“Tô Thanh Từ ngồi trên chiếc giường lớn sang trọng của Khổng Ngọc Trân, tay bưng nước bạc hà, nghe lời an ủi của Khổng Ngọc Trân hồi lâu mới hoàn hồn lại.”
Thiết lập nhân vật của cô vốn là tính cách cởi mở, cảm xúc đến nhanh đi cũng nhanh, chẳng mấy chốc, liền giơ hoa quả khô như dâng bảo vật cùng Khổng Ngọc Trân quậy thành một đoàn.
Chơi mệt rồi, Tô Thanh Từ liền kéo Khổng Ngọc Trân kể chuyện cho cô ta nghe, từ 《Ma Thổi Đèn》 đến 《Kinh Hồn Đêm Khuya》 lại đến 《Một Đôi Giày Thêu》 rồi lại từ 《Cô Ta Dưới Gầm Giường》 đến 《Công Viên Lời Nguyền》...
Vẫn chưa đợi Tô Thanh Từ nói xong, Khổng Ngọc Trân đã mồ hôi đầm đìa cuộn tròn trong chăn như chim sợ cành cong, thỉnh thoảng phát ra tiếng thét thấu trời, dọa A Dũng canh gác bên ngoài mấy lần phải tới gõ cửa.
Đợi Khổng Lục làm việc xong trở về, Tô Thanh Từ rất có tinh mắt đứng dậy cáo từ, không ngoài dự đoán bị Khổng Ngọc Trân khóc lóc om sòm đòi sống đòi ch-ết giữ lại.
Lúc này Tô Thanh Từ mà đi, chuyện này đối với Khổng Ngọc Trân mà nói chẳng khác gì lấy mạng cô ta, cô ta chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu toàn là những hình ảnh vô cùng kinh dị đó.
Xử lý xong sự quậy phá của Khổng Ngọc Trân, Khổng Lục lúc này mới đi vào phòng mình ở đối diện.
A Bố đi theo phía sau, thuận tay đón lấy chiếc cà vạt Khổng Lục đưa tới, lại rất có tinh mắt rót nước cho anh ta.
“Lục gia, chuyện trưa nay đã kiểm tra qua rồi, không có quan hệ gì với Giang Ngọc Yến kia.”
“Đám người đó quả thực là bọn buôn người, nói là đã theo dõi ở nhà nghỉ Nam Thành mấy ngày rồi, thấy cô ta ra vào một mình, vả lại từ miệng bà chị dọn vệ sinh nhà nghỉ đó biết được cô ta là người ngoại tỉnh, cho nên mới tranh thủ lúc cô ta ra ngoài, chọn chỗ vắng vẻ ra tay với cô ta.”
Khổng Lục lấy bật lửa ra, châm một điếu thu-ốc, lúc này mới thong dong nói:
“Rút người bên kia về đi, bên phía vận chuyển mau ch.óng sắp xếp cho tốt, đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, lần này tuy không kiếm được món nào cực phẩm, nhưng số lượng cũng không ít, ngày kia chuẩn bị lên đường về thôi!”
“Rõ, Lục gia!”
Nửa đêm, Tô Thanh Từ rút cánh tay mình ra khỏi lòng Khổng Ngọc Trân, đẩy cái đùi đang đè lên bụng mình ra, lúc này mới đi về phía nhà vệ sinh trong phòng.
Khổng Lục cái đồ đáng c.h.é.m ngàn đao này, vậy mà lại thả La bà và gã đàn ông kia đi, loại chuyện tiện tay là có thể đưa vào cục cảnh sát này họ cũng không làm.
Trong lòng Tô Thanh Từ thầm nghiến răng, đúng là nắm đ-ấm không rơi vào người mình thì không biết đau.
Đêm hôm trước nén giận, sáng sớm hôm sau Tô Thanh Từ đã dậy lừa Khổng Ngọc Trân ra ngoài chơi.
