Tâm trạng của Chu Tiểu Xuyên vốn đang rất tốt, nhưng bị Phương Hoa hỏi như vậy, lập tức cảm thấy mất hứng, mặt xị xuống, không muốn nói chuyện.
Vương Tiểu Lục vội vàng đứng dậy: “Dì ơi, cái này cũng phải kiêng sao? Bác sĩ vẫn chưa đến, cháu cũng không biết.”
Phương Hoa cau mày: “Bây giờ chưa biết bị dị ứng với cái gì, nên tốt nhất cứ kiêng trước, đặc biệt là trứng và mấy thứ không ăn được.”
Vương Tiểu Lục hoảng hốt nhìn Chu Tiểu Xuyên: “Cháu… cháu không biết, cháu không biết là không được ăn.”
Chu Tiểu Xuyên mất kiên nhẫn: “Mẹ, mẹ cứ nhất định phải làm mất hứng như vậy à? Những thứ này con ăn bao nhiêu năm nay rồi, chưa từng bị dị ứng, sao hôm nay ăn một chút lại dị ứng?”
Phương Hoa không thể nói chuyện nổi với Chu Tiểu Xuyên, bèn ra ngoài tìm bác sĩ. Bác sĩ cũng khuyên trước mắt đừng ăn trứng hay bánh bao thịt, đợi kết quả kiểm tra rồi tính tiếp.
Vương Tiểu Lục thấy vậy, lập tức đứng dậy chào Chu Tiểu Xuyên rồi chạy mất.
Chu Tiểu Xuyên tức giận, cả buổi sáng không nói chuyện với Phương Hoa.
Phương Hoa đi cùng con trai làm hết các xét nghiệm, mọi thứ đều bình thường, không phải dị ứng cũng không phải trúng độc.
Ngay cả bác sĩ cũng cảm thấy kỳ lạ, bảo cậu ấy tiếp tục nằm viện, tiêm kháng viêm trước rồi theo dõi thêm.
Phương Hoa nghe xong thì nhíu mày: “Vậy có cần đi khám Đông y không? Không thể nào tự nhiên nổi mẩn đỏ như vậy, trông cũng đáng sợ lắm.”
Bác sĩ cũng chưa từng gặp trường hợp này: “Nếu tìm được thầy thuốc Đông y giỏi để khám cũng được. Hiện tại thì sức khỏe cậu ấy không có vấn đề gì, có thể là tay chạm vào thứ gì đó gây dị ứng cục bộ, cũng có khả năng này.”
Phương Hoa suy nghĩ xem nên tìm ai để khám là hợp lý nhất.
Nhà họ cũng không thiếu mối quan hệ và tài nguyên trong lĩnh vực này.
Chu Tiểu Xuyên quay lại phòng bệnh, bắt đầu bất mãn: “Không phải bệnh truyền nhiễm chứ? Giờ thì mọi người không cần sợ nữa rồi đúng không?”
Phương Hoa cau mày nhìn cậu: “Giờ còn chưa tìm ra nguyên nhân, con lại cứ nắm lấy chuyện này không buông? Tiểu Xuyên, mẹ thật sự rất thất vọng về con.”
Chu Tiểu Xuyên cười khẩy: “Đúng vậy, con không phải anh cả, không thể mang lại vinh quang cho gia đình, con chính là đồ vô dụng trong nhà, mọi người ghét bỏ con cũng là chuyện đương nhiên.”
Phương Hoa tức giận đến tái mặt: “Con… dạo này con làm sao vậy? Có phải ai đó đã nói gì với con không?”
Bà vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để nói chuyện với Chu Tiểu Xuyên, dù sao cũng là con trai mình, bà không thể nhẫn tâm được.
Chu Tiểu Xuyên hừ một tiếng, nằm xuống kéo chăn trùm kín đầu, không muốn nói chuyện với Phương Hoa nữa.
Vương Tiểu Lục nói đúng, thực ra trong nhà không coi trọng cậu, chỉ vì Chu Tây Dã quá xuất sắc, người trong nhà sẽ so sánh, thế nên cậu làm gì cũng sai, làm gì cũng chỉ là kẻ vô dụng.
Phương Hoa nhìn hành động của Chu Tiểu Xuyên mà đau đầu, sao nó ngày càng vô lý thế này!
Khương Tri Tri không muốn chờ đợi rồi mới đi tìm Kim Hoài Anh, như thế quá lãng phí thời gian.
Buổi trưa nghỉ ngơi, cô vội vàng ăn vài miếng bánh bao, uống hai ngụm nước, rồi nói với Cát Thanh Hoa rằng nếu chiều có đến muộn thì xin phép giúp cô một tiếng.
Sau đó, cô vội vàng đạp xe đến tìm Kim Hoài Anh.
Trường học cách chỗ ở của Kim Hoài Anh cũng khá gần, đạp xe mất khoảng mười lăm phút.
Lúc Khương Tri Tri đến nơi, Kim Hoài Anh cũng vừa vào nhà, trên người vẫn mặc chiếc áo khoác xanh chuyên dùng để dọn dẹp vệ sinh, tay áo và vai đầy những miếng vá, cả người trông vô cùng khốn khổ.
Nhìn thấy Khương Tri Tri đến, Kim Hoài Anh nhíu mày: “Cô đến làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Khương Tri Tri rất biết cách mở đầu câu chuyện: “Thầy Kim, có thể thầy không nhớ tôi, trước đây tôi từng gặp thầy ở ga tàu, lúc đó thầy đang đọc một cuốn sách tiếng Anh, nhưng thầy đã đọc sai một từ, dịch cũng không đúng.”
