Nàng cẩn thận ngẫm nghĩ, loại biến hóa này thậm chí cả lần biến hóa đầu tiên, hẳn là đều bắt đầu sau khi cùng Viên Dã phát sinh quan hệ.
Chẳng lẽ ―― nàng trong lúc vô ý liền tiến hành một lần tu luyện thải dương bổ âm không thành?
Nàng còn hoảng đến nhanh ch.óng chống người dậy thử xem Viên Dã, xem anh có bị mình hút đến suy yếu đi xuống không.
Lúc này Viên Dã chậm rãi mở mắt, “Vợ yêu?”
Khương Vân hôn hôn anh, “Anh có không thoải mái không?”
Viên Dã cười gian: “Vừa mới sáng sớm... em biết mà.”
Khương Vân liền biết anh không có việc gì, chọc vào má anh một cái, “Anh xem anh cái mặt trắng trẻo này...” Không đợi nói xong nàng ngây người.
Nàng lúc này mới ý thức được nàng vậy mà có thể nhìn rõ anh!
Muốn c.h.ế.t, nàng đột nhiên liền có khả năng nhìn xuyên đêm!
Năm 1977 là một niên đại vô cùng đặc biệt, bình định, đội ngũ thanh tra, những kẻ dựa vào tà đạo lên chức lại bị thanh trừ, những người bị đ.á.n.h đổ thì được nâng đỡ lên.
Luận công ban thưởng và xử lý theo tội đã khiến một đám cán bộ cấp trung và cấp thấp cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc, đặc biệt những người không có năng lực cá nhân, dựa vào cửa sau mà lên, một số lượng lớn đều nằm trong danh sách bị điều tra.
Tống Chiêm Cương cũng không ngoại lệ!
Đầu tiên là Bác cả họ Tống bị điều đi tỉnh khác.
Chillllllll girl !
Tiếp theo Tống Chiêm Cương bị mất chức, tuy rằng không bị điều tra nhưng không thể đảm nhiệm chức vụ cán bộ bộ phận nữa. Cấp dưới cũ thay thế chức vụ của mình, tôn ti đảo ngược, hắn căn bản không thể chấp nhận loại chèn ép và nhục nhã này.
Hơn nữa chuyện hôn nhân và ngoại tình trong thời gian xuống nông thôn của hắn cũng bị bại lộ hoàn toàn, truyền ra ồn ào náo nhiệt trong cơ quan, cuối cùng hắn gần như không còn mặt mũi đi làm, luôn cảm thấy tất cả mọi người đang chỉ trỏ hắn, nói hắn là Trần Thế Mỹ, kẻ bạc tình, vong ân phụ nghĩa.
Hắn thật sự không chịu nổi sự sỉ nhục này, sau khi xảy ra mâu thuẫn với cấp dưới cũ nay là lãnh đạo trực tiếp, hắn trực tiếp x.é to.ạc mặt, c.h.ử.i ầm ĩ một trận rồi từ chức về nhà.
Rời đi sau hắn nhịn không được gọi điện thoại cho bác cả ở tỉnh ngoài, muốn bác cả giúp hắn chuyển công tác qua đó, có lẽ có thể mở ra một chân trời mới ở tỉnh ngoài.
Bác cả họ Tống từ chối.
Hắn mới tới tỉnh ngoài, các loại quan hệ còn chưa thăm dò, bản thân còn bước đi khó khăn, làm sao còn có năng lực mang con riêng qua đó?
Vợ chồng Bác cả họ Tống ngoài tầm với, không quản được Tống Chiêm Cương, thế thì hắn và Nguyễn Thơ Tình mang theo con cái ở tỉnh thành chi tiêu liền thành vấn đề.
Ban đầu ở nhà ở của nhà nước, hiện giờ bản thân không phải nhân viên chính phủ, nhà ở phải bị thu hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơn nữa cán bộ thanh niên trí thức lại đệ trình một văn kiện, tố cáo thủ tục về thành của Tống Chiêm Cương không phù hợp quy định, theo yêu cầu hắn nên tiếp tục xuống nông thôn.
