Trên con đường đất gập ghềnh ở vùng quê có một chiếc máy cày công nông đang chạy phành phạch. Đầu xe được trang trí bằng một dải lụa đỏ thắm đầy vẻ hân hoan nhưng tốc độ của nó cũng chẳng nhanh hơn con trâu già đang cày ruộng bên đường là bao.
Trên thùng xe ngồi chật kín những nam thanh nữ tú, quần áo giản dị màu xám tro nhưng gò má ai nấy đều ửng hồng thậm chí có người còn đang sụt sịt mũi. Cơn gió đầu xuân sắc như d.a.o thổi vào mặt rát như bị cắt.
Dù vậy ai cũng vô cùng phấn khởi, họ ngẩng cao đầu tinh thần phơi phới. Họ là những thanh niên trí thức vừa về nông thôn, chuẩn bị đến đại đội sản xuất ở núi Đầu Trâu để chi viện xây dựng.
Duy chỉ có một cô gái đang mệt mỏi gục đầu trên gối. Cô cảm thấy không khỏe, vừa lên xe đã nằm lịm đi. Lúc này một gã đàn ông mặt đầy mụn, mặc trên người bộ quân phục màu xanh lá cây thời thượng nhất bấy giờ đang cố chen lại gần. Chỉ có điều người khác mặc vào thì anh khí ngời ngời còn hắn ta mặc vào lại trông chẳng khác nào khoác lên mình bộ da cóc.
Gã cóc ghẻ này ra sức chen lấn về phía cô gái muốn xuyên qua mấy người liền. Thùng xe vốn đã chật chội nên việc va chạm vào người khác là khó tránh khỏi.
“Này đồng chí nam kia, anh làm gì thế, lợi dụng sàm sỡ đồng chí nữ à!”
Trên xe, nam nữ ngồi tách biệt rất rõ ràng, con gái ngồi trong con trai ngồi ngoài. Hành vi của gã đàn ông mặt mụn lập tức khiến các nữ thanh niên trí thức khác bất bình.
“Ồn ào cái gì mà ồn ào, tôi là đối tượng của Đường Đường. Ba mẹ hai bên đều đồng ý cả rồi, hai năm nữa là cưới.”
Hắn ta vênh váo la lối, tay vẫn không ngừng chen vào trong. Mọi người vừa nghe nói là đối tượng của nhau thì không cản nữa chỉ thầm cảm thán trong lòng: Đúng là bất công, cóc ghẻ mà cũng đòi ăn được thịt thiên nga.
Cô gái tên Đường Đường này, tuy mọi người chỉ mới thoáng thấy ở nhà ga nhưng đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc. Câu nói của người xưa "nụ cười duyên dáng, đôi mắt lay động lòng người" chính là để miêu tả vẻ đẹp của cô.
Cuối cùng hắn ta cũng chen được đến bên cạnh áp sát vào người cô còn đỡ đầu cô dựa lên vai mình. Hành động thân mật quá mức này khiến những người khác phải cau mày. Dù là đối tượng đi nữa thì giữa thanh thiên bạch nhật làm vậy cũng có phần không nên.
Nhưng vì mọi người chỉ vừa mới quen, đến tên của nhau còn chưa biết hết nên chẳng ai muốn xen vào chuyện của người khác.
“Đường Đường, dựa vào vai anh cho thoải mái này.”
Phương Đường vừa tỉnh lại đã nghe thấy một giọng nói a dua ch.ói tai bên cạnh, hình như là của gã chồng biến thái kia. Hắn ta còn đang ôm c.h.ặ.t lấy cô khiến cô sợ hãi đến mức dùng hết sức đẩy ra.
“Á…”
Hắn ta không kịp đề phòng ngã nhào xuống xe, lộn một vòng rồi lăn thẳng xuống ruộng nước bên đường. Hắn ta vùng vẫy dưới ruộng như một con cóc làm bùn đất văng tung tóe. Đúng lúc đó con trâu già đang cày ruộng chậm rãi đi tới, chẳng thèm do dự mà giẫm lên hắn ta. Cảnh tượng này làm mọi người trên xe thót tim, sợ rằng đã giẫm c.h.ế.t người.