Khổng Lục thấy thân phận Tô Thanh Từ không có vấn đề gì lớn, đúng lúc mình lại có việc chính phải làm không có thời gian đi cùng Khổng Ngọc Trân quậy phá, liền đồng ý cho hai người ra ngoài.
Anh ta lạnh lùng nhìn Khổng Ngọc Trân đe dọa:
“Tôi nói trước cho em biết, nếu còn gây ra chuyện mất mặt chui vào cục cảnh sát như vậy nữa, tôi tuyệt đối sẽ không đi bảo lãnh nữa đâu!”
“Nếu các người đã thích quậy như vậy, thì cứ ngoan ngoãn ngồi trong đó đi, nhưng các người cũng yên tâm, đợi tôi làm xong việc chuẩn bị về Thượng Hải đương nhiên sẽ tới bảo lãnh người, các người chỉ cần ngoan ngoãn ngồi trong đó là được rồi!”
Khổng Ngọc Trân cũng nghe ra lời anh trai không giống như đang nói đùa, da thịt căng thẳng vội vàng đảm bảo:
“Anh, anh yên tâm đi, bọn em không dám nữa đâu!”
Tô Thanh Từ cũng nịnh nọt gật đầu:
“Đúng đúng đúng, đừng nói chủ động vào cục cảnh sát, ngay cả cảnh sát chủ động tới tìm chúng tôi, chúng tôi đều phải tránh đi!”
“Mang theo A Dũng!”
“Anh, cái này không cần thiết chứ, hai đứa con gái bọn em đi dạo phố, mang theo một thằng đàn ông to xác là thế nào?”
“Thế thì đừng có ra ngoài!”
Tô Thanh Từ vội vàng cản Khổng Ngọc Trân lại:
“Mang theo thì tốt, mang theo thì tốt, không những có thể giúp xách đồ, còn có thể dọa lui những phần t.ử bất hợp pháp đó!”
Khổng Ngọc Trân bĩu môi, vẻ mặt đầy không phục, tốt cái rắm, quản Đông quản Tây, cái này không được làm cái kia không được chơi, ảnh hưởng tâm trạng!
Nhưng nhìn bộ dạng của anh trai, cô ta cũng không phản đối nữa, chu mỏ kéo Tô Thanh Từ xoay người đi luôn.
A Bố nháy mắt với A Dũng, A Dũng vội vàng gật đầu rồi đi theo sau hai người Khổng Ngọc Trân.
“Ngọc Yến, hôm nay chúng ta đi đâu chơi thế?”, Khổng Ngọc Trân ra khỏi cửa giống như con chim được sổ l.ồ.ng, nắm cánh tay Tô Thanh Từ đầy vẻ hưng phấn.
Tô Thanh Từ vẫn còn nhớ đến cái bọn buôn người hôm qua, cũng chẳng có tâm trạng đi lượn:
“Hay là, chúng ta ngồi xe buýt đi dạo khắp nội thành, xem sự phồn hoa của thủ đô tổ quốc, cảm nhận một chút khói lửa nhân gian bên này?”
Khổng Ngọc Trân bị lừa đến mức chẳng còn chút chủ kiến nào:
“Được, chúng ta cứ ngồi mãi, ngồi mãi, ngồi từ điểm đầu đến điểm cuối, lại từ điểm cuối ngồi về điểm đầu, ngồi mệt rồi thì tùy tiện chọn một trạm xuống xe.”
Hai người lên xe buýt tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh vật không ngừng lùi lại phía sau mà huyên thuyên không ngừng.
Tô Thanh Từ một mặt dỗ dành tiểu công chúa, mặt khác còn phải không để lại dấu vết quan sát môi trường xung quanh.
Một buổi sáng trôi qua rất nhanh, ngay lúc cô sắp bỏ cuộc quay đầu về nhà thì đột nhiên ở một đầu ngõ náo nhiệt nhìn thấy một đứa trẻ quen thuộc.
Qua cửa sổ, đầu ngõ Bát Tự phía trước có một đứa trẻ ngồi trên bậc thềm bên đường, đôi mắt nhỏ láo liên đ-ánh giá những người qua đường, chính là đứa trẻ tên “Tiểu Hoài" mà cặp vợ chồng kia dắt theo hôm qua.
