“Đi làm việc nhanh lên, đừng có lười biếng!”
Đội trưởng Hoàng gầm lên một tiếng rồi chắp tay sau lưng bỏ đi, không quên liếc trộm cái xô cá. Tang Mặc nhìn thấy hết, trong lòng đã có chủ ý.
Muốn đứng vững ở trong thôn thì phải nịnh nọt đội trưởng cho tốt, như vậy sau này làm việc sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Tang Mặc tranh thủ làm xong việc, trời cũng đã tối. Phương Đường bàn với anh:
“Tôi định mang mấy con cá diếc đến cho đội trưởng Hoàng, con gái ông ấy đang ở cữ.”
“Ừ.”
Khóe miệng Tang Mặc khẽ nhếch lên. Anh và Phương Đường nghĩ giống nhau. Cô gái này cũng không ngốc đến vậy.
“Chỗ đội trưởng Hoàng anh mang đến đi, tôi lại mang mấy con sang phòng bên cạnh, số còn lại đều để cho ông nội Phương và ông nội Ngô bồi bổ sức khỏe.”
Phương Đường cười đến mắt cong cong, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ như ánh bình minh.
“Cô không ăn à?”
“Có chứ, các anh chắc chắn không biết làm cá đâu, để tôi làm cho, làm xong rồi cùng nhau ăn. Cá tôi làm ngon lắm, đảm bảo anh ăn đến rụng cả lưỡi.”
Phương Đường tha thiết nhìn vì để tăng độ hảo cảm, cô có dễ dàng đâu?
Tang Mặc đương nhiên tin. Lần trước món thịt thỏ kho đã rất ngon rồi, cá kho chắc chắn cũng ngon. Đã lâu rồi anh chưa được ăn, trong miệng không khỏi ứa nước bọt.
--
Tan làm, Phương Đường lấy từ trong xô ra hai con cá mè lớn, chia cho hai ký túc xá nam thanh niên trí thức.
“Cảm ơn nhiều nhé, Phương Đường có qua ăn cùng không?”
Các nam thanh niên trí thức vừa mừng vừa sợ, nỗi thất vọng vì không câu được cá lập tức tan biến. Trong lòng họ Phương Đường đã biến thành một thiên thần lương thiện và tốt bụng.
“Không ăn đâu, tôi tự làm. Các anh không được cho Triệu Vĩ Kiệt ăn nhé, nếu không lần sau tôi câu được cá sẽ không chia cho các anh nữa đâu.”
Phương Đường không hề che giấu sự chán ghét của mình đối với Triệu Vĩ Kiệt.
“Yên tâm, chắc chắn không cho hắn ăn, chúng tôi tự ăn.”
Các nam thanh niên trí thức sảng khoái đồng ý. Họ cũng không thích gã Triệu Vĩ Kiệt cao ngạo kia. Thiếu một người, họ còn có thể ăn được nhiều thịt cá hơn.
Bên ký túc xá nữ, cô cũng chia cho một con và đưa ra yêu cầu tương tự:
“Không được cho Bạch An Kỳ ăn, nếu không lần sau tôi cũng không chia cho các cô nữa.”
Vẻ mặt Trương Vệ Hồng khó xử, định khuyên Phương Đường phải có tình đồng đội, không thể đối xử với chị em đồng bào như kẻ thù. Nhưng Phương Đường căn bản không muốn nghe cô ta nói nhảm, thẳng thừng đáp:
“Các cô không làm được thì cá tôi cầm đi.”
“Không chia, chắc chắn không chia.”
Văn Tĩnh cười hứa hẹn. Con cá đã đến miệng, chỉ có đồ ngốc mới nhường ra. Cô ta cũng đã nhìn thấu Bạch An Kỳ rồi, nhà có tiền thật đấy nhưng keo kiệt vô cùng, lúc nào cũng lén ăn đồ ngon một mình chẳng bao giờ chia cho cô ta, còn không bằng Phương Đường hào phóng.