Tuy rằng năm 1976 đ.á.n.h dấu phong trào văn hóa kết thúc, nhưng mấy triệu thanh niên trí thức xuống nông thôn cũng không phải một sớm một chiều có thể kết thúc. Ít nhất cho đến hiện tại, cũng chỉ có những thanh niên trí thức có quan hệ trong nhà có thể về thành đăng ký hộ khẩu, được tuyển dụng làm công nhân mới có thể về thành, tuyệt đại bộ phận vẫn ở dưới quê, cắm đội.
Nhận được văn kiện này, Tống Chiêm Cương đều ngây người: Hắn vậy mà phải bị trục xuất về quê?
Nguyễn Thơ Tình cũng ngây người.
Công việc của nàng là Tống Chiêm Cương giúp nàng sắp xếp, hắn xảy ra chuyện thì nàng tự nhiên cũng chẳng tốt đẹp gì.
Không có công việc là thứ yếu, không còn chỗ ở... Nàng gần như không thể tưởng tượng nổi, nàng không bao giờ muốn giẫm vào vết xe đổ năm xưa khi sinh con gái.
Không nơi nương tựa, không một xu dính túi, ở trong thành phố lớn như vậy liền nhỏ bé đáng thương như con kiến.
Gia đình nàng xuất thân cũng có chút vấn đề, lại không phải loại vấn đề bị đ.á.n.h đổ rồi có thể đứng dậy, mà là thật sự có vấn đề, cho nên nàng trừ phi dựa vào người khác, nàng không thể sống cuộc sống mình mong muốn.
Nàng cũng không muốn mất đi cuộc sống hiện tại.
Nghĩ đến phải về đến đại đội Hồng Phong cái loại nơi khắp nơi phân trâu, hễ mưa một chút là lầy lội như ao hồ ở nông thôn, hai vợ chồng đều trợn tròn mắt.
Trang 210
Chỉ có Tống Nhã Lệ rất vui vẻ, nàng cứ lặp đi lặp lại mãi: “Đi nông thôn là có thể nhìn thấy hai anh trai nhỏ sao? Con thích hai anh trai nhỏ, bọn họ rất tốt.”
Cuối cùng Tống Chiêm Cương nhiều lần xoay sở hoạt động, vẫn không có cách nào, chỉ có thể tuyệt vọng mà dẫn Nguyễn Thơ Tình cùng Tống Nhã Lệ tạm về quê.
Hắn còn an ủi Nguyễn Thơ Tình, “Đợi khi nào có thành tựu, chúng ta sẽ trở về.”
Nguyễn Thơ Tình cũng chỉ có thể cười gượng gạo. Ban đầu cho rằng đã tìm được chỗ dựa, ai ngờ hiện giờ lại bị liên lụy t.h.ả.m hại như vậy, trực tiếp trở thành hồ ly tinh, đồ bỏ đi trong mắt đồng nghiệp, hàng xóm, khiến nàng không chịu nổi sự sỉ nhục này. Bởi vì nàng tạm thời cũng không có biện pháp hay lối thoát nào tốt, chỉ có thể tạm thời đi theo Tống Chiêm Cương về quê.
Lần này trở về, bọn họ không có người chăm sóc tiễn đưa, tự mình dìu già dắt trẻ đi chen chúc ở nhà ga, dù có vé xe cũng vô cùng mệt mỏi.
Thật vất vả đến được huyện thành, ban đầu muốn đi nhà Dương Hòe Mật nghỉ chân, kết quả phát hiện nhà anh cả đã đổi chủ!
“Các người tìm Tống Chiếm Văn? Hắn à, cuốn gói về quê rồi!” Người nói chuyện có chút vui sướng khi người gặp họa, ánh mắt còn như d.a.o nhỏ xẻo Nguyễn Thơ Tình và Tống Chiêm Cương, khiến người ta vô cùng bực bội.
Tống Chiêm Cương nhẫn nại hỏi lại chuyện gì đã xảy ra, anh cả chị dâu bị huyện khai trừ, sao hắn lại không biết chứ?