ gìn sức khỏe cho tốt để đợi Trường Chí về.