Trương Vệ Hồng nhíu c.h.ặ.t mày trong lòng rất không thoải mái. Mấy ngày nay không có ai nghe lời cô ta. Văn Tĩnh thì khôn khéo lươn lẹo, nói chuyện vòng vo tam quốc; Phương Đường thì đến trả lời cũng không thèm, lại còn yếu đuối; Bạch An Kỳ thì càng khó đối phó, ngang ngược vô lý. Ba người bạn cùng phòng này đúng là khó quản.
Bạch An Kỳ tức đến nghiến răng. Một con cá thì có gì ghê gớm chứ? Không ăn thì không ăn, cô ta còn có lạp xưởng cơ mà.
Nhưng khi nhìn thấy con cá diếc tươi rói, nước miếng cô ta không kìm được mà chảy xuống. Cô ta thích nhất là món cá diếc kho tàu, mẹ cô ta làm món này đặc biệt ngon, cô ta có thể ăn thêm một bát cơm.
Hu hu… cô ta muốn về nhà, không muốn ở cái nơi quỷ quái này nữa, ai cũng bắt nạt cô ta.
--
Phương Đường và Tang Mặc đi lên lưng chừng núi, xách theo nửa xô cá. Ông nội Ngô và ông nội Phương đang ngồi nói chuyện ở cửa, nhìn thấy họ liền vui mừng.
“Đường Đường à, mấy ngày nay sao không đến thăm chúng ta?”
Ánh mắt của hai ông lão đều rất hiền từ. Họ biết sữa mạch nha và tem phiếu vải đều là do Phương Đường kiếm được, cô không giữ lại cho mình mà đều đưa hết cho hai lão già này. Ân tình lớn như vậy hy vọng họ còn có cơ hội để báo đáp.
“Đây không phải là cháu đến rồi sao? Hai ông xem đây là gì này.”
Phương Đường cười tủm tỉm chỉ vào cái xô. Hai ông lão cúi đầu nhìn thấy những con cá tươi rói, mừng rỡ đến miệng cười toe toét. Đã lâu lắm rồi họ chưa được ăn cá, cá trong con sông ở thôn quá tinh ranh không câu lên được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đường Đường à, chỗ cá này đều là cháu câu được à?”
Ông nội Phương hưng phấn hỏi.
“Vâng ạ, còn mang đi cho người khác rất nhiều rồi.”
Phương Đường kiêu hãnh gật đầu, vô cùng đắc ý.
Ông nội Phương giơ ngón cái lên khen:
“Giỏi thật! Cá trong con sông đó đến người trong thôn còn không câu lên được, chỉ có cháu là có bản lĩnh này.”
Ông nội Ngô cười tủm tỉm nói:
“Hắc Đản mấy hôm trước đi mò cá trong sông, cả đêm đến một con tôm cũng không mò được. Đường Đường à, bản lĩnh của cháu cao thật đấy!”
Mặt Tang Mặc lập tức đen lại, anh dứt khoát xoay người định lên núi nhặt ít củi, chờ trời tối sẽ mang cá đến cho đội trưởng Hoàng.
Hai ông lão này đúng là lắm chuyện, chuyện nhỏ như vậy cũng lôi ra nói. Không phải kỹ thuật câu cá của anh không tốt mà là cá trong sông này quá ít. Trước đây ở nông trường, anh là người câu cá giỏi nhất.
Nhưng khi nhìn thấy những con cá đang quẫy đạp trong xô, Tang Mặc thấy nghẹn lòng. Anh thật không muốn thừa nhận, kỹ thuật câu cá của mình không bằng Phương Đường.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, không phải anh không thừa nhận là được.
“Cháu đi nhặt củi.”
Tang Mặc lạnh lùng nói một câu, vội vã lên núi tiện thể cắt thêm một gùi cỏ về.
“Hôm qua trời mưa, trên núi có nấm đấy, anh thấy thì nhặt ít về nhé!”
Phương Đường gọi với theo.
“Ừ.”
Tang Mặc không quay đầu lại, đi nhanh hơn một chút. Công việc ngày càng nhiều, anh phải tranh thủ thời gian.
Nhưng nghĩ đến món nấm tươi ngon, Tang Mặc lại không cảm thấy phiền phức thậm chí còn ngó nghiêng tìm kiếm nấm. Chẳng mấy chốc đã tìm thấy một đám, cây nào cây nấy cũng mập mạp, nấu canh chắc chắn rất ngon.
Phương Đường lấy từ trong xô ra hai con cá diếc béo nhất, lát nữa để Tang Mặc mang đến cho đội trưởng Hoàng. Trong xô còn lại một con cá lóc, một con cá diếc và hai con cá mè lớn, có thể ăn được mấy bữa.
“Ông nội Phương, ông nội Ngô, hai ông thích ăn kho hay hấp ạ?”
“Thế nào cũng được, cháu nấu món nào cũng ngon.”
Hai ông lão rất dễ tính. Thời buổi này được ăn cá tươi như vậy còn có gì để chọn lựa nữa?
Họ đúng là đã đổi vận rồi, trời cao phái Hắc Đản và Đường đến, cuộc sống cũng trở nên ngọt ngào hơn.
Phương Đường suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy thì hấp cá diếc, cá mè thì kho, đầu có thể hầm canh, hôm nay chúng ta ăn tiệc cá.”
“Được, ta đi làm cá.”
Ông nội Phương chủ động đi làm cá. Trời đầu xuân còn lạnh, con gái tốt nhất không nên đụng vào nước lạnh. Trước đây khi còn ở nhà, ông cũng không bao giờ để vợ mình rửa nước lạnh.
Phương Đường vào bếp xử lý gia vị. Lão Ngô đi vào nhẹ giọng hỏi:
“Đường Đường à, cháu và Triệu Vĩ Kiệt là thế nào?”
Chuyện cô bé này cầm d.a.o c.h.é.m người đã ồn ào khắp đại đội, ông và lão Phương cũng đã nghe nói. Lời đồn thì đủ cả, có người nói là Triệu Vĩ Kiệt giở trò lưu manh, Phương Đường chỉ kháng, cách nói này còn có vẻ đáng tin.
Nhưng cũng có những lời đồn rất khó nghe, nói rằng Phương Đường tác phong không tốt, bắt cá mấy tay. Triệu Vĩ Kiệt vốn là người yêu của cô, bị cắm sừng nên mới tìm Phương Đường nói lý lẽ, kết quả là động đến d.a.o. Họ còn nói Phương Đường ỷ vào mình xinh đẹp nên muốn làm gì thì làm, câu dẫn mấy người đàn ông để chống lưng cho mình.
Ban ngày, ông và lão Phương đang chăn trâu trên sườn núi, nghe thấy hai người phụ nữ đi hái rau dại nói chuyện chính là nói như vậy. Lão Phương lúc đó định đi nói lý lẽ nhưng bị ông cản lại.
Thân phận của ông và lão Phương quá nhạy cảm không tiện ra mặt, ngược lại còn có thể gây thêm phiền phức cho cô bé Đường. Hơn nữa chuyện này phải hỏi cho rõ ràng rồi mới hành động được. Thằng nhóc Hắc Đản chắc cũng không rõ lắm, vẫn là nên hỏi thẳng cô bé Đường thì hơn.
Phương Đường đang thái gừng, nghe vậy, cô buông d.a.o phay xuống cúi đầu nói:
“Ba hắn là xưởng trưởng, đã hứa sẽ tiến cử chị gái cháu vào đại học, cho em trai cháu chuyển thành công nhân chính thức còn thăng chức cho ba cháu nữa, nên ba mẹ cháu đã đồng ý hôn sự này. Nhưng cháu không đồng ý, họ cũng chưa từng hỏi qua ý kiến của cháu.”
--
Hết chương 14.