Tô Thanh Từ lập tức đứng dậy:
“Ngọc Trân, đi thôi, khói lửa nhân gian tới rồi!”
Khổng Ngọc Trân ngẩng đầu nhìn phố xá phía trước, đợi xe buýt dừng hẳn liền đứng dậy:
“Được được, dạo cả buổi sáng, tớ cũng đói rồi.”
Tô Thanh Từ kéo Khổng Ngọc Trân lao xuống dưới, quân buôn người, tôi đưa mồi tới cho các người đây.
Tiểu Hoài ngồi trên bậc thềm ngõ Bát Tự, đôi mắt như lưỡi câu, nhìn những người qua lại, muốn từ trong đám người chọn ra mục tiêu phù hợp yêu cầu.
Trẻ tuổi, xinh đẹp, giọng địa phương nơi khác, phụ nữ đơn thân.
Đơn hàng hôm qua cậu ta đã theo dõi kỹ càng suốt ba ngày, kết quả không thành thì thôi đi, vì cậu ta sợ hãi bỏ mặc đồng bọn chạy mất, về nhà còn bị phạt một trận.
Sau đó chú Đại Trang và La bà mang theo vết thương trở về, không những trách mắng cậu ta thông tin sai lệch, còn bỏ mặc đồng đội, tối qua cậu ta còn chẳng được cho ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáng sớm nay lại bị phái ra ngoài tìm mục tiêu.
“Ngọc Yến, hôm nay tớ nhất định phải ăn sạch sành sanh cái phố này mới được, sau này không biết còn có cơ hội tới Thủ đô nữa không!”
Tô Thanh Từ vẻ mặt kinh ngạc:
“Lời này là sao?
Cậu sắp đi rồi à?”
Khổng Ngọc Trân gật đầu:
“Đúng thế, anh tớ nói, ngày kia liền về Thượng Hải rồi!”
Cho đến khi hai đôi giày xăng đan tinh xảo trước mắt dần đi xa, Tiểu Hoài mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng thướt tha uyển chuyển của Tô Thanh Từ và Khổng Ngọc Trân.
“Người ngoại tỉnh!”
“Trẻ trung xinh đẹp!”
“Tiếc là có hai đứa!”
Tiểu Hoài dứt khoát từ bỏ, tầm mắt lại tìm kiếm trong đám đông.
Tô Thanh Từ dẫn Khổng Ngọc Trân vào trong ngõ, tìm một quán bán đồ ăn, gọi trà bột mì và bánh nhân thịt ăn một cách chẳng màng hình tượng.
A Dũng nhìn hai người ăn ngon lành, cũng gọi một phần đồ ăn ở bàn khác chậm rãi ăn.
Ăn xong, ra khỏi cửa hàng, Tô Thanh Từ nhìn A Dũng đi theo phía sau không gần không xa, nghĩ thầm phải nghĩ cách đuổi cái thứ này đi trước, nếu không đi theo một thằng đàn ông to xác thế này, người khác cũng chẳng dám ra tay!
“Ngọc Trân, lúc nãy cái bánh nhân thịt kia ngon thật đấy, vỏ ngoài giòn tan, c.ắ.n một miếng còn trào nước sốt, thơm đến mức tớ sắp nuốt cả lưỡi luôn rồi!”
“Đúng thế đúng thế, danh bất hư truyền, nếu không phải đợi lâu quá mà còn phải để bụng ăn cái khác, tớ còn có thể ăn thêm một phần nữa!”
Tô Thanh Từ xoa bụng, bóng gió nói:
“Lục gia vất vả lắm mới tới Thủ đô, cả ngày đều bận việc chính, không có thời gian ra ngoài dạo chơi thì thôi đi, món ăn đặc sắc này cũng không có phúc thưởng thức rồi.”
Khổng Ngọc Trân nghĩ lại, đúng là thế thật, anh trai ăn cơm phần lớn đều là khách sạn đưa tới, hoặc là cùng khách ra ngoài ăn.
