Thập Niên 70: Mẫu Thân Bưu Hãn

Chương 222: Quà Sính Lễ Số 1



Ông Phúc nói với Khương Vân: "Hai đứa nhỏ này thật đáng nể, chẳng ai hay biết gì mà chúng đã quậy cho nhà Lương Độn Nhi đảo điên cả lên."

Khương Vân liếc nhìn hai đứa con đang ăn bánh khoai lang phô mai, nhỏ giọng dặn: "Cha nhớ bảo ban chúng thêm về đạo lý làm người, nhất là Tiểu Hải, phải để nó hiểu người thông minh thì càng phải làm việc chính nghĩa, đi đường ngay thẳng."

Ông Phúc gật đầu: "Con yên tâm, ta vẫn luôn để mắt tới chúng."

Hai anh em thính tai lắm, nghe thấy mẹ nói nhỏ cũng xen vào. Sông Nhỏ bảo: "Chuyện này con biết mà, kẻ trộm là tiểu nhân, nhưng trí tuệ phải dùng cho việc quân t.ử. Ông và mẹ cứ yên tâm, bọn con sẽ không bao giờ đi ăn trộm. Bọn con sẽ dùng trí thông minh để kiếm tiền chân chính, không bao giờ làm chuyện lừa lọc."

Chillllllll girl !

Tiểu Hải ăn đến mức miệng đầy mùi thơm, cậu chuyên môn khoét lấy phần phô mai bên trong ăn, còn phần vỏ khoai lang thì để dành cho hai anh em Quang Dập và Quang Kế. Cậu cười nói: "Dù có làm kẻ trộm thì cũng không thèm làm loại trộm vặt, ít nhất cũng phải làm một đại đạo giang hồ!"

Khương Vân: "!!!"

Ông Phúc vội trấn an cô: "Trẻ con nói đùa thôi mà, đừng để bụng."

Tiểu Hải húp một ngụm phô mai: "Mọi người yên tâm đi, con ghét nhất là bọn trộm cắp."

Khương Vân: *...Không phải, ai bảo con sẽ đi ăn trộm đâu, mẹ chỉ lo con sau này gặp chuyện gì cực đoan rồi lại hắc hóa thôi.* Biết bao nhiêu đứa trẻ vốn bình thường, chỉ vì gặp biến cố hay yêu sai người mà trở nên biến thái. Cô cảm thấy như mình vừa tự "vả" vào mặt mình, liền lảng sang chuyện khác. Vừa quay đi lại chạm phải ánh mắt sâu thẳm của con mèo đen, không hiểu sao cô lại thấy trong mắt nó vẻ trêu chọc.

*Sao hả? Ngay cả ngươi cũng muốn cười nhạo ta sao?* Khương Vân nhét luôn một miếng bánh khoai lang phô mai vào miệng nó.

Mèo đen: "Ngao ô~~" Nó ngã lăn ra đất, nó ghét nhất là phô mai! Khương Vân cười ngặt nghẽo, chỉ tay vào nó: "Không ăn thì đem cho con mèo mướp bên ngoài ăn đi."

Mèo đen "a ô" một tiếng nuốt chửng miếng bánh. *Mèo mướp nào? Cút xa ra.*

Ăn xong, nó nhảy lên nóc nhà đứng nhìn ra xa. Chờ đến khi thấy người đưa thư đạp xe từ đường lớn rẽ vào đường thôn, nó lập tức nhảy xuống, chạy vào nhà quấn quýt quanh chân Khương Vân.

Khương Vân hỏi: "Lại muốn ăn nữa à?" Con mèo đen lộ vẻ mặt ủy khuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Vân dặn ông Phúc ăn thêm phô mai và uống sữa bò để bổ sung canxi, tránh loãng xương ở tuổi già. Có người quan tâm, chăm sóc khiến ông Phúc cảm thấy vô cùng hạnh phúc, dù có món không thích ông cũng sẽ cố ăn cho bằng hết.

Hai anh em ăn xong, bưng một cặp l.ồ.ng bánh đi tìm Thiết Đầu, Cây Cột và Lương Độn Nhi để chia sẻ. Dù nhỏ tuổi nhất trong nhóm nhưng hai anh em lại có uy tín nhất, đứa nào cũng nghe lời chúng. Hai anh em rất ít khi bất đồng ý kiến, chuyện dùng não thì nghe Tiểu Hải, chuyện khác thì nghe Sông Nhỏ, chẳng bao giờ cãi cọ.

Khương Vân dặn: "Lát nữa nhớ về ăn cơm nhé."

Lúc cô chuẩn bị xong bữa trưa thì hai anh em cùng Lý Quế Chi về đến nơi, Lý Quế Chi còn vác theo một bao đồ lớn. Khương Vân ngạc nhiên: "Chị dâu hai, chị trúng số hay sao mà vác cái gì to thế?" Cô vội chạy lại đỡ giúp.

Lý Quế Chi thở hổn hển: "Đối... đối tượng của cô gửi về đấy." Bà không gọi tên Viên Dã mà cứ thích gọi là "đối tượng", Khương Vân cũng nghe quen rồi.

Khương Vân hỏi: "Viên Dã gửi à? Có thư không chị?"

Hai anh em giơ lá thư lên: "Đây ạ." Lúc nhận thư chúng định mở ra xem ngay, nhưng Lý Quế Chi không cho, bảo thư tình của người ta không được xem, xem là bị đau mắt hột đấy. Hai anh em tuy chưa hiểu tại sao xem thư tình lại đau mắt, nhưng bác không cho nên đành mang về cho mẹ mở. Chúng cũng muốn xem xem có bị đau mắt thật không!

Khương Vân nhận lấy lá thư, thấy nhẹ tênh, chắc bên trong chẳng quá trăm chữ. Cô nhìn ông Phúc: "Cha ơi, Viên Dã có biết viết chữ không ạ?" Cô biết anh có học chữ cùng hai đứa nhỏ, nhưng chưa bao giờ thấy anh đọc sách hay viết lách gì.

Ông Phúc cười: "Ta nghĩ nó vốn biết chữ đấy, chỉ là lúc mất trí nhớ thì quên mất thôi, chắc giờ nhớ lại rồi."

Khương Vân lẩm bẩm: "Hy vọng không phải nhờ người viết hộ." Cô cũng không hiểu sao mình không có cảm giác "một ngày không gặp như cách ba thu" như những đôi tình nhân khác, có lẽ sau khi trải qua cái c.h.ế.t, cô đã trở thành một người phụ nữ thực tế, chẳng còn chút lãng mạn nào.

Hai anh em giục cuống cuồng, hận không thể mở ra đọc hộ mẹ. Khương Vân thong thả mở phong bì, bên trong chỉ có một tờ giấy duy nhất. Lấy ra xem, cô ngẩn người vì trên đó chẳng có lấy một chữ.

Khương Vân: "???"

Hai anh em sốt ruột: "Mẹ đọc đi chứ." Khương Vân đưa tờ giấy cho chúng. Hai đứa nhỏ cầm lấy, thấy không có chữ nhưng lại có những hình trái tim màu đỏ. Nhìn kỹ thì ra là dùng dấu vân tay ấn chồng lên nhau tạo thành hình trái tim, có chỗ lõm, có chỗ nhọn, những trái tim đỏ tươi trông cực kỳ đáng yêu.