May mà bác nông dân kịp thời kéo con trâu lại. Ruộng nước khá sâu nên Triệu Vĩ Kiệt không bị thương, chỉ là toàn thân lấm lem bùn đất trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Bác tài xế vội dừng xe nhảy xuống cứu người. Lúc này Phương Đường cũng đã hoàn toàn tỉnh táo và nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
Cô đã trùng sinh.
Cô quay về năm 1975, năm cô vừa về nông thôn ở tỉnh Chiết. Triệu Vĩ Kiệt cũng đi cùng đợt này, chính là gã đàn ông vừa bị cô đẩy xuống ruộng cũng là người chồng biến thái đã hành hạ cô ở kiếp trước.
Phương Đường nghiến c.h.ặ.t răng, chán ghét nhìn Triệu Vĩ Kiệt đang được người ta kéo lên khỏi ruộng. Gã đàn ông ghê tởm này đã ỷ vào việc ba là xưởng trưởng mà vừa đe dọa vừa dụ dỗ khiến ba mẹ cô cam tâm tình nguyện đồng ý cuộc hôn nhân này. Không một ai hỏi ý kiến cô, cô chỉ như một món hàng được rao bán.
Chị gái, em trai và cả ba mẹ cô đều nhận được lợi ích từ cuộc hôn nhân này. Không ai quan tâm đến sự hy sinh của cô càng không một lời cảm ơn.
Một tháng trước ngày cưới, Triệu Vĩ Kiệt say rượu lái xe rồi bị lật xe biến thành một kẻ tàn phế nửa người trên. Từ đó tâm lý của hắn ta trở nên lệch lạc. Hắn lấy việc hành hạ cô làm thú vui. Ba mẹ chồng không những không giúp cô mà còn mắng cô là sao chổi hại con trai họ bị tàn phế.
Cô về nhà khóc lóc nhưng ba mẹ thì bảo cô phải làm tròn bổn phận người vợ. Người chị gái "lương thiện độ lượng" thì khuyên cô phải nhẫn nhịn, còn em trai thì trách cô không biết điều.
Không một ai bênh vực cô, tất cả đều chỉ trích cô không biết thân biết phận, không biết cảm ơn. Ha... người hưởng lợi có phải cô đâu, dựa vào cái gì mà bắt cô phải cảm ơn?
Không thể chịu đựng được nữa, Phương Đường ra phố mua hai gói t.h.u.ố.c chuột, một cho hắn ta còn một để cho mình. Khi tỉnh lại lần nữa cô đã quay về năm 18 tuổi.
Nếu đã được sống lại, cô phải đối xử tốt với bản thân mình hơn. Tình thân là thứ quá xa xỉ, cô không có duyên thì cũng chẳng cần phải gượng ép.
Lần này cô muốn tìm một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa có trách nhiệm lại có bản lĩnh để kết hôn. Chỉ như vậy mới có thể phá hỏng âm mưu của Triệu Vĩ Kiệt. Nếu không chỉ dựa vào sức mình e là cô không đối phó nổi với tên khốn đó.
Nhưng biết tìm đâu ra một người đàn ông lợi hại như vậy?
[Phát hiện nhu cầu tình cảm của ký chủ, hệ thống "Mỹ nhân đáng thương phản công vả mặt nằm thắng" số 38 khởi động thành công. Ký chủ có đồng ý trói định không?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Ký chủ có đồng ý không?]
[Nếu không đồng ý trong vòng mười giây sẽ được coi là ký chủ tự động từ bỏ, lần trùng sinh này tuyên bố thất bại. Mười, chín, tám…]
Một giọng nói máy móc không cảm xúc vang lên bên tai Phương Đường. Những lời khác cô nghe không hiểu nhưng câu cuối cùng thì cô đã hiểu: Trùng sinh thất bại?
Chẳng lẽ cô lại phải c.h.ế.t một lần nữa?
Không, cô muốn sống! Cô đồng ý.
[Ký chủ đồng ý trói định. Hệ thống "Mỹ nhân đáng thương phản công vả mặt nằm thắng" số 38 trói định thành công. Hệ thống sẽ phát nhiệm vụ ngẫu nhiên, hoàn thành sẽ có thưởng, thất bại sẽ bị phạt. Nếu số lần thất bại cộng dồn quá ba lần thì lần trùng sinh này sẽ thất bại!]