Loại món ăn vặt đặc sắc phong vị riêng biệt này hình như đúng là chưa thấy anh ta ăn qua.
“Anh Dư, hay là anh tới cái quán lúc nãy mua cho anh trai em mấy phần bánh nhân thịt đi, lúc nãy em ăn thấy có người dùng giấy dầu bọc mang đi đấy.”
“Lúc nãy anh cũng nếm rồi, vị đúng là không tệ nhỉ?
Mang về cho mọi người cùng cải thiện bữa ăn!”
Nói đoạn Khổng Ngọc Trân còn mở túi nhỏ của mình lấy tiền và phiếu đưa cho A Dũng.
A Dũng im lặng một lúc:
“Không ít người đang xếp hàng đâu, ước chừng phải đợi một lát!”
Khổng Ngọc Trân mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay:
“Ây da, đợi một lát thì đợi một lát mà, anh cứ đợi là được rồi, em và Ngọc Yến dạo dạo trong ngõ, em xem phía trước còn có gì hay gì ngon không, lát nữa anh lấy được bánh nhân thịt rồi tới tìm bọn em, hoặc bọn em qua tìm anh là được!”
A Dũng còn muốn nói gì đó, Khổng Ngọc Trân đã hết kiên nhẫn.
“Anh một người đàn ông to xác sao cứ mãi lải nhải thế hả, có thể dứt khoát chút không!
Chỉ trong hai phút anh do dự, người phía trước lại xếp thêm hai người rồi!”
A Dũng quay đầu nhìn lại, quả nhiên lại có khách đi về phía trong tiệm, anh ta vội vàng xoay người đi vào.
“Hai người đừng có đi lung tung nhé, dạo xong thì qua tìm tôi!”
“Biết rồi, biết rồi!”
Tô Thanh Từ lại một lần nữa dắt Khổng Ngọc Trân thong dong đi qua trước mặt Tiểu Hoài.
Cậu ta vẫn không có phản ứng!
Tô Thanh Từ nghiến răng, lại đi qua trước mặt cậu ta hai lần nữa.
Và trong lúc trò chuyện vô tình để lộ những thông tin như “không người thân thích", “không quen thuộc Thủ đô", “muốn về quê" vân vân và vân vân.
Năm lần bảy lượt lượn lờ, Tiểu Hoài phía sau quả nhiên chậm rãi bám theo, Tô Thanh Từ trong lòng thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng chịu tới bắt tôi rồi!
Cũng không biết đối phương truyền tin thế nào, đi không được bao xa, Tô Thanh Từ liền chú ý tới kẻ đang nhìn chằm chằm mình phía sau, từ một đứa bé trai biến thành ba người.
“Ngọc Yến, cậu nhìn đằng kia kìa!”
Khổng Ngọc Trân chỉ về phía trước cho Tô Thanh Từ xem, Tô Thanh Từ nhìn theo tầm mắt cô ta, cuối con ngõ nhìn ra mờ mờ ảo ảo hình như là một cái hồ, thỉnh thoảng có những con thuyền nhỏ chèo qua.
“Là hồ nước, còn có thuyền nữa!”
“Đi đi đi, mau xem chút đi.”
Tô Thanh Từ vô tình quay đầu lại, rất nhanh chú ý tới một hán t.ử đội mũ phía sau, thấy Tô Thanh Từ nhìn qua, lập tức giả vờ nhìn hàng hóa trên cửa sổ trưng bày bên cạnh, phía xa còn có một người khác ngẩng đầu nhìn hoa văn chạm khắc trên xà nhà.
“Bọn mình không phải phải đợi A Dũng sao?”, để tránh bị truy cứu trách nhiệm về sau, Tô Thanh Từ do dự hỏi thăm!
Khổng Ngọc Trân kéo Tô Thanh Từ liền đi vào trong ngõ:
“Không sao đâu, lát nữa anh ta sẽ tự tìm tới thôi!”