Kim Hoài Anh nhíu mày, mặt sa sầm: “Cô đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”
Khương Tri Tri cười, thử dò hỏi: “Thầy Kim, thầy vẫn chưa ăn cơm đúng không? Để tôi nấu cơm giúp thầy nhé.”
Kim Hoài Anh nhìn Khương Tri Tri bước vào, xắn tay áo định làm việc, liền vội vàng ngăn lại: “Tôi đã nói rồi, cô không có bệnh, cô còn đến làm gì?”
Khương Tri Tri nghiêm túc nhìn Kim Hoài Anh: “Thầy Kim, tôi biết thầy rất giỏi, tôi muốn học y với thầy.”
Sắc mặt Kim Hoài Anh lập tức trở nên khó coi: “Không dạy, không dạy! Mau đi đi!”
Ông ta trở thành như bây giờ, cũng chính là vì bị học trò mà mình coi trọng nhất tố cáo. Vì vậy, giờ đây ông hoàn toàn không còn hứng thú với việc dạy học trò nữa.
Vừa nói, ông vừa đi qua mở cửa, trừng mắt giận dữ nhìn Khương Tri Tri, ra hiệu cô rời đi.
Khương Tri Tri vẫn đứng yên không nhúc nhích: “Tôi biết thầy không muốn nhận học trò, hôm nay tôi đến đây cũng không mong thầy sẽ đồng ý ngay. Nhưng hôm nay thầy không đồng ý, ngày mai tôi vẫn sẽ đến.”
Kim Hoài Anh lạnh giọng: “Dù cô có đến mỗi ngày, tôi cũng sẽ không đồng ý. Trước đây có người đến suốt nửa năm, tôi cũng không nhận. Nhìn cô là một cô gái nhỏ, tôi cũng không làm khó cô. Muốn học y thì đến trường, không cần đến tìm tôi.”
Khương Tri Tri nhanh chóng lấy từ trong cặp ra một cuốn sổ: “Thầy Kim, đây là một số từ vựng tiếng Anh y khoa mà tôi đã tổng hợp, thầy xem thử đi.”
Nói xong, cô đặt cuốn sổ lên bàn, không đợi Kim Hoài Anh phản ứng, liền nhanh chóng rời đi: “Thầy Kim, ngày mai tôi lại đến tìm thầy.”
Vừa dứt lời, cô đã bước ra đến cửa.
Kim Hoài Anh chân cẳng không linh hoạt, muốn đuổi theo cũng không được, hơn nữa, ông cũng thực sự bị những từ vựng y khoa trong lời của Khương Tri Tri thu hút.
Ông im lặng một lúc, rồi bước tới cầm cuốn sổ mà Khương Tri Tri để lại. Bên trong toàn là từ tiếng Anh, chỉ có trang đầu tiên có chú thích tiếng Trung, còn những trang sau thì không.
Khả năng tiếng Anh của ông có hạn, nhìn mãi mà vẫn không hiểu hết.
Ông tháo kính xuống, cẩn thận lau sạch tròng kính, rồi đưa cuốn sổ sát lại gần mắt, chăm chú đọc. Chỉ riêng những từ trên trang đầu tiên cũng đã thu hút ông rồi.
Ông nhíu mày đặt cuốn sổ xuống. Cô bé này thật thông minh, biết cách “thả mồi câu cá”, lâu dần con cá tự khắc sẽ cắn câu.
…
Khương Tri Tri cũng không mong chỉ đến một lần mà có thể thành công. Cô đã thể hiện rõ ý định và quyết tâm của mình, lại còn để lại thứ có thể thu hút Kim Hoài Anh.
Vui vẻ quay lại trường, vừa kịp giờ vào tiết học đầu tiên.
Hạt Dẻ Rang Đường
Trước khi giáo viên vào lớp, Cát Thanh Hoa nhanh chóng nói với Khương Tri Tri: “Lúc trưa em không có ở đây, chị đã thảo luận với Trình Phong và mấy người khác. Bọn chị quyết định lập một nhóm học tập giúp đỡ nhau, Trình Phong làm nhóm trưởng. Như vậy, cả nhóm có thể cùng nhau tiến bộ. Mọi người đều muốn mời em tham gia, vì tiếng Anh và hóa học của em rất giỏi, muốn em chỉ dạy cho bọn chị.”
Khương Tri Tri không cần suy nghĩ, lập tức lắc đầu: “Em không muốn tham gia, em không có nhiều thời gian như vậy.”
Cát Thanh Hoa xua tay: “Chỉ một tiếng vào buổi trưa thôi, mọi người cùng ngồi lại học, cùng nhau giải quyết vấn đề.”
Khương Tri Tri vẫn không muốn: “Nếu các chị có gì không hiểu thì cứ đến hỏi em, nhưng em không tham gia nhóm học tập đâu.”
Cát Thanh Hoa thực sự không hiểu nổi, tại sao Khương Tri Tri lại không muốn tham gia nhóm học tập?
Đây chẳng phải là một cơ hội tốt để cùng nhau tiến bộ sao?
Chẳng lẽ đúng như lời một số bạn trong lớp nói, vì Khương Tri Tri có gia thế tốt, nên tỏ ra kiêu ngạo, không muốn học cùng bọn họ?
Suốt cả tiết học, Cát Thanh Hoa cứ suy nghĩ miên man, đến khi hết tiết không nhịn được mà hỏi Khương Tri Tri: “Tri Tri, có phải em coi thường bọn chị nên mới không muốn tham gia nhóm học tập không?”