“Tôi phải làm nhiệm vụ gì? Phần thưởng có thịt không?”
Phương Đường tò mò hỏi.
Cô đã chấp nhận sự tồn tại của thứ thần kỳ gọi là hệ thống này. Cô đã trùng sinh được thì việc trói định với một hệ thống cũng chẳng có gì lạ, chỉ là cái tên này dài và khó đọc quá.
[Nhiệm vụ của cô là cưa đổ đại lão tương lai, người được vận mệnh ưu ái của thế giới này. Để thực hiện mục tiêu cuối cùng là nằm thắng hưởng thụ cuộc đời. Xin ký chủ đừng ham mê những thú vui ăn uống tầm thường!]
Phương Đường không phục. Ở nông thôn ngày nào cũng phải làm việc quần quật lại còn thiếu dầu thiếu thịt. Kiếp trước cô đói đến nôn ra cả nước trong. Sau khi cưới Triệu Vĩ Kiệt, trên bàn ăn đúng là không thiếu thịt nhưng cô lại bị tên khốn đó hành hạ đến mức sơn hào hải vị cũng nuốt không trôi. Tính kỹ ra, cô đã bảy tám năm rồi chưa được ăn thịt.
“Không được, không có thịt thì tôi không làm! Tôi muốn ăn thịt!” Phương Đường lấy hết can đảm ra yêu cầu còn dọa dẫm: “Không có thịt ăn thì sống không bằng c.h.ế.t, tôi không cần trùng sinh nữa.”
[Chờ cô cưa đổ thành công đại lão là có thể ăn thịt rồi.]
Hệ thống dỗ dành.
“Tôi muốn ăn ngay bây giờ.”
[Bây giờ thì sớm quá.]
Giọng hệ thống có vẻ khó xử.
Thế giới này rất bảo thủ, lần đầu gặp mặt đã "ăn thịt" thì độ khó quá cao. Hơn nữa, độ thân mật hiện tại giữa ký chủ và đại lão đang bằng không, miếng thịt này biết "ăn" kiểu gì đây?
Đúng là làm khó nó quá!
Tuy cả hai kiếp đều vẫn còn trong trắng nhưng dù sao cô cũng là một người phụ nữ đã kết hôn trùng sinh trở về, Phương Đường nhanh ch.óng hiểu ra ý của cái hệ thống lưu manh này. "Thịt này" không phải là "thịt kia", hoàn toàn không phải loại thịt cô muốn ăn.
“Ngươi… ngươi là đồ lưu manh! Tôi nói là thịt để ăn vào bụng, không phải cái kia!”
Phương Đường giao tiếp với hệ thống bằng ý nghĩ, mặt đỏ bừng lên như đóa hoa đào, ửng hồng đầy e thẹn.
[Cô phải nói cho rõ chứ! Sau này hệ thống sẽ tùy cơ thưởng đồ ăn!]
Giọng nói máy móc vẫn không chút cảm xúc sau đó thì im bặt. Phương Đường gọi mấy lần cũng không thấy trả lời.
Phương Đường tức đến ngứa cả răng, rõ ràng là do cái hệ thống này tự suy diễn bậy bạ. Cô nói rõ ràng như thế, ai mà thèm "ăn" loại thịt đó chứ, cô còn chưa kết hôn cơ mà!
Vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt Phương Đường càng đỏ hơn thậm chí còn rực rỡ hơn cả những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực mọc bên vách đá ven đường. Những người trên xe bất giác bị vẻ đẹp của cô thu hút. Vài nam thanh niên trí thức bất giác đỏ mặt, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Chỉ có duy nhất một nam thanh niên vẫn ngồi thẳng tắp. Anh liếc mắt về phía Phương Đường, gương mặt anh tuấn lạnh lùng không chút gợn sóng. Dù đang ngồi trên chiếc máy cày xóc nảy nhưng lưng anh vẫn thẳng tắp tựa như một cây tùng kiêu hãnh, sừng sững giữa trời đông giá rét.
--
Hết